Ngôn Tình, Xuyên Không

Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Chương 696 – cô gái, đã nói em sẽ nuôi tôi 34

Edit:Thuha5802

Beta: Tinh Niệm

Diệp Tiêu sắc mặt đỏ bừng, nhưng nghe được Tiểu Hoa nói, vẫn là cố nén thẹn thùng, nghiêm túc xem.

Tiểu Hoa ở một bên lại nói

“Chủ nhân chỉ biết cùng người yêu nhất làm cái này. Diệp Tiêu tiên sinh cố lên! Mời nghiêm túc nghiền ngẫm, cẩn thận xem xét.”

Nói xong, Tiểu Hoa liền yên tĩnh lại.

Ân, vì niềm vui của ký chủ, lại nhìn thân thể gầy yếu của nam chủ đại nhân.

Nó vẫn nên sưu tập một ít phương thuốc tráng dương cổ truyền cho nam chủ đại nhân ăn đi.

Bằng không, nam chủ đại nhân bị ký chủ ép khô thì làm sao bây giờ?

Tiểu Hoa nghiêm túc suy nghĩ, sau đó thật sâu thở dài.

Tự tán thưởng cho mình một tiếng.

Nó thật đúng là cái hệ thống nhọc lòng lại nghiêm túc mà.

Nửa giờ sau.

Nghe được cửa chính lạch cạch một tiếng.

Tô Yên đã trở lại.

Cơ hồ là nháy mắt khi đẩy cửa ra, xẹt, màn hình vừa mới chiếu phim liền đóng lại

Trong phòng tối tăm, Diệp Tiêu ngồi ở trên sô pha phát ngốc.

Cô đi vào nhà, mở đèn

“Em đã trở về.”

Những lần trước khi cô trở về, Diệp Tiêu đều muốn phải ôm một cái, làm một ít hành vi thân mật.

Lúc này đây, thái độ lại khác thường, vẫn không nhúc nhích.

Cô nghi hoặc.

Đi qua xem.

Liền nhìn thấy Diệp Tiêu ngồi ở chỗ đó, gương mặt đỏ bừng.

Tô Yên duỗi tay đặt lên trán hắn.

Có chút nóng.

Cô ra tiếng

“Phát sốt?”

Người máy Tiểu Hoa ở bên cạnh vẫn luôn không lên tiếng, lúc này mới nói

“Ký chủ, không chỉ trán nóng, thân thể cũng thực nóng a ~~”

Thanh âm trẻ con ngây ngô lại mang theo cao hứng phấn chấn.

Diệp Tiêu lắc đầu

“Anh, anh không có việc gì.”

Nói xong, Diệp Tiêu hơi há mồm

“Chỉ là, anh····”

Tô Yên nhìn hắn

“Ân? Cái gì?”

Diệp Tiêu đỏ bừng mặt ra tiếng

“Chúng ta khi nào thực hiện nghĩa vụ vợ chồng?”

Nói xong, cả khuôn mặt hắn đỏ bừng, bộ dáng thực thẹn thùng.

Tô Yên nghe, chớp chớp mắt.

Trầm mặc một hồi lâu.

Sau đó liếc sang người máy bên cạnh.

Tiểu Hoa tự động chuyển bánh xe chạy đi.

Còn một bên lầm bầm lầu bầu

“Không phải em, không phải em.”

Diệp Tiêu nhìn Tô Yên chậm chạp không nói gì, một đôi con ngươi nhìn Tô Yên, trong đầu bắt đầu miên man suy nghĩ.

Trong chốc lát, liền vẻ mặt ủy khuất nhìn cô

“Em có phải, chưa từng nghĩ cùng anh thực hiện nghĩa vụ vợ chồng phải không?”

Tô Yên

“Không phải”

Cô trả lời dứt khoát.

Diệp Tiêu vẫn còn đang rối rắm, nắm chặt ống tay áo, lẩm bẩm

“Nhưng mà, em trước nay đều không có đề cập qua.”

Một đôi mắt tràn đầy ủy khuất cùng u oán.

Cô kết hôn với hắn.

Lại không cùng hắn thực hiện nghĩa vụ vợ chồng

Đây là vì cái gì?

Diệp Tiêu nhìn cô, đáy mắt phiếm hồng

“Em còn muốn vứt bỏ anh đúng không?”

Tô Yên cũng không biết trong đầu hắn rốt cuộc suy nghĩ cái gì.

Không thể hiểu được, bản thân liền trở thành một kẻ tra nữ không chịu trách nhiệm.

Cô thở dài.

Nhéo cằm, hôn lên môi hắn.

Diệp Tiêu hốc mắt đỏ lên, thực ủy khuất.

Không chống đẩy, ngược lại thực mau ôm lấy Tô Yên.

Thuận thế liền ôm cô ngã xuống trên sô pha.

Tô Yên phía trên, Diệp Tiêu là bị áp phía dưới.

Vốn dĩ, dựa theo kinh nghiệm lúc trước, giận dỗi gì đó, hôn một chút thì tốt rồi.

Nhưng lần này có vẻ như vấn đề không phải đơn giản như vậy.

Bởi vì Diệp Tiêu gắt gao ôm cô không buông.

Một bộ muốn cùng cô hôn môi đến thiên hoang địa lão.

Cô mới vừa nhấc đầu, kết thúc nụ hôn này, Diệp Tiêu liền vẻ mặt ủy khuất nhìn cô.

Như vậy, giống như đang nói cô thực vô tình.

Không có cách nào, lại lần nữa hôn hôn.

Tới tới lui lui rất nhiều lần.

Rốt cuộc, Diệp Tiêu mới vừa lòng.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *