Ngôn Tình, Xuyên Không

Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Chương 750 – yêu vương đại nhân hắc hóa (26)

Editor: Vio

Beta: Tinh Niệm

Hoa Khuynh nhìn, hắn lắc mình biến thành đuôi rắn.

Chuyện thứ nhất không phải là đoạt lấy quyền trượng kia.

Mà là bế Tô Yên đã bị hóa đá lên, đặt sang một bên.

Sau đó, đôi mắt hắn đen nhánh, quanh thân khí thế âm trầm không biết từ đâu mà đến.

Dao động từng bước một đi đến quyền trượng.

Hắn vươn tay vươn tới.

Liền nghe thấy quyền trượng phát ra một loại âm thanh như rắn kêu, làm người sợ hãi.

Tại đây, dưới bầu trời hắc ám, có vẻ cực kỳ rợn người.

Hoa Khuynh duỗi tay, túm lấy quyền trượng đang muốn bay lên trời kia.

Khi hắn vừa cầm quyền trượng, không biết vì sao, quyền trượng phát ra một tiếng kêu nhỏ.

Như là sinh ra cộng hưởng.

Giống như đã đợi thật lâu, rốt cuộc cũng đợi được chủ nhân của nó tới, ở trong tay Hoa Khuynh, thân gậy rung động.

Sau đó, những hoa văn trên quyền trượng bắt đầu chuyển động.

Từ trên lan tràn xuống phía dưới, như là vật sống vậy, lan tràn tới trên cánh tay Hoa Khuynh.

Sau đó vẫn luôn uốn lượn, cho đến vị trí xương bả vai của hắn, hoa văn đen nhánh như bụi gai nở rộ, kim quang hiện lên.

Tạo thành dấu vết ở trên da thịt hắn.

Như thế, khế ước hình thành.

Toàn bộ thân thể Hoa Khuynh bay lên, lơ lửng ở giữa không trung.

Nhìn quyền trượng trong tay, mày nhíu chặt.

Nhắm hai mắt lại.

Nửa canh giờ sau.

Quyền trượng trong tay hắn càng ngày càng nhỏ, cho đến khi biến mất không thấy.

Hoa Khuynh mở mắt.

Dường như khác với lúc trước.

Tan bớt hơi thở âm trầm.

Nhiều thêm một phần ······ câu nhân dụ hoặc? Hắn nâng mí mắt lên, môi ngậm ý cười, vẫn là bộ dáng đó.

Lại làm người cảm thấy như bị dụ hoặc.

Nhìn một cái liền cảm thấy khiếp hồn.

Hắn từ giữa không trung chậm rãi đáp xuống, người thôn Xà Nhân còn đang quỳ lạy.

Thậm chí còn muốn thành kính hơn lúc trước.

Thanh âm trưởng lão khiêm tốn, cung kính

“Đại nhân, chúng tôi nguyện vì ngài vào sinh ra tử.”

Thái độ khác hoàn toàn với bộ dáng muốn đánh muốn giết lúc trước.

Hoa Khuynh mí mắt giật giật, sửa sang lại cổ tay áo

“Thu một đống phế vật làm người hầu? Các ngươi cảm thấy ta thực nhàn rỗi?”

Giọng nói rơi xuống, hắn không hề đi quản đám thôn dân càng thêm thành kính thậm chí có chút sợ hãi kia nữa.

Đi xuống đài cao, tới trước mặt Tô Yên đã hóa đá.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào nàng, chậm chạp không lên tiếng.

Phía sau, cái kia trưởng lão vội vàng ra tiếng

“Đại nhân, có biện pháp cứu vị cô nương này, giúp nàng khôi phục bình thường.”

Hoa Khuynh rốt cục cũng nghe lọt được một câu này.

Thanh âm lười nhác “Nói”

Theo sát, trưởng lão liền nói

“Ở phía sau thôn chúng ta, có một cái hồ thánh.

Chỉ cần đưa cô nương ngâm ở trong nước, nàng sẽ thực mau khôi phục lại.”

Hoa Khuynh nghe, nhìn thoáng qua trưởng lão kia, lại nhìn Tô Yên.

Cười.

Nửa ngày sau ra tiếng

“Dẫn đường.”

“Vâng.”

Trưởng lão đứng dậy, đi phía trước.

Hoa Khuynh bế người đá Tô Yên lên.

Đi theo trưởng lão ra phía sau thôn trang.

Đi vào bên trong mới phát hiện nơi đó có một cái động.

Xung quanh rậm rạp cổ thụ, bên cạnh là một con suối chảy xuôi.

Hơi thở cổ xưa ập vào trước mặt.

Trưởng lão chỉ vào nơi xa

“Chính là nơi này.”

Nói xong, phía sau có một thôn dân đi tới, cầm theo vải bố trắng tinh ở trong tay.

Trưởng lão nhận lấy, cúi đầu nói

“Chỉ cần ngâm mình một canh giờ có thể hóa giải thạch hóa, chỉ là y phục trên người cô nương, cũng sẽ bị tan ra.”

Hoa Khuynh duỗi tay, cầm vải bố trắng kia.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *