Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 110 – Đưa đến bệnh viện

“Tôi biết rồi, cậu phải cố lên, xe cấp

cứu sẽ đến sớm” Hạ Nhược Vũ không

biết cảm giác như thế nào, nhưng bây

giờ cô phải làm dịu cảm xúc của Lâm

Minh Thư.

Hàn Công Danh ở bên cạnh cũng

đang hoảng hốt, anh ta chưa từng nghĩ

Lâm Minh Thư sẽ mang thai đứa con

của mình, mỗi lần vào thời khắc cuối

cùng anh ta đều rút ra kịp thời, cô ta

không thể mang thai được.

Ngoại trừ lần đó ra, không, không

thể trùng hợp như vậy được, đây hẳn là

thủ đoạn của Lâm Minh Thư, muốn ép

anh ta phục tùng.

“Hàn Công Danh… Trong lòng Lâm

Minh Thư vẫn có anh ta, hi vọng có thể

nhìn thấy một tia đau khổ trên mặt anh

ta, vậy mà thậm chí không có chút

thương hại nào.

Đây là người đàn ông mà cô ta đã

yêu bao lâu, tình yêu sâu đậm bao

nhiêu thì giờ đây cô ta lại đau bấy

nhiêu, cảm nhận được sinh mệnh trong

bụng mình đang dần dần mất đi, đó

chính là đứa con của hai người bọn họ.

Đáng buồn thay, cô ta vẫn không

thể không yêu anh ta. Hạ Nhược Vũ nhìn thấy Hàn Công

Danh không những không bước tới mà

còn lùi lại một bước, vẻ mặt cô đột

nhiên trở nên lạnh lẽo: “Hàn Công

Danh, nếu anh còn là đàn ông, anh phải

chịu trách nhiệm như một người đàn

ông đi, bây giờ Lâm Minh Thư đang

mang thai con của anh, sao anh lại thờ

ơ như vậy chứ?”

“Không, không thể nào, đây không

phải là con của tôi” Hàn Công Danh

chắc chăn với suy nghĩ của mình, chỉ

cần anh ta không gật đầu, thì vết máu

trên mặt đất cũng không liên quan gì

đến anh ta.

Hạ Nhược Vũ tức giận muốn xông

tới tát cho anh ta hai cái tát, những cô

đang đỡ Lâm Minh Thư nên chỉ có thể

trừng mắt nhìn anh ta mà quát.

“Hàn Công Danh, mẹ nó, anh có

phải là con người không? Minh Thư vì

anh mà chảy máu, dù thế nào thì anh

cũng phải chịu trách nhiệm, nếu cô ấy

có chuyện gì thì anh chuẩn bị vào tù đi”

Hàn Công Danh đột nhiên phản

ứng lại, không cần biết Lâm Minh Thư

đối với anh ta tốt như thế nào trong

khoảng thời gian này, trong lòng anh ta

biết chỉ là bản năng của con người

khiến anh ta suýt nữa mất lý trí, vội

vàng thay Hạ Nhược Vũ đỡ Lâm Minh

Thư.

“Lâm Minh Thư, thực xin lỗi, tôi

không cố ý”

Nếu Lâm Minh Thư bị làm sao mà

tố cáo anh ta, thì sự nghiệp của anh ta

vừa mới bắt đầu, chắc chắn sẽ bị ảnh

hưởng.

Lâm Minh Thư đau lòng, lại cảm

thấy buồn, anh ta đến ôm mình vì lời

nói của Nhược Vũ, không phải vì quan

tâm cô ta.

“Hàn Công Danh, đó là con của

chúng ta” Cô ta yếu cố gắng nắm tay

anh ta đặt lên bụng mình.

Cô ta muốn anh ta cảm nhận được

đứa con chưa được thành hình trong

bụng.

Trong mắt Hàn Công Danh thoáng

hiện lên một tia hoảng sợ, muốn rút tay

lại, Lâm Minh Thư không biết lấy sức

lực ở đâu, kiên quyết giữ chặt tay anh

1a.

Nhìn thấy sự giằng co này, Hạ

Nhược Vũ không thể chịu đựng được

nữa, giúp đỡ Lâm Minh Thư cầm tay

Hàn Công Danh đặt lên bụng cô ta, hai

mắt cô đã đỏ hoe: “Minh Thư, kiên trì

đi, vì cậu và vì đứa nhỏ”

Cô không hiểu Lâm Minh Thư gắn

bó với Hàn Công Danh đến mức nào,

nhưng từ lúc này, cô phát hiện ra rằng

cô vốn dĩ thích Hàn Công Danh chưa

bằng một phần trăm của Lâm Minh

Thư.

“Nhược Vũ, xe cấp cứu gần đến

tầng dưới rồi, dìu Lâm Minh Thư xuống

đi” Trần Hạ Thu Phương ở bên cạnh

nói, đại khái đã hiểu chuyện gì xảy ra.

Cô ấy không biết nên thông cảm

cho Lâm Minh Thư hay thương hại cô

ta.

Vì một tên cặn bã mà thành như

vậy, có đáng không?

Hàn Công Danh trực tiếp bế người

đi ra ngoài, Hạ Nhược Vũ nhanh chóng

cởi áo khoác che cho Lâm Minh Thư.

Bốn người vội vàng chạy tới bệnh

viện.

Tình cờ gặp Mạc Du Hải đang làm

việc.

“Cô ấy có thể đã bị sẩy thai và đổ

rất nhiều máu” Hạ Nhược Vũ không kịp

giải thích nên chỉ nói những thứ quan

trọng.

Tình huống khẩn cấp nên Mạc Du

Hải không hỏi nhiều, lập tức dặn dò y

†á xung quanh: “Đưa người vào phòng

mổ, lấy điện tâm đồ, lấy máy thở oxy,

kiểm tra nhóm máu, đến kho máu lấy

máu, ghi lại phản ứng cơ thể của bệnh

nhân.

“Đó là bác sĩ Du Hải” Một số bác sĩ

và y tá lập tức làm theo.

Hạ Nhược Vũ không dám dừng lại

nghỉ ngơi, theo sát anh: “Mạc Du Hải,

Lâm Minh Thư sẽ không sao, đúng

không?”

“Tôi phải vào kiểm tra mới biết

được. Mạc Du Hải liếc nhìn người phụ

nữ đang thở hổn hển, trán đã ướt đẫm

mồ hôi, trên người chỉ mặc một chiếc

áo sơ mi mỏng, sau khi vận động liên

tục, cũng đã thấm ướt mồ hôi.

Mơ hồ có thể nhìn thấy áo lót của

cô, sắc mặt anh lúc đó không tốt.

Hạ Nhược Vũ cảm thấy tối om, một

chiếc áo trắng trùm lên đầu cô, cô lập

tức giận dữ vào lúc này rồi mà tên này

còn làm gì chứ: “Mạc Du Hải, anh làm

gì vậy?”

“Mặc vào. Giọng điệu của Mạc Du

Hải không thay đổi, nhưng lại có thái

độ độc đoán không thể từ chối.

Hạ Nhược Vũ muốn mắng anh,

nhưng cô nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo

của người đàn ông thì lập tức run lên,

sau đó thấy ánh mắt anh nhìn vào

ngực mình, cô vô thức nhìn xuống,

khuôn mặt đỏ lên và lập tức quay

người lại. Mặc chiếc áo trắng của

người đàn ông vào người mình.

Cô quên mất là lúc ở công ty mình

đã cởi áo khoác cho Lâm Minh Thư,

vội vàng chạy đi nên là chảy mồ hôi

nhiều nên mới lộ áo lót ra.

Nhưng chiều cao giữa hai người

chênh lệch quá lớn, chiếc áo trắng của

người đàn ông khoác lên người cô,

giống như một đứa trẻ ăn trộm quần

áo của người lớn vậy, vạt áo bị chạm

xuống đất.

Cô chỉ có thể xấu hổ cầm lấy gấu

áo mà đi theo.

Hai người còn lại xem cảnh này thì

có suy nghĩ khác nhau.

Đôi mắt của Trần Hạ Thu Phương

hưng phấn sáng lên, trời ơi, bạn trai của

cậu ấy thật quyền lực, bác sĩ Du Hải

thật đẹp trai, quá đàn ông, anh là thần

tượng của cô ấy!

Ánh mắt Hàn Công Danh u ám vô

cùng, khóe miệng mím chặt không nói

lời nào, chỉ cần sự nghiệp mình phát

triển, Nhược Vũ nhất định sẽ hiểu được

ai là lựa chọn tốt nhất.

Làm sao một bác sĩ có thể mang

lại hạnh phúc cho Nhược Vũ được

chứ? Sợ là ngay thuốc vài chục triệu

cũng không thể mua nổi được.

“Chờ ở ngoài đi” Mạc Du Hải mặc

quần áo vô trùng, đeo khẩu trang bước

vào phòng phẫu thuật, cửa phòng lại

đóng lại, đèn đỏ trên khung cửa sáng

lên.

Chỉ còn lại ba người họ ở hành

lang.

Hạ Nhược Vũ một tay nắm lấy áo,

hung hăng đi về phía Hàn Công Danh,

anh ta còn chưa kịp phản ứng thì đã bị

ăn một cái tát.

Một tiếng “bốp” vang lên trong

hành lang yên tĩnh một lúc, có thể thấy

được cô đã mạnh tay thế nào: “Hàn

Công Danh, cái tát này là dành cho

Lâm Minh Thư”

“Haha” Hàn Công Danh đột nhiên

cười nhạo, xoa xoa gò má trái ửng

hồng, đôi mắt lạnh lùng u ám nhìn

chằm chằm vào khuôn mặt lãnh đạm

của Hạ Nhược Vũ, thì thào nói: “Em ra

mặt vì cô ấy, còn anh thì sao, ai quan

tâm đến anh chứ?”

“Đây là anh tự làm tự chịu.” Hạ

Nhược Vũ nhíu mày: “Đừng quên,

không có ai ép buộc anh phải lừa dối,

chính là anh đã vô trách nhiệm. Nếu đã

không thể trao cho ai một tình yêu trọn

vẹn, thì đừng có mà đi ra bên ngoài hại

người khác nữa”

“Anh nói là tôi muốn trở lại, nhưng

em lại không muốn, chính em mới hại

Lâm Minh Thư chứ không phải anh” Vẻ

mặt Hàn Công Danh lạnh lùng, trong

mắt hiện lên một tia độc ác, như muốn

nuốt chửng cô: “Anh yêu em rất nhiều,

nhưng em lại không cho anh một cơ

hội”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *