Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 1 – Không phải tối qua cô đã rất thích nó sao?

Tại khách sạn, trong phòng tổng thống.

Dưới ánh đèn mờ ảo, có hai cơ thể đang

quấn lấy nhau, không ngừng lên xuống.

“Ưm, nhẹ một chút, đau!”

Người đàn ông vốn đang rất hưng phấn

trên cơ thể của người phụ nữ, nghe thấy

giọng nói của người phụ nữ, thân hình cao

lớn có hơi sững lại, sau đó khuôn mặt tuấn tú

trở nên u ám, dùng lực một cách điên cuồng

hơn.

Cứ như vậy lặp đi lặp lại, người phụ nữ

vốn đã không còn tỉnh táo đã hoàn toàn bất

tỉnh.

Ngày hôm sau, trên chiếc giường phong

cách châu Âu màu trắng, Hạ Nhược Vũ mở

mắt ra, ngây người nhìn chiếc đèn chùm trên

trần nhà.

Một lúc sau, cô đột ngột ngồi dậy, trừng

mắt nhìn người đàn ông nằm đang nằm bên

cạnh mình.

Quần áo lộn xộn dưới chân giường, toàn

thân thì cô đau nhức.

Mọi thứ khiến Hạ Nhược Vũ cảm thấy bối

rối, cô đã lên giường cùng một người đàn

ông xa lạ mất rồi!

Ký ức lộn xộn của đêm hôm qua hiện lên

trong đầu cô, trong bữa tiệc rượu của nhà họ

Hạ, cô đã uống rất nhiều nên Lâm Minh Thư

đã đưa cô về nghỉ ngơi.

Sau đó… sau đó xảy ra chuyện gì thì cô

hoàn toàn không nhớ.

Người đàn ông này là ai?

Làm thế nào cô có thể đến được đây?

Một lúc sau, Hạ Nhược Vũ bước xuống

giường, nhanh chân đi vào phòng tắm, tắm

rửa thật nhanh chóng.

Khi cô bước ra, người đàn ông đã tỉnh lại

đang ngồi dựa vào thành giường tay cầm

điếu thuốc đang hút dở, chiếc chăn bông đã

che đi những bộ phận quan trọng của anh.

Nghe thấy tiếng động, người đàn ông

ngước mắt lên nhìn cô, đôi mắt anh nhìn

chằm chằm vào cơ thể cô, ánh mắt có vẻ dò xét.

Hạ Nhược Vũ thẳng thắn đáp trả ánh mắt

của anh, dùng ánh mắt tương tự nhìn anh.

Người đàn ông vô cùng tuấn tú, ngũ

quan hài hòa nhưng nhìn cũng rất nghiêm

khắc, khí chất lạnh lùng sắc bén, có vẻ như

không phải người bình thường!

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của Mạc Du

Hải không thể hiện một chút cảm xúc nào,

anh trầm giọng nói: “Muốn bao nhiêu tiền?”

Hạ Nhược Vũ suýt chút nữa bật cười

thành tiếng, cô sắp xếp lại quần áo một chút,

sau đó khoanh tay lại dựa vào tường, cười

khinh thường nói: “Anh định trả bao nhiêu?”

Ai rồi cũng sẽ trưởng thành, không tránh

khỏi sự cô đơn, không ngờ người phụ nữ như

cô lại qua đêm với một người như vậy.

Mạc Du Hải đương nhiên không biết

được cô đang suy nghĩ điều gì, đôi mắt đen

láy quét qua những vết đỏ sẫm trên ga

giường.

Cô khẽ nhíu mày, đây là lần đầu tiên của

cô, tối hôm qua anh mạnh bạo như vậy nên

mới gây ra những vết đỏ đó.

“Nhiêu đây này đủ chưa?” Mạc Du Hải

giơ năm ngón tay của mình ra trước mặt Hạ

Nhược Vũ, khuôn mặt tuấn tú và nghiêm nghị

của anh không hề biểu hiện một chút cảm

xúc nào.

Hạ Nhược Vũ nhướng mày, nghĩ rằng anh

chỉ trả có năm trăm USD, cô không khỏi bật

cười, nói: “Bây giờ các khách làng chơi đều

keo kiệt như vậy sao?”

Khách làng chơi? Mạc Du Hải nhíu mày,

đôi lông mày tỏ ý có chút không hài lòng.

Vén chiếc chăn bông màu trắng ra, bước

xuống giường, Hạ Nhược Vũ giật mình, theo

bản năng nhìn vào nơi đó của anh.

Nơi đó không hề có một vật gì che lại cả.

Bất ngờ lộ ra nên cô không kịp né tránh,

cô đỏ mặt nhưng vì để bản thân không lúng

túng trước người đàn ông này. Cô nghiêm

mặt lại, tỏ ra bình tĩnh nhìn người đàn ông

đang đứng trước mặt mình nói: “Thưa anh,

phiền anh hãy che chỗ nhạy cảm đó của

mình lại.”

Mạc Du Hải nhìn cô, khóe miệng nhếch

lên: “Không phải tối hôm qua cô đã rất thích

sao?”

Hạ Nhược Vũ trừng mắt, đang định phản

bác, thì anh đã bình tĩnh nói tiếp: “Lúc ngủ, cô

vân luôn năm chặt nó đấy.”

Hạ Nhược Vũ: “…”

Cô nắm thứ đó sao? Có chuyện đó sao?

Cô xoay người quay lưng lại với anh, Hạ

Nhược Vũ kìm nén lửa giận trong lòng nói:

“Thưa anh, tôi với anh cứ coi như là đôi uyên

ương bên nhau không bao lâu thì đã bị chia

cách rồi đi, tôi cũng không cần tiền của anh,

bước ra khỏi cánh cửa này, chúng ta coi như

chưa từng quen biết.”

Nói xong, cô lập tức chạy ra khỏi cửa, tốc

độ giống như đang bị mãnh thú đuổi theo

vậy.

Hạ Nhược Vũ rời đi, cửa phòng bị đóng

sầm lại, nhìn cánh cửa bị cô đóng lại một

cách thô bạo, Mạc Du Hải nheo mắt, để lộ

ánh mắt vô cùng nguy hiểm.

Coi như chưa từng quen biết?

Chỉ sợ là sẽ không được như cô mong

muốn rồi.

Sau Hạ Nhược Vũ ra khỏi khách sạn, cô

cảm thấy chỗ đó vô cùng đau nhức, vì vậy cô

lập tức đến bệnh viện.

Sau khi lấy số tại bệnh viện, cô ngồi trên

hành lang, cảm thấy vô cùng mệt mỏi nên cô

nhắm mắt lại dựa vào ghế chợp mắt một lúc.

“Tiếp theo, Hạ Nhược Vũ!” Giọng nói

truyền đến bên tai khiến cô đột giật mình tỉnh

dậy, đứng dậy khỏi ghế ngồi.

Cô không may va phải một người đi

ngang qua, sống mũi đau nhức, cô ngước

mắt lên nhìn thì gương mặt đối diện khiến cô

sững người.

Người đàn ông mặc áo choàng trắng

đang đứng trước mặt này không phải là

người đàn ông tuấn tú mà sáng nay cô đã

nói lời tạm biệt và coi như không quen biết

đó sao?

Cả người Hạ Nhược Vũ cứng đờ, không

khỏi thở dài ca thán một câu “Đúng là oan

gia ngõ hẹp mà

Ngược lại với Hạ Nhược Vũ, Mạc Du Hải

vô cùng bình tĩnh, đôi mắt đen của anh nheo

lại, liếc nhìn cô một cái, rồi tỏ ra tốt bụng nói:

“Không sao chứ?”

Nếu đã nói ra lời chia tay coi như không

quen biết rồi thì Hạ Nhược Vũ sẽ không nuốt

lời, cô ôm lấy chiếc mũi bị đau của mình, cố ý

trả lời anh như người xa lạ: “Không sao!”

Sau đó, theo bản năng lùi lại một bước,

như vậy Mạc Du Hải sẽ không nhìn ra việc cô

đang đề phòng anh.

Mạc Du Hải xoay người, trực tiếp đi vào

phòng khám bên cạnh.

Đối với phản ứng lạnh nhạt đó của anh,

Hạ Nhược Vũ rất hài lòng, cô trấn an bản

thân rồi đi vào phòng khám của bác sĩ phụ

khoa.

Khi Hạ Nhược Vũ nhớ ra ban nấy Mạc Du

Hải cũng mặc một chiếc áo choàng trắng thì

cô đã bước vào phòng khám phụ khoa mất

rồi, đồng thời cô cũng đã nhìn thấy bác sĩ ca

trước đang bàn giao công việc cho một bác

sĩ khác, và người đó chính là Mạc Du Hải.

Vậy người đàn ông này là bác sĩ sao? Lại

còn là một bác sĩ phụ khoa ư?

Hạ Nhược Vũ có chút không thoải mái,

trên đời này còn việc gì có thể trùng hợp hơn

cuộc gặp gỡ này không?

Sợ là không có việc nào như vậy cả.

Sau khi Mạc Du Hải nói chuyện với bác sĩ

vừa tan ca xong, quay đầu lại thì thấy vẻ mặt

vô cùng khó coi của Hạ Nhược Vũ, cô bối rối

đứng im một chỗ, không biết đang suy nghĩ

điều gì.

Cúi đầu nhìn đơn đăng ký trên bàn, anh

mở miệng nói: “Hạ Nhược Vũ?”

Anh nói nhưng không hề ngẩng đầu lên.

Bị gọi tên, Hạ Nhược Vũ vội vàng gật

đầu: “Vâng.”

“Không thoải mái ở chỗ nào?” Mạc Du

Hải cầm cây bút, những ngón tay nắn nót viết

lên tờ bìa hồ sơ.

Làm sao Hạ Nhược Vũ có thể nói ra

được đây, phải gặp bác sĩ phụ khoa là nam

đã khiến cô xấu hổ rồi, đằng này đối phương

lại chính là kẻ đã khiến cô không thoải mái

như vậy. Cuộc gặp gỡ như thế này có xác

suất là bao nhiêu vậy?

Mãi chưa nghe được câu trả lời, Mạc Du

Hải đặt chiếc bút trên tay xuống, ngước mắt

lên nhìn cô: “Không thoải mái ở đâu?”

Hạ Nhược Vũ mím môi, vẻ mặt căng

thẳng, xấu hổ nói: “Chỗ đó bị đau!”

Mạc Du Hải: “…”

Nhướng mày liếc nhìn cô một cái, sau đó

Mạc Du Hải đứng dậy nói: “Vào bên trong

nằm đi, rồi cởi quần ra, đặt hai chân lên giá

đỡ”

Anh nói những câu này một cách vô

cùng bình thản, bình thản đến mức quá sức

tưởng tượng.

Hạ Nhược Vũ đỏ mặt, vén chiếc màn

chắn màu xanh ra, bên trong có một chiếc

giường và một số dụng cụ y tế…

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *