Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 108 – Mang em trở về

Hạ Nhược Vũ nhìn bàn đầy thức ăn

mà chậc lưỡi, đáng lẽ cô không nên gọi

quá nhiều đồ như vậy.

“Đều là đồ ăn em gọi, nhớ ăn hết,

đừng để lãng phí” Mạc Du Hải trực tiếp

xác nhận suy nghĩ của cô.

Cô không phải loại lãng phí đạo

đức giả, hơn nữa mỗi món ăn ở đây

đều rất đắt, không ăn thì đúng là phí

tiền.

Hạ Nhược Vũ không nhận thấy một

tia cười trong mắt người đàn ông.

Sau khi ăn uống xong, cô mới nhớ

tới mục đích hôm nay của mình, nhưng

không còn mạnh mẽ như lúc đầu: “Mạc

Du Hải, rốt cuộc anh muốn thế nào,

nếu không ly hôn thì anh sẽ kéo tôi đến

chỗ chết đấy”

Thật ra thì cô không sao cả, nhưng

người phụ nữ Lục Khánh Huyền kia có

thể nuốt sống cô.

Mạc Du Hải chậm rãi đặt dĩa

xuống, cầm giấy ăn đã khử trùng bên

cạnh lau khóe miệng, bình tính nói:

“Chúng ta tổ chức hôn lễ đi”

“Anh bị điên à?” Vẻ mặt Hạ Nhược

Vũ quái dị nhìn anh, khuôn mặt nhỏ

nhắn của cô đỏ lên, trong chốc lát tim

cũng đập nhanh hơn. Nhưng vẻ mặt Mạc Du Hải vẫn

thản nhiên: “Tôi sẽ mang em trở về”

“Không, không, Mạc Du Hải, có

phải anh đã nghĩ sai gì rồi không? Anh

phải ly hôn với tôi, ly hôn, anh hiểu

không?” Hạ Nhược Vũ luống cuống,

giải thích lại cho anh.

Có phải cô vừa mới nghe thấy ảo

giác, người đàn ông này muốn kết hôn

với cô, tổ chức đám cưới sao?

“Đây không phải là nguyên nhân

mà em lo lắng sao?” Vẻ mặt Mạc Du

Hải không thay đổi, nói.

“Anh có biết tổ chức đám cưới rồi

kết hôn có ý nghĩa gì không? Chẳng

phải là anh thích Lục Khánh Huyền

sao? Anh đưa tôi về thì gia đình anh có

biết không? Không, không phải chuyện

này, anh cảm thấy là ba tôi có thể đồng

ý chuyện này sao?”

Nghĩ đến ba mình, khuôn mặt của

Hạ Nhược Vũ có chút bất lực.

Mạc Du Hải bình tĩnh nói: “Tôi sẽ

thuyết phục ông ấy”

“Anh sẽ làm ba tôi tức giận đấy, lúc

đó ba tôi có thể đánh chết tôi mất” Cô

trở nên bồn chồn, thậm chí còn nghĩ

đến việc cô đi cùng Mạc Du Hải đến

nói chuyện với ba cô, và ba cô cầm cái

chổi vụt cô.

Nghĩ đến đây, cô thậm chí còn thấy

hơi buồn cười.

“Có tôi ở đây, ông ấy sẽ không làm

vậy đâu.” Chuyện năm đó còn chưa

được điều tra ra, anh phải thân với Hạ

Minh Viễn hơn nữa, chỉ khi quan hệ

giữa hai người được công khai, anh

mới có thể dính líu đến Nhật Hạ.

Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy,

nhưng nhìn vẻ mặt sinh động và quyến

rũ của Hạ Nhược Vũ, trong lòng có

chút không lỡ, nhưng anh lại lập tức

nghĩ chuyện này là vì công lý, và trái tim

anh ấy dần cứng rắn lên vì nguyện

vọng cuối cùng của ông nội.

Nếu kẻ buôn ma túy thực sự là Hạ

Minh Viễn, thì anh phải đưa Hạ Minh

Viễn ra trước công lý, nhưng anh có thể

cứu Nhật Hạ, bảo vệ được Hạ Nhược

Vũ và mẹ của cô.

Đấy là nơi duy nhất anh có thể

chuộc lỗi.

Hạ Nhược Vũ không biết có một

vòng xoáy to lớn ẩn chứa trong đôi mắt

tỉnh tường của anh, trong lòng cô vẫn

như con nai hoảng loạn, không biết

làm sao: “Không được, anh không

được đi làm ông ấy tức giận”

Anh hơi ậm ừ đồng ý: “Ngày mai

em theo tôi trở về.”

“Trở về nơi nào?” Hạ Nhược Vũ

ngây ngốc hỏi.

Mạc Du Hải nở nụ cười: “Về nhà”

“Không cần đâu, anh cứ giải quyết

chuyện của Lục Khánh Huyền trước đi,

sau đó mới có thể nói chuyện. Nếu anh

muốn hiểu rõ thì cứ tìm tôi, tôi đi trước

đây:

Cô là người nói rằng sẽ ly hôn, và

cuối cùng cô cũng là người bỏ trốn.

Khi chạy ra khỏi nhà hàng, hô hấp

của Hạ Nhược Vũ vẫn chưa dịu xuống,

tiếng tim đập dường như còn văng

vắng bên tai, cuối cùng cô bực bội nói:

“Mình lại bị tên đó dắt mũi”

Cô còn chưa hỏi tại sao ngày hôm

đó anh lại cúp điện thoại, liếc mắt nhìn

nhà hàng, Hạ Nhược Vũ gạt bỏ suy

nghĩ trong đầu và chán nản trở về công

ty.

Trong lòng đang có nhiều tâm sự,

cô có chút thân thờ trong cuộc họp.

“Hạ Nhược Vũ, tí nữa đến phòng tôi

một chút”

Có người đẩy cánh tay của cô, Hạ

Nhược Vũ có chút ngây người nhìn lên,

thấy ánh mắt của mọi người đều đổ

dồn về phía mình, đặc biệt là ông chú

trung niên đang ngồi ở ghế chủ tịch,

đang có vẻ mặt bất lực nhìn mình.

Cô đột nhiên phản ứng lại, ho khan

vài tiếng rồi giả vờ nghiêm túc trả lời:

“Vâng, chủ tịch”

Trong công ty, ba cô có quy định là

không được phép gọi ba, điều này

khiến người khác nghe hơi khó chịu.

Hạ Minh Viễn gật đầu, không nói gì,

rồi lại bàn bạc chuyện của công ty.

Sau một cuộc họp nhàm chán, Hạ

Nhược Vũ đi vào phòng làm việc.

“Hạ Nhược Vũ, không phải là con

nói sẽ làm việc thật tốt sao? Trong

buổi họp thì liên tục ngẩn người, những

cổ đông khác nhìn thấy sẽ nghĩ như

thế nào hả?” Hạ Minh Viễn nói thẳng.

Hạ Nhược Vũ lười biếng ngồi

xuống sô pha, không có chút hình

tượng nào, nói: “Ba, con biết mình sai

rồi”

Hạ Minh Viễn cau mày bất lực:

“Được rồi, lần này việc viết quảng cáo

của con làm rất tốt, nếu có thể nhận

được dự án này của chính phủ, những

cổ đông kia nhất định sẽ nhìn con với

một ánh mắt khác”

“Con không muốn quan tâm đến

họ.” Và hơn nữa việc viết bài này hoàn

toàn không phải do cô làm. Hôm qua,

cô đã thấy có chút xấu hổ khi được

người khác khen ngợi, bây giờ ba cô lại

nói, thật sự khiến cô xấu hổ vô cùng.

Hạ Minh Viễn nhìn con gái có chút

yếu ớt mà đau xót: “Gần đây con cũng

mệt rồi, bảo mẹ con làm cho con một ít

thuốc bổ đi”

“Ba, nếu con kết hôn, ba có tức

giận không?” Hạ Nhược Vũ thận trọng

nói.

Hạ Minh Viễn một giây trước còn

đang yên bình, giây tiếp theo lập tức trở

nên u ám: “Nếu con dám vụng trộm với

người khác, mà bị ba phát hiện thì ba

sẽ đánh gấy chân con”

“Ba, ba thật sự nghiêm túc như vậy

sao?” Hạ Nhược Vũ cảm thấy chân hơi

đau nhói, lập tức rụt chân lại.

Hạ Minh Viễn nhìn chằm chằm vào

cô: “Nhược Vũ, nói thật đi, có phải con

đã lén lút cùng người khác làm đăng ký

rồi phải không?”

“Không có, làm sao mà thế được,

ba, con là con gái của ba mà, ba không

biết tính cách của con sao?” Cô nói

càng lớn thì càng có nghĩa là đang

chột dạ. Vẻ mặt nghiêm túc của Hạ Minh

Viễn vẫn không thay đổi: “Tốt nhất là

không có, nhưng ba cảnh cáo con, nếu

con dám làm bậy thì đừng nhận người

ba này nữa”

“Con biết rồi” Trong lòng Hạ

Nhược Vũ càng không yên, nếu như ba

cô biết cô không chỉ có kết hôn, mà

còn đã làm giấy chứng nhận với Mạc

Du Hải, cô cũng không dám tưởng

tượng hậu quả như nào nữa.

Nghe thấy lời bảo đảm của cô, vẻ

mặt Hạ Minh Viễn dịu đi một chút, sau

đó ông hỏi: “Con cùng Minh Đức thế

nào rồi?”

“Vẫn bình thường” Chỉ là người bạn

bình thường thì có thể thế nào chứ?

“Ba không muốn xen vào mối quan

hệ của con. Nếu con không thích Minh

Đức, mẹ con đã xác định được một số

ứng viên cho con rồi. Nếu con có thời

gian…”

Hạ Nhược Vũ nhanh chóng cắt

ngang những gì Hạ Minh Viễn định nói:

“Ba, đừng nói gì nữa, con thấy Lâm

Minh Thư cũng rất tốt, con định tìm

hiểu kỹ hơn”

Đùa gì chứ, một Lâm Minh Thư đã

làm cô đau đầu rồi, còn để cô đi gặp

mặt bao nhiêu người chứ.

“Vậy là được rồi, không còn gì nữa

thì con đi ra ngoài làm việc đi.” Hạ

Minh Viễn vẫn có chút nghi hoặc, quyết

định về nhà xem hộ khẩu có còn ở đấy

không.

Không ai hiểu con gái bằng ba, ông

biết con gái mình to gan như thế nào.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *