Ngôn Tình

Năm Tháng Hoa Lệ Của Mỹ Nhân

Chương 24 – chương 24

Kỷ Uyển Diễm từ trong lòng Lâm thị ngồi thẳng dậy, khiếp sợ nhìn Lâm thị nay đã bình tĩnh trở lại.

“Chuyện này ta vốn cũng có ý định nói cho con biết. Chỉ là mỗi khi
nhìn thấy con, ta lại không nói nên lời. Con còn nhỏ như vậy, căn bản
không nên biết những thứ này, thừa nhận những điều này. Nhưng hôm nay
con đã mở miệng hỏi ta, ta đây cũng không muốn gạt con, mặc kệ con nghe
có hiểu hay không, ta sẽ đều nói cho con biết.”

Lời Lâm thị nói khiến trong lòng Kỷ Uyển Diễm dậy sóng, bão tố thét
gào, nàng chăm chú nhìn vào mặt của Lâm thị, mãi không nói nên lời.

Lâm thị dựa lưng vào giường La Hán có chạm trổ bách hoa muôn lá, đầu
ngón tay nhẹ vân vê góc của quyển sách, giọng nói mỏi mệt như trải qua
nghìn cay trăm đắng nhưng vẫn vô cùng kiên định, khẽ khàng nói với Kỷ
Uyển Diễm:

“Ta hận Kỷ gia, ta hận Kỷ Trữ thị.” Lâm thị mở đầu bằng những lời này, nói ra tiếng lòng của bà bao nhiêu năm qua.

“Mấy người đó đã hủy hoại cuộc đời của ta. Kỷ Châu luôn coi Kỷ Lan là muội muội ruột của mình, chuyện gì cũng đều thuận theo ý nàng ta. Năm
đó Kỷ Lan gả cho thế tử Trấn Quốc công Tống Dật, sau khi thành thân Tống Dật lại muốn nạp thiếp, cho nên Kỷ Lan tức giận trở về nhà mẹ đẻ, vốn
là muốn giằng co để cho Tống Dật đến cửa xin lỗi đón về. Nhưng nào ngờ
đúng lúc đó, Trữ gia gặp chuyện không may, thân sinh đệ đệ của Kỷ Trữ
thị đánh chết người ở kinh thành, mà sự việc lại thuộc quản hạt của Trấn quốc công phủ. Kỷ Lan vì cậu của mình nên đã ăn nói khép nép viết thư
cầu hòa cho Tống Dật. Sau khi Tống Dật đến Kỷ gia, không ngờ lại động
tâm tư không nên có với ta. Hắn nói với Kỷ Lan rằng hắn có thể trợ giúp
nhưng với điều kiện Kỷ gia lựa cho hắn một người thị thiếp, và còn đòi
ta phải hầu hạ hắn một đêm. Sau khi nghe xong, Kỷ Châu thực sự tức giận, nói bằng mọi giá cũng không để cho Trữ thị kéo ta đi. Nhưng ông ấy chỉ
là một thư sinh chân yếu tay mềm, làm sao đấu lại được những người kia.
Lão Hầu gia lúc đó đã lâm bệnh nặng, Trữ thị nắm giữ từ trên xuống dưới
phủ. Ông ấy lao ra ngăn cản, lại bị đánh gãy xương tay phải, từ đó về
sau đã không thể nào cầm bút viết chữ, vẽ tranh.”

Lâm thị lệ rơi đầy mặt nghẹn ngào nói, nhưng cũng không còn mất bình
tĩnh như lúc nãy. Còn Kỷ Uyển Diễm thì ngây người kinh ngạc, không biết
nói gì, chợt thấy Lâm thị đã tiếp tục nói:

“Dưới sự tính toán của bà bà và tiểu cô, ta bị vũ nhục. Ta không thể
giải oan, không thể nói lí lẽ với ai, thậm chí ta cũng không dám nói
chuyện này với người khác. Ta cũng từng nghĩ đến cái chết, thế nhưng
Tống Dật không đồng ý, Kỷ Châu cũng không, Tống Dật nói nếu như ta chết, hắn ta sẽ lập tức hưu Kỷ Lan rồi lấy người khác, còn Kỷ Châu thì nói,
nếu ta chết, ông ấy cũng sẽ ôm nhi tử chết theo ta. Ta không nỡ để ông
ấy làm vậy, cũng không nỡ làm thế với Hành nhi. Ta cùng Kỷ Châu lúc ấy
đều ngây thơ cho rằng, mọi chuyện đều đã kết thúc, nhưng không nghĩ tới, đó mới chỉ là khởi đầu —— ta đã có thai, chính là con. Ta và Kỷ Châu
đều biết, con là hài tử của ai. Đây chính là lý do ta không cho con đi
mộ tế bái ông ấy, bởi vì ông ấy không phải là cha con mà cha con là Tống Dật.”

Kỷ Uyển Diễm nghe đến đây, cũng không kiềm được mà rơi lệ. Hóa ra từ
đầu đến cuối nàng là một người dư thừa, không hề được chào đón.

Trữ thị, còn có Kỷ Lan, tại sao, tại sao? Tại sao các bà lại dám làm ra chuyện như vậy?

Vành mắt Lâm thị đỏ hoe nhìn Kỷ Uyển Diễm, tiếp tục chân thành nói:

“Lúc vừa mới biết mình đã mang thai, ta đã có ý định đánh rớt. Nhưng
thuốc vừa mới được đưa lên miệng, Kỷ Châu đã đánh đổ, ông ấy nói muốn
lưu lại huyết mạch này, ông ấy nói muốn coi con như hài tử thân sinh của mình mà dạy dỗ, người ngoài ai cũng sẽ không biết, cũng không muốn ta
tạo nghiệp. Ông ấy chính là như vậy, một người thiện tâm hay mềm lòng,
không quả quyết, mà loại chuyện như thế này bất kỳ một người nam nhân
nào cũng sẽ để ý, ông ấy lại không ngại. Thời gian dần trôi qua, ta cũng từ bỏ ý định muốn đánh rớt con, mọi việc đều phát triển đúng như lời
của Kỷ Châu, không một ai biết được hài tử trong bụng ta lại không phải
là của ông ấy. Con ở trong bụng ta dần lớn lên, ta có thể cảm nhận
được tiếng tim đập của con, cảm nhận được tay chân nhỏ bé của con, nên
ta cũng càng ngày càng lưu luyến hơn. Ta sinh ra con, Kỷ Châu lại rất
vui mừng, ông ấy ôm con không chịu buông, hết hôn rồi lại ôm, hại ta
cũng ghen tị với con đấy. Nhưng thực ra trong lòng ta rất vui mừng. Lúc
ấy, ta thật sự cảm thấy mình vô cùng may mắn, hai mẹ con chúng ta đều
may mắn mới gặp được một nam nhân tốt như vậy. Chuyện như vậy xảy ra
trên bất kỳ người nào cũng đều là điều khó có thể tiếp nhận, con có hiểu không?”

Kỷ Uyển Diễm thất hồn lạc phách nhìn Lâm thị, trong lòng là thiên
ngôn vạn ngữ, nàng có vô số điều muốn nói, nhưng lại không nói nên lời.
Chỉ ngơ ngác nhìn bà.

Thân thế như vậy, cho dù có cộng toàn bộ kinh nghiệm của cả kiếp
trước lẫn kiếp này thì cũng không thể tiêu hóa trong thời gian ngắn. Thế nhưng, nàng có thể thừa nhận lời nói sau cùng của Lâm thị là rất đúng.
Nếu như chuyện này xảy ra ở trên người bất kỳ một nam nhân nào khác mà
không phải Kỷ Châu, vậy kết cục dành cho hai mẹ con nàng chỉ có một chữ
chết.

Lễ giáo là gì. Đó là mặc kệ ngươi có phải bị ép hay không, có phải tự nguyện hay không, thì chuyện tình xảy ra không thể chối cãi. Kỷ Châu
xác thật đã cứu hai mẹ con nàng một mạng.

“Vậy về sau ra sao ạ?” Giọng nói Kỷ Uyển Diễm khản đặc, cảm giác như thở được một hơi cũng rất khó khăn.

Lâm thị quay mặt lại, xoa xoa nước mắt trên mặt, rồi mới tiếp tục nói:

“Về sau. . . Lão Hầu gia bị bệnh, thần trí có chút không rõ ràng, ta
nhất thời chủ quan, trúng kế của Chu thị, bị nàng ta vu hãm. Kỷ Trữ thị
thấy thời cơ đã đến, liền đồn lớn chuyện này lên, cuối cùng huyên náo
khiến mọi người đều biết. Kỷ Châu tuy là trưởng tử của Bình Dương Hầu
phủ, nhưng cả đời chỉ dành cho thi họa, làm sao đấu được với bà ta, bị
bà ta dùng hai ba câu lừa gạt mất đi tính mạng. Sau khi Kỷ Châu mất, lão Hầu gia cũng mất rồi, Kỷ Sóc thuận lý thành chương trở thành thế tử, kế thừa tước vị Bình Dương Hầu, dưới sự trợ giúp của gia tộc Trữ thị, quay trở về kinh thành. Chuyện sau đó thì con cũng biết rồi.”

Cho tới bây giờ Kỷ Uyển Diễm mới tỏ tường chân tướng chuyện năm đó.
Nàng là nữ nhi của Lâm thị, cũng không phải là người của Kỷ gia, thân
phụ của nàng nghe qua thì nghĩ là một người tốt, nhưng thực ra lại là kẻ háo sắc thành tính, mặt người dạ thú. Ở kiếp trước nàng cũng tình cờ
nghe được chuyện này, theo kể thì có lần Trấn Quốc công uống say, nói
với người có mặt ở đó về đoạn tình này, người bên cạnh truyền đi truyền
lại, cuối cùng truyền đến tai nàng. Lúc ấy, Kỷ Uyển Diễm đã cảm thấy
chán nản vô cùng, nên căn bản không hề tin tưởng những lời thượng vàng
hạ cám này. Huống chi, lúc ấy, tất cả những người biết nội tình đều đã
mất, nàng muốn kiểm chứng cũng không có biện pháp kiểm chứng, cũng không thể trực tiếp chạy đến Tống gia, để Trấn Quốc công phủ quyền khuynh
triều dã [1] cho nàng một lời công đạo và giải thích, đó chính là ăn no
rửng mỡ.

[1] Quyền khuynh triều dã: Có quyền hành to lớn

“Vãn Vãn, nương biết, con là người vô tội nhất trong chuyện này.
Nương thực sự xin lỗi con, thế nhưng ta cũng không có biện pháp nào. Hai mẹ con chúng ta là đồng mệnh tương liên, con đừng hận ta, có được
không? Mặc kệ phụ thân của con là ai, nhưng con vẫn là nữ nhi của nương, ta hoài thai mười tháng mới sinh hạ, có đúng hay không?

Kỷ Uyển Diễm nhắm mắt lại, thở ra một hơi. Sự khó chịu đè nén trong lòng mấy chục năm giống như đột nhiên được giải thoát.

“Con không hận người.”

Kỷ Uyển Diễm nói.

Sau khi nghe được bốn chữ này, Lâm thị trong nháy mắt lại sụp đổ,
nước mắt rơi như mưa, ôm chặt Kỷ Uyển Diễm vào trong ngực. Kỷ Uyển Diễm
chôn khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo tuyệt đẹp vào giữa hõm vai của Lâm thị, nàng dù sao cũng không phải là một hài tử thực sự, suy nghĩ sớm đã
trưởng thành, sẽ không bởi vì những việc như thế này mà mất đi khống
chế, mặc dù trong lòng rất khiếp sợ, nhưng nàng vẫn phân biệt được đúng
sai.

Chủ mưu của tất cả những sự việc này chính là Trữ thị và Kỷ lan, so
với mấy người ác độc tán tận lương tâm này thì hành vi của Tam phu nhân
Chu thị chỉ có thể coi là trò đùa của con trẻ rồi. Tại sao con người lại có thể xấu xa đến như vậy nhỉ?

Trữ thị tái giá đến Bình Dương Hầu phủ, đã làm mẫu thân của Kỷ Châu
hơn mười năm. Thế nhưng sau khi nắm được toàn bộ Kỷ gia vào trong tay,
bà ta tính toán chức vị thế tử của trưởng tử, lợi dụng sự ghen ghét của
Chu thị hãm hại cái đinh trong mắt là Lâm thị, rồi lại lợi dụng Lâm thị, tiếp tục hãm hại chướng ngại vật là Kỷ Châu. Cuối cùng, vẫn muốn đùa
giỡn Kỷ Uyển Diễm trong lòng bàn tay, mặc kệ Chu thị lại lập lại chiêu
cũ, hãm hại nàng cả đời.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *