Ngôn Tình, Xuyên Không

Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Chương 361 – điện cạnh đại thần, đừng tự bế 26

Edit: Tinh Niệm

Dò hỏi bác sĩ Trương thật lâu, có được câu trả lời là thuận theo tự nhiên.

Kỷ Tinh Vũ lúc này mới yên tâm, sáng sớm liền phái người đi đón Tô Yên.

Đi vào biệt thự.

Cô không có quá nhiều chú ý, trực tiếp nâng bước đi vào phòng Kỷ Diễn.

Chỉ là còn chưa đi tới cửa, Kỷ Diễn đã từ bên trong đi ra.

Không phải là bộ bệnh phục giống vài lần gặp mặt trước.

Mà là quần áo ở nhà rộng thùng thình.

Hắn đứng ở cửa phòng, tóc đen mềm che khuất trán, cặp mắt kia đen nhánh không chớp mắt nhìn Tô Yên.

Phía dưới mắt trái hắn, có một nốt ruồi lệ, bởi vì thời gian dài không thấy ánh mặt trời, cho nên làn da rất trắng, là một loại tái nhợt không bình thường.

Lông mi run rẩy, làm người liếc mắt một cái nhìn lại, liền sinh ra một loại cảm giác đau lòng.

Miệng hắn giật giật, tựa hồ muốn nói gì.

Nhưng hơn nửa ngày, cũng không nói ra.

Tô Yên đi đến trước mặt hắn, chớp chớp mắt

“Hôm nay em dạy học cho em trai anh ở đây, anh biết không?”

Kỷ Diễn không biết ý Tô Yên là đang trách hắn hay là thế nào, cho nên có chút hoảng loạn, nhưng, vẫn thành thành thật thật gật đầu

“Ân”

“Anh muốn ở bên cạnh xem sao?”

Kỷ Diễn nhanh chóng gật đầu hai cái.

Tô Yên nghiêng nghiêng đầu,

“Được”

Kỷ Tinh Vũ nhìn cô giáo hắn cùng anh trai mình nhanh như vậy đã quen thuộc với nhau.

Trong lòng cảm giác quái quái.

Hắn chính là em trai ruột a.

Bình thường cũng chỉ có thể dùng thời gian cố định tới chỗ này cùng anh trai nói chuyện một lát.

Lại còn phải giữ khoảng cách nhất định, thậm chí anh trai luôn hờ hững với hắn.

Ngẫu nhiên sẽ trả lời hai câu.

Nhìn xem hiện tại đi?

Tô Yên chỉ ghé qua nơi này vài lần, đã cùng anh trai hắn nhanh chóng thành lập tình cảm.

Hai người bọn họ còn quen đến….. khá tốt a.

Chợt vừa thấy như thế, giống như là em trai ruột mình đây có khác gì người ngoài đâu.

Nửa giờ sau……

Trên bàn cơm, Tô Yên cùng Kỷ Diễn ngồi một bên, Kỷ Tinh Vũ ngồi ở đối diện.

Kỷ Tinh Vũ vùi đầu viết bài thi, ngòi bút xẹt qua trang giấy phát ra thanh âm sàn sạt.

Tô Yên trong tay ôm một cái ipad, mang theo tai nghe, đang xem phát sóng trực tiếp.

Gần cô có ly nước, cùng một ít quả khô đồ ăn vặt.

Còn Kỷ Diễn trong tay nắm một quyển sách.

Hắn ngày thường ngoài việc ngẫu nhiên chơi game, hơn phân nửa thời gian chính là đọc sách.

Chỉ là lúc này đây…… thời gian lại qua nửa giờ, sách trong tay Kỷ Diễn không có đổi lấy một tờ.

Tầm mắt Hắn nhịn không được đã bị nữ sinh bên cạnh hấp dẫn đi.

Tô Yên đang làm gì??

Cô thực nghiêm túc xem trò chơi phát sóng trực tiếp của các đại thần trong trò chơi ăn gà.

Người ta chơi rất lợi hại, thao tác rất đẹp.

Một bên chơi, ngẫu nhiên còn sẽ giải thích một hai câu.

Nghe ra được là một lão chủ bá thuần thục.

Rốt cuộc, Kỷ Tinh Vũ lại làm xong một phần bài thi.

Nhẹ nhàng thở ra

“Cô giáo tôi làm xong rồi.”

Tô Yên ngẩng đầu, tháo ra tai nghe, đem iPad đặt ở một bên.

Sau đó, nhìn bài thi từ đầu đến cuối.

Ba phút sau.

Tô Yên đem bài thi trả lại trước mặt Kỷ Tinh Vũ.

Nghiêm túc nói

“Đề thứ bảy, đề 11, đề 12. Điền chỗ trống ô thứ ba, ô thứ năm, ô thứ tám, ô thứ 2 từ dưới lên và câu 23 cuối cùng làm sai rồi.”

Tiếng cô vừa dứt, Kỷ Tinh Vũ trầm mặc.

Hắn cầm bài thi, không biết là nên cười hay nên khóc.

“Cô giáo, cái bài thi này 80% nội dung chị còn chưa có giảng qua.”

Tô Yên chớp chớp mắt.

Kỷ Tinh Vũ nói

“Lúc trước, chị đều là nói xong nội dung, lại phát một tập bài thi cho tôi làm.”

Cô hiểu rõ, suy nghĩ trong chốc lát lại lần nữa hỏi

“Không có đọc sách?”

Kỷ Tinh Vũ sửng sốt

“Đọc sách?”

Tô Yên biết nguyên chủ muốn dạy Kỷ Tinh Vũ toàn bộ tám môn bắt buộc của cao tam.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *