Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 102 – Chương 102

Hàn Công Danh vừa xem tài liệu vừa nói:

“Nhược Vũ, em là người duy nhất trong

lòng anh. Em không hiếu sao?”

“Tôi không hiểu, và tôi không muốn hiếu.

Tôi đã nói những gì tôi nên nói. Nghe hay

không là việc của anh”

Những chuyện trong quá khứ đó, những

kỷ niệm và nuối tiếc đó là tất cả những điều

cô không muốn nhớ lại.

“Làm bạn em cũng không cho anh tư cách

đó sao?”

Hạ Nhược Vũ có chút không kiên nhắn,

cuối cùng cũng đặt đồ trong tay xuống, lạnh

lùng nhìn anh

“Anh luôn miệng nói yêu tôi lúc trước lại ở

sau lưng tôi hết ôm người này tới ôm người

khác. Giờ đây anh lại còn muốn làm bạn, tôi

không có rảnh rỗi tới mức đó, nếu anh còn nói

nhảm tôi sẽ bảo bên Cảnh Minh đối một người

cố vấn khác”

Hàn Công Anh không muốn bỏ lỡ cơ hội

thăng tiến chỉ có một lần này, cười nói

“Em đừng căng thắng, chúng ta nói công việc”

Cảnh Minh tuy không bằng nhà họ Mạc,

nhưng cũng bị coi là một công ty tên tuổi ở

thành phố Đà Lạt.

vậy mới có thể chứng tỏ được tài năng của

anh ta.

Anh ta phải đế Hạ Nhược Vũ thấy anh ta

không tâm thường.

Hàn Công Danh nhìn lướt qua tài liệu trên

bàn và nằm được ý tưởng chung về nội dung

của dự án

“Tại sao Thịnh Hoa không cử người đại

diện tới, họ không phải là cổ đông lớn sao?”

“Thịnh Hoa là cổ đông lớn, chỉ cần một cú

điện thoại, chúng ta đều phải báo cáo. Miếng

bánh ngon như này là chúng ta phải giành giật

không phải họ.

Tất cả mọi người ở thành phố Đà Nẵng

đều biết rằng chỉ cần hợp tác với nhà Mạc, sẽ

không mất tiền còn luôn thuận lợi. Không biết

bao người chờ đợi cơ hội này.

“Nhược Vũ, em đã thay đổi rất nhiều”

“Có ai lại chỉ đứng yên một chỗ, Hàn Công

Danh, tôi cũng là người thông minh”

“Nhược Vũ, anh sẽ chứng minh cho em

„ anh sẽ không bao giờ thua người khác”

Thời đại học, cô bị ánh mắt đào hoa có vẻ.

trìu mến của anh ta thu hút, cô tưởng rắng cô.

là người duy nhất trong trái tìm anh ta, cuối

cùng mới nhận ra cô chỉ là gặp phải một tên

khốn.một lũ khốn nạn.

Hàn Công Danh vừa đi, cô liền lười biếng

dựa vào ghế xoay.

An Nguyên xuất hiện ở cửa với vẻ thắm

dò, cô cau mày:

“Có gì thì nói đi”

“Quản lý tôi muốn xin nghỉ ngày mai. Ngày

mai mẹ tôi sẽ đến thành phố. Bà ấy không biết

gì cả, tôi phải đón bà ấy ở nhà ga”

“Đi, đi đi, nhớ giải quyết xong chuyện”

An Nguyên vui vẻ cảm ơn và chạy đi

Cô lại lấy điện thoại ra nhìn, Mạc Du Hải

chết tiệt, cả ngày không có tin tức gì, hôm qua

anh coi những gì cô nói như gió thoảng bên tai?

Cuối cùng cũng tìm được một cái cớ cho.

mình, Hạ Nhược Vũ có chút kích động, cầm

điện thoại bấm số của người đó.

Tuy nhiên, đã gọi nhiều lần liên tục và

đường dây đang bận hoặc đang trong cuộc

gọi. Hạ Nhược Vũ nghiến răng nghiến lợi chọn

trực tiếp số của người đàn ông để xóa, sau đó

kéo vào danh sách đen.

Tức giận ném điện thoại đi, đứng dậy rời

khỏi văn phòng.

Bên kia, Lục Khánh Huyền trực tiếp xóa số

người vừa gọi, nghe thấy tiếng động từ ngoài

cửa, cô ta nhanh chóng cất điện thoại về chỗ cũ.

“Khánh Huyền?” – Mạc Du Hải từ bên

ngoài trở lại, nhìn thấy cô ta đứng ở trước cửa

phòng làm việc, cách điện thoại di động rất

gần, ánh mắt tối sầm lại

“Em chán quá muổn tìm anh đi chơi”

“Thôi, ngồi đi” – Mạc Du Hải không nói gì,

đi tới trước bàn làm việc, cầm điện thoại lên

liếc nhìn, không có tin nhắn hay cuộc gọi, liền

đặt lại

“Có phải anh đang đợi người gọi đến

không?”

“Không có, sức khỏe của em thế nào?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *