Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 115 – Thả cơm chó

“Tay em sao thế?” Giọng nói trâm

thấp, còn mang theo một chút tức giận.

Hạ Nhược Vũ sửng sốt một chút,

theo bản năng nhìn về phía Lục Khánh

Huyền, thấy vẻ mặt si mê sững sờ của

cô ta, giọng của cô bỗng trở nên mềm

mại: ‘Không sao, chỉ không cẩn thận bị

thương thôi.

Nghe giọng điệu, chính cô cũng

không chịu được, có điều, cách trả lời

này khiến người nào đó rất hài lòng.

Quả nhiên sắc mặt của Lục Khánh

Huyền cứng lại một chút, ánh mắt nhìn

cô còn mang theo tia lạnh, có lẽ không

ngờ là cô sẽ nhìn qua nên không kịp

thu lại biểu cảm, lập tức bị Hạ Nhược

Vũ nhìn thấu, thế là mất tự nhiên dời

ánh mắt đi chỗ khác.

Mạc Du Hải nhìn trên làn da trắng

nõn của cô in rõ dấu móng ta, vết máu

mặc dù đã đông lại, nhưng vẫn có thể

thấy rõ hình dạng, tuyệt đối không

giống như cô nói là bị thương.

“Em có sở thích là câm móng tay

đâm vào mình à?”

‘Khụ khụ, không có, ái, đau, anh

nhẹ chút.” Mạc Du Hải không động vào

thì thôi, vừa đụng một cái cô liền cảm

thấy đau, nhìn dấu móng tay trên cổ

tay, đúng là không khoa trương chút

nào, Minh Thư ra tay đúng là nặng.

Nghe được cô kêu đau, ánh mắt

anh tối lại một chút: “Đi xử lý vết

thương trước đã.

Rõ ràng là một câu quan tâm, Hạ

Nhược Vũ lại cảm thấy anh như đang

tức giận: “Không cần, chỉ là một vết

thương nhỏ, qua mấy ngày là khỏi rồi”

Người bị thương là cô đấy.

Trân Hạ Thu Phương đứng cạnh,

nhếch miệng, giữa ban ngày ban mặt

thả bát cơm chó, có suy nghĩ đến năng

lực chịu đựng của kẻ độc thân như cô

không.

Người không chịu được hơn hẳn là

Lục Khánh Huyền, nhìn bọn họ nói

chuyện mà không coi ai ra gì, cô ta tức

muốn chết rồi, đặc biệt là giọng điệu

hờn dỗi của Hạ Nhược Vũ, vô cùng

chói tai.

Cô ta không khống chế nổi, nhấc

chân đi tới, giọng điệu vô cùng dịu

dàng: “Du Hải, sao anh ra đây làm gì”

“Mạc Du Hải nhìn cô ta một cái,

nhẹ nhàng nói: “Ừm, em đến kiểm tra

lại à?”

“Đúng vậy, vừa hay gặp được anh ở

đây. Biểu cảm trên gương mặt Lục

Khánh Huyền rất miễn cưỡng, cho dù ai

nhìn thấy người đàn ông mình yêu nắm

tay một người phụ nữ khác, trong lòng

đều sẽ cực kỳ ghen tức.

Sau khi bắt chuyện xong, Mạc Du

Hải lại nhìn chằm chằm vào người phụ

nữ với vẻ mặt không tình nguyện bên

cạnh: “Em muốn để lại sẹo thì cứ tiếp

tục tùy hứng đi.

“Chỉ là một vết thương nhỏ thôi sao

có thể lưu lại sẹo được.” Hạ Nhược Vũ

không tin.

Anh là bác sĩ, hay em là bác sĩ.

Mạc Du Hải nhíu mày, tách ra một lúc

mà đã bị thương rồi.

Hạ Nhược Vũ nhếch miệng, còn có

chút ghét bỏ: “Anh là phụ khoa, đâu

phải nội khoa”

Cô không biết giọng điệu tùy tiện

của mình, rơi vào trong tay người khác

lại giống như là liếc mắt đưa tình.

Trần Hạ Thu Phương không nhìn

được nữa liền xem vào: “Nhược Vũ,

cậu phải nghe lời bác sĩ chứ.”

Còn vung cơm chó như vậy, cô ấy

không chịu được nữa đâu.

Hạ Nhược Vũ nghe được giọng

điệu u oán của cô ấy thì bất giác phát

hiện mình lại nũng nịu với người đàn

ông này, hai tay đều đỏ lên: “Được rồi,

em biết rồi, em về sẽ tìm Kiều Duy

Nam.

“Vết thương nhỏ này để anh xử lý

cho là được rồi, không cần phiền người

khác.”

Hạ Nhược Vũ có hơi nghi ngờ nhìn

người đàn ông liêm chính trước mặt,

sao nghe giọng điệu của anh cứ như

không thích cô đi tìm Kiều Duy Nam

vậy, hay là ngại cô làm phiền người

khác?”

Nói cô cẩn thận cũng được, già

mồm cũng được, cô chính là khó chịu:

“Chẳng lẽ anh không phải người khác

Sao, em trực tiếp đi đăng ký nộp tiền, ai

cũng sẽ không thấy phiên phức được

chưa?

“Nghe lời đi. Giọng điệu cưng

chiều của Mạc Du Hải giống như đã

quen với việc phàn nàn của cô, theo

thói quen xoa đầu cô một chút.

Chiều cao của hai người chênh

lệch kha khá, nhìn qua như người lớn

đang vỗ về trẻ nhỏ, cảnh tượng rát ấm

áp hài hòa.

Trần Hạ Thu Phương đã chết lặng,

cố ý khoa trương dùng tay che lại mắt

mình, cô sắp bị ánh sáng của bát cơm

chó này chọc mù mắt rồi, trong bầu

không khí còn tản ra mùi yêu thương

rợn người.

“Không cần như vậy, em theo anh

là được.’ Hạ Nhược Vũ không chịu

được hành động này của Mạc Du Hải,

trái tim đập bình bịch không thôi.

Lục Khánh Huyền nghiến đến suýt

này hàm răng, cô ta bị người ta coi là

không khí, trong mặt Du Hải chỉ có

người phụ nữ xấu xa này, làm gì có chỗ

dành cho cô ta.

Lồng ngực truyền đến từng cơn

phiền muộn, đè nén đến nỗi cô ta

không thở được.

“Du Hải…”

Hạ Nhược Vũ nhạy bén liếc thấy

Lục Khánh Huyền lại dùng chiêu che

ngực như cũ, không đợi Mạc Du Hải

quay đầu lại, cô đã trực tiếp nghênh

đón, trợ giúp cô ta, ánh mắt “lo lắng”

nhìn cô ta: “Ôi trời, cô Lục lại tái phát

bệnh tim à?”

Lục Khánh Huyền bị giọng điệu hốt

hoảng của Hạ Nhược Vũ dọa, trong

mắt lóe lên một tia mất tự nhiên, lời

đang định nói cũng thôi, giọng điệu yếu

ớt: ‘Không sao, có thể là do nắng to

21

quá.

Ngoài miệng nói vậy nhưng ánh

mắt lại kỳ vọng nhìn về phía Mạc Du

Hải, đáng tiếc anh chẳng có phản ứng

gì, chỉ thản nhiên nói: “Khánh Huyền,

em đi tái khám trước đi, tôi đưa cô ấy

đi sát trùng.”

Lục Khánh Huyền khó mà giữ được

nụ cười: “Được.”

“Chị Khánh Huyền, em đưa chị đi

nhé.” Cùng là đồng nghiệp trong công

ty lại là cấp dưới của cô ta, Trân Hạ

Thu Phương lễ phép hỏi.

Lục Khánh Huyền vẫn muốn duy trì

hình tượng dịu dàng của mình: “Không

cần, chị đã đến bệnh viện rồi, mọi

người cứ đi làm việc đi.”

“Vậy chị cẩn thận một chút.”

Hạ Nhược Vũ tức thì buông tay,

thuận tiện ném cho cô ta một ánh mắt

giễu cợt, không giả bộ nữa à.

Lục Khánh Huyền tức giận nắm

chặt tay, bỗng nhiên nhớ tới một việc,

ngượng ngùng nói: “Du Hải, em quên

nói cho anh, bác gái bảo tối em về

cùng anh ăn cơm”

Nói xong còn cho Hạ Nhược Vũ

một cái nhìn sâu xa.

Cơ thể Hạ Nhược Vũ cứng lại một

chút, trước đó Mạc Du Hải nói với cô là

người trong nhà muốn anh đưa cô về

ăn cơm, đảo mắt lại thành Lục Khánh

Huyền nói mẹ của anh muốn anh dẫn

cô ta về ăn cơm tối.

Vậy cô tính là cái gì?

“Tối em tự đi, anh muốn đi cùng

Nhược Vũ về” Mạc Du Hải bỗng ôm Hạ

Nhược Vũ đang ngu ngơ vào trong

lòng, cách xưng hô thân mật khiến Lục

Khánh Huyền biến sắc.

“Là, là vậy sao. Móng tay đâm vào

lòng bàn tay, đau mà không có cảm

giác.

Du Hải muốn đưa Hạ Nhược Vũ về,

bác gái biết chuyện này không? Hay là

bác gái đã sớm biết, không thích Hạ

Nhược Vũ nên mới mời mình cùng

về?Nhất định là như vậy, nếu không

sao bác gái lại bảo cô ta và Du Hải về

cùng nhau, bác trai không còn nữa, Du

Hải quan tâm nhất chính là bác gái và

Mạc Du Uyên.

Chỉ cần hai người họ đều đứng về

phía cô ta thì cô ta tin rằng Du Hải dù

có chút để ý tới Hạ Nhược Vũ cũng sẽ

phải bỏ suy nghĩ đi.

Lòng tin của Lục Khánh Huyền lại

lập tức trở về.

“Nhược Vũ, tôi còn phải đến công

ty làm việc, không ở lại với cậu nữa”

Trần Hạ Thu Phương không muốn ở lại

làm bóng đèn.

Hạ Nhược Vũ còn có chuyện muốn

hỏi, Mạc Du Hải lại không giữ lại:

“Được, có thời gian liên lạc sau.”

“Tôi đi đây bác sĩ Mạc.” Trần Hạ

Thu Phương nịnh nọt phất phất tay với

Mạc Du Hải, nhanh chân chạy biến, hết

cách rồi, khí thế của anh quá lớn, nói ra

được câu này, cô đã cảm thấy không

dễ dàng gì.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *