Ngôn Tình, Xuyên Không

Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Chương 808 – bạch liên nam sủng muốn làm yêu (17)

Editor: Đặng Trang.

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên chậm rãi nói

“Ai phái ngươi tới?”

Âm thanh nàng non mềm vang lên.

Một chút lực công kích cũng không có.

Chọc đến tên dẫn đầu kia lại cười khinh thường.

“Ngươi bắt ta lại thì như thế nào? Ta nói cho ngươi biết, chỉ cần Triệu Hổ ta còn sống một ngày, thì sòng bạc này của các ngươi sẽ không tồn tại được một ngày….”

Nói còn chưa dứt lời, Tô Yên liền chặn đứng lời hắn.

“Đã không nói, vậy thì đánh đi. Nếu vẫn còn không nói, liền đánh chết.”

Nụ cười của tên kia chợt cứng đờ.

Đảo mắt, đã bị đè lên trên mặt đất mà đánh.

Sau một chén trà nhỏ.

Tên kia mặt mũi bầm dập, thở hổn hển cuộn tròn trên mặt đất.

Tô Yên

“Ai phái ngươi tới.”

Hắn ta không phục nhìn Tô Yên.

Đang muốn há mồm nói chuyện.

Tô Yên lại chậm rì rì ra lệnh

“Tiếp tục đánh.”

Thời gian trôi qua một nén nhang.

Tô Yên đưa chung trà trong tay cho Lan Chi, chớp chớp mắt

Nàng chậm rì rì nói

“Hết nước rồi.”

Lan Chi nhìn tiểu hầu gia nhà mình, bị tiểu hầu gia nhìn trong lòng bỗng nhiên mềm mại

“Nô tỳ đi lấy thêm cho ngài.”

Trong chốc lát, Lan Chi bưng trà nóng đưa cho Tô Yên.

Cười nói

“Đây là trà cống phẩm từ Nam Quốc, ngài nếm thử, uống có được không?”

Tô Yên tiếp nhận, thành thành thật thật uống một ngụm.

Sau đó gật đầu

“Trà ngon.”

Lan Chi được một câu khích lệ của tiểu hầu gia, cao hứng không thôi.

Độc Lang đứng ở trước mặt Tô Yên, do dự một lúc, lên tiếng

“Tiểu hầu gia, nếu đánh tiếp như vậy, chỉ sợ sẽ xảy ra án mạng.”

Tô Yên ngẩng đầu nhìn thoáng qua, sau đó cúi đầu

“Sẽ không, dưới tình huống tay đấm chân đá không có sự bảo hộ, ba người ít nhất phải đánh liên tục hai cái canh giờ mới có thể lấy mạng người khác.”

Độc Lang nghe tiểu hầu gia này nói chuyên nghiệp như vậy, nhịn không được nhìn nàng nhiều hơn vài lần.

Nửa ngày sau

Tô Yên nhàn nhã hỏi lại

“Ai phái ngươi tới?”

Nàng vừa hỏi, những tay đấm tự động dừng.

Người nọ như cũ cắn chặt răng.

Hiện giờ trong miệng đã hộc máu, vậy mà vẫn còn gắng gượng, một chữ cũng không nói.

Tô Yên cúi đầu khảy cái nắp chung trà

“Chặt một đầu ngón tay của hắn.”

Giọng nói nàng nhàn nhạt, toàn bộ hiện trường bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường.

Quần chúng đứng xem ở bên cạnh, sợ tới mức bắp chân đều run lên.

Rốt cuộc bọn họ chỉ là dân cờ bạc, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp qua những trường hợp máu me như vậy.

Trên mặt Độc Lang không có bất cứ dao động gì.

Du tẩu trong giới này, những việc như thế thường thấy rất nhiều.

Chỉ là hắn không rõ, những việc máu me như vậy, tại sao tiểu hầu gia lại muốn cho những người này nhìn thấy?

Không sợ bọn họ sẽ không bao giờ tới đây nữa sao?

Tô Yên quy quy củ củ bưng chung trà

“Cắt bỏ một ngón không nói, liền cắt hai ngón, hai ngón không nói, liền ba ngón, ba ngón còn không nói, liền băm nát cả hai bàn tay.

Đến lúc đó ngươi có muốn nói, ta cũng không muốn nghe. Lúc ấy sống hay chết, mặc cho số phận.”

Người nọ vô cùng tức giận, thân thể không ngừng vặn vẹo

“Ngươi đây là giết hại dân lành!”

Tô Yên nhìn hắn

“Đến lúc đó, ngươi có thể đi nha môn tố cáo ta.”

Đây cũng không thể nói Tô Yên ỷ thế hiếp người.

Cái này gọi là tùy việc hành sự.

Hơn nữa bản thân những người này trên người ít nhiều cũng cõng chút việc dơ bẩn.

Hoặc là mạng người, hoặc là rửa tiền.

“Đi nha môn” ba chữ này đối với bản thân bọn họ mà nói mới sợ hãi.

Vậy nên sẽ không thể đi cáo nàng.

Cái này gọi cái gì nhỉ?

Đen ăn đen.

Độc Lang ra tiếng

“Đều thất thần cái gì? Động thủ đi!”

Lấy khảm đao ra, thời điểm vừa đặt lên ngón tay.

Lại nhớ đến lời Tô Yên nói.

Ánh mắt nàng quá nghiêm túc.

Sẽ không có người đi hoài nghi lời nàng.

Rốt cuộc, vẫn là tên dẫn đầu kia sợ trước.

“Từ từ! Ta nói!”

Tô Yên gật gật đầu, phản ứng bình đạm

“Nói đi.”

Hắn ta quét một vòng người ở đây,

“Ta sợ nói ra tên huý của hắn, các ngươi sẽ sợ hãi.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *