Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 106 – Từ bài viết của cô

Kiều Duy Nam xua tay, trợ lý đứng

phía sau thật sự lấy ra một bản.

“Không tin thì có thể tự mình xem”

Hạ Nhược Vũ lúc này ngăn cản

không kịp nữa, chỉ đành che mặt giả

chết, một lúc nữa cô phải tiêu hủy thứ này.

Nhưng không hề có những lời chế

giễu, mà toàn bộ đều là lời tán thưởng

và khó tin.

“Không ngờ cô Nhược Vũ lại có tài

như vậy.”

“Là chúng tôi bị mù, thành phố Đà

Nẵng không thể tìm thấy người thứ hai

viết tốt như vậy”

Giọng điệu ngưỡng mộ chân thành

của bọn họ không hề giả tạo, Hạ

Nhược Vũ càng thêm hoang mang, cô

tự biết trình độ của mình, cho dù có

một chút tài năng cũng không thể

khiến mấy lão già luôn cao ngạo này

khen ngợi.

“Minh Đức, cậu đến đây xem xét đi,

đánh giá cho tôi.”

Lâm Minh Thư là một bậc thầy

trong lĩnh vực này, sau khi xem bài viết

của Hạ Nhược Vũ, anh ta cũng rất ngạc

nhiên: “Nhược Vũ, đây là do em làm

sao?”

“Đúng, đúng vậy.” Tài liệu đó đúng

là do cô đưa cho Mạc Du Hải.

Hạ Nhược Vũ không khỏi cầm lên

xem qua, đúng là khung nội dung là do

cô viết, nhưng nội dung và thiết kế

trong đó hoàn toàn không phải do cô

viết, cô chỉ thêm thắt một chút vào

trong đó, không ngờ lại có kết quả như

vậy.

Hoặc người này là một chuyên gia

trong lĩnh vực này, hoặc là một thiên

tài, cô rất tò mò về người đã nghĩ ra ý

tưởng này.

“Hiện tại các người đã tâm phục

khẩu phục chưa” Ánh mắt Kiều Duy

Nam đảo qua, nhưng trong lòng thì

thâm mắng, đấy là mọi người đều

không biết là ai hoàn thiện bài viết đâu,

trước khi Mạc Du Hải làm bác sĩ thì đã

có hai bằng tiến sĩ.

Mang gánh nặng của nhà họ Mạc

trên người, với tư cách là những người

thừa kế, mọi phương diện đều phải giỏi,

nếu họ biết đây là do Du Hải viết, họ

chắc chắn sẽ không ngạc nhiên.

Vốn dĩ họ cho rằng Hạ Nhược Vũ

chỉ dựa vào quan hệ, nhưng bây giờ

đọc bài viết thì không thể không phục,

lân lượt đến xin lỗi cô.

Hạ Nhược Vũ không nhịn được mà

cảm thấy hơi chột dạ và xấu hổ.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, cô ngăn

Kiêu Duy Nam lại, quay sang nói với

Lâm Minh Thư: “Một lát nữa tôi sẽ

quay lại. Tối nay làm phiên anh rôi”

“Nhược Vũ, sao em lại tức giận,

chẳng phải vừa rồi anh đã giúp em

sao?” Trong mắt Lâm Minh Thư hiện

lên một tia áy náy.

Cô hờ hững xua tay nói: “Không có

chuyện gì, em biết khó khăn của anh.

Anh nói hộ em chỉ làm cho tội danh

của em nặng hơn một chút mà thôi”

“Anh đợi em cùng về” Lâm Minh

Thư cắt ngang lời từ chối của Hạ

Nhược Vũ, bất lực nói: “Nhược Vũ, em

đừng vội từ chối anh. Vì anh đón em,

anh cũng có nghĩa vụ đưa em quay trở

về an toàn”

Kiều Duy Nam nghe thấy lời anh ta

nói thì nói với một giọng kỳ lạ: “Ồ, ý cậu

là tôi không thể đưa Nhược Vũ trở về

an toàn?”

“Không, chỉ là tôi luôn làm mọi việc

từ đầu đến cuối” Lâm Minh Thư trả lời

một cách thản nhiên.

Cuối cùng Hạ Nhược Vũ thấy Kiều

Duy Nam định nói thêm nữa thì cô vội

vàng kéo người đi: “Minh Đức, đợi tôi

một lát, tôi nói chuyện với anh ta xong

thì sẽ quay lại”

“Được rồi” Lâm Minh Thư ánh mắt

lóe lên, đáp lại với giọng ấm áp.

Cô kéo người ra ngoài, hung hăng

hỏi: “Nói đi, ai viết bản này?”

“Không phải là do cô viết sao?”

Ánh mắt Kiều Duy Nam lóe lên, không

hề có chút chột dạ.

Hạ Nhược Vũ hừ lạnh một tiếng:

“Anh đừng coi tôi như một kẻ ngốc. Tôi

biết rõ mình đã làm gì. Nếu anh không

nói cho tôi biết, tôi sẽ không nhận dự

án này”

“Sao cô lại cứng đầu như vậy?”

Miếng bánh béo bở từ trên trời rơi

xuống mà cô cũng chê, Kiều Duy Nam

chỉ có thể thành thật nói: “Còn ai vào

đây nữa, tất nhiên là Du Hải rồi”

Hạ Nhược Vũ khế giật mình, kinh

ngạc thốt lên: “Tại sao lại là anh ấy?”

Cô đã nghĩ rằng chính Mạc Du Hải

đã nhờ ai đó giúp cô sửa đổi bài viết,

nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh

sẽ tự viết nó.

“Nếu không, cô tưởng ai có thể viết

được bài viết hoàn hảo như vậy”

Không phải anh ta muốn khoe khoang,

Mạc Du Hải đúng là biến thái trong

biến thái, đầu óc thông minh kinh

khủng đến nỗi khiến người ta sợ hãi.

Đó cũng là một cơn ác mộng trong

giới của họ, từ nhỏ đã là con nhà người

ta, không cần nghĩ cũng biết họ sẽ khó

khăn như thế nào khi sống trong cái

bóng của Du Hải.

Không nhịn được mà trong lòng

thầm rơi lệ.

“Anh có chuyện gì vậy?” Hạ Nhược

Vũ nhìn thấy anh ta đột nhiên buồn

bực, Kiều Duy Nam lập tức trở lại bình

thường: “Không sao đâu, dù sao thì tôi

cũng đã giải thích sự việc và nói với cô

rồi, cô cứ yên tâm mà làm”

“Không muốn” Hạ Nhược Vũ từ

chối thẳng thừng.

Anh ta gần như phát điên: “Tại sao

lại từ chối?”

“Tôi không còn liên quan gì đến

anh ta nữa, người nghèo cũng có tự

tôn của người nghèo.” Hạ Nhược Vũ

lạnh giọng.

Kiều Duy Nam bị cô làm cho gần

như phát điên: “Tôi không quan tâm, tôi

giao chuyện cho cô là xong rồi. Nếu cô

không muốn làm thì tự mình đi nói cho

cậu ta biết”

Nói xong lập tức xoay người rời đi,

không cho cô cơ hội phản ứng.

Nhìn bóng dáng nhanh chóng biến

mất của Kiều Duy Nam, Hạ Nhược Vũ

lại khép miệng lại, quyết định ngày mai

sẽ nói chuyện với Mạc Du Hải một lần

nữa.

Cô không phải là kiểu phụ nữ sau

khi bị tát rồi nghe được câu đường mật

thì sẽ bỏ qua.

“Ốc sên, quay trở về”

“..” Lâm Minh Thư thở dài, thuận

theo số mệnh.

Hạ Minh Viễn thấy sắc mặt Hạ

Nhược Vũ không được tốt lắm, quan

tâm hỏi: “Làm sao vậy, chỉ là một bữa

tiệc nhỏ đã khiến tôi không vui sao?”

“Không có.” Hạ Nhược Vũ phát hiện

giọng điệu của mình có chút cứng

ngắc, nhẹ giọng nói: “Ba, con mệt rồi,

con xin lên lầu trước”

“Minh Đức không đưa con về nhà

sao?” Hạ Minh Viễn liếc nhìn về phía

cửa.

Vừa cởi giày, cô vừa đáp: “Anh ta

có đưa con về, muộn thế này rồi, người

ta cũng phải về nghỉ ngơi”

“Vậy thì ai đã khiến con không vui,

có người nói gì con sao?” Hạ Minh

Viễn biết rằng cô có thể gặp phải vài

đối thủ làm ăn trong bữa tiệc, nhưng

dù gì cô cũng phải tiếp quản công ty

Nhật Hạ, đây đều là quá trình phải trải

qua.

Đó cũng là một kiểu rèn luyện và

kiểm tra đối với cô.

Hạ Nhược Vũ vẫn giọng điệu đó:

“Không phải”

“Vậy thì tại sao, con không nói làm

sao ba biết được” Bình thường Hạ

Minh Viễn rất nghiêm khắc, đối với đứa

con gái duy nhất lại rất chiều chuộng,

thấy cô buồn bực thì ông rất xót xa.

Hạ Nhược Vũ không còn cách nào

khác, bất đắc dĩ nói: “Ba, sao ba cứ hỏi

mãi thế? Những người đó làm sao có

thể bắt nạt con gái ba được, chỉ là vừa

rồi gặp phải một số chuyện phiền phức

mà thôi, thật sự là không sao”

“Ừm, nếu không hiểu chuyện trong

công việc, có thể đến hỏi ba” Hạ Minh

Viễn nghĩ một chút rồi cũng không hỏi

nhiều.

Cô đáp lại một cách ngập ngừng:

“Con hiểu rồi, nếu không có việc gì nữa

thì con lên lầu đây”

“Con lên đi”

Khi Hạ Nhược Vũ xoay người

chuẩn bị lên lầu, vô tình thoáng thấy

bóng dáng ba cô không còn oai phong

nữa, không biết từ lúc nào trên trán

ông đã có vài sợi tóc bạc, khóe mắt

cũng đã thêm vài nếp nhăn.

“Ba, ba nên nghỉ ngơi sớm đi, đừng

đi ngủ quá muộn, con sẽ lo chuyện

công ty

Từ khi vụ tai nạn xảy ra trên công

trường, ba cô bỗng già đi rất nhiều,

nghĩ lại thấy mình còn cứng đầu như

vậy, cô muốn tự tát mình hai cái.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *