Ngôn Tình, Xuyên Không

Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Chương 345 – điện cạnh đại thần, đừng tự bế 10

Edit: Tinh Niệm

Mười năm.

Hắn cùng anh trai nói chuyện vẫn phải duy trì khoảng cách nhất định, rất cẩn thận, muốn chạm vào cũng không dám.

Ngày thường, kỳ thật Kỷ Diễn nhìn qua chỉ là dáng người gầy ốm, nói không nhiều lắm, là người an tĩnh.

Hắn có thể làm tất cả mọi việc như người bình thường.

Ngủ, ăn cơm, vận động, thậm chí là phối hợp trị liệu, hết thảy đều đâu vào đấy.

Nhưng là mười năm này, Kỷ Diễn tự sát mười ba lần.

Rõ ràng trị liệu mười năm, bệnh tình một chút đều không có chuyển biến tốt đẹp, thậm chí là càng ngày càng chuyển biến xấu.

Từ khi bắt đầu chỉ là bệnh tự kỷ nhẹ, ba năm gần đây, càng thêm tự bế, mức độ nặng thêm, lại xuất hiện cả bệnh thần kinh ảo giác đau.

Kỷ Diễn thân thể nhìn qua càng ngày càng gầy ốm.

Hắn vẫn như cũ tiếp nhận hết tất cả trị liệu, phối hợp như vậy.

Nhưng tình huống không có chút nào chuyển biến tốt đẹp, mà còn xấu thêm.

Kỷ Tinh Vũ sắp hỏng mất.

Cậu không muốn anh trai mình chết, nhưng lại không có biện pháp cứu chữa.

Mà ngay trước đó, Kỷ Tinh Vũ cảm thấy, mình tựa hồ…….thấy được cơ hội.

Anh trai tự bế mười năm, hiện giờ, trừ bỏ cậu còn có bác sĩ quen thuộc nói chuyện, anh trai mới có phản ứng.

Mà những lúc khác, luôn trầm mặc, thờ ơ.

Khi Tô Yên đi vào căn kia phòng, ánh mắt Kỷ Diễn luôn dừng ở trên người cô.

Cô cho hắn kẹo, hắn ăn.

Hắn không muốn cô nhìn đến vết thương trên cổ tay, sẽ bởi vì bị đụng sinh đau mà cảm thấy xấu hổ.

Ân, thực thần kỳ.

Từng màn kia, Kỷ Tinh Vũ xem ở trong mắt.

Hiện tại Tô Yên đối với Kỷ Tinh Vũ mà nói như là cái gì đây?

Một cọng rơm cứu mạng a.

Kỷ Tinh Vũ bắt lấy cô, cậu muốn, muốn Tô Yên cứu anh trai mình, hy vọng có kỳ tích xuất hiện.

Mà ở trong căn biệt thự đối diện.

Mấy trăm hình ảnh theo dõi xuất hiện ở hình chiếu trên tường.

Mà hiện tại hình ảnh phóng to, trong đó có hai cái theo dõi.

Một cái là hình ảnh Tô Yên cùng Kỷ Tinh Vũ nói chuyện.

Một cái khác, là ở trong phòng Kỷ Tinh Diễn nằm ở trên giường, trong tay nhéo một viên kẹo sữa dâu tây, nhìn chằm chằm viên kẹo đã lâu.

Không hề ăn mà chỉ nhìn viên kẹo kia, sau đó nắm chặt ở trong tay, chậm rãi đắp lại chăn trên người.

Bác sĩ tâm lý họ Trương, vẫn luôn chẩn bệnh trị liệu hàng năm cho Kỷ Diễn.

Bác sĩ Trương đối với hình ảnh kia nhìn thật lâu.

Bên cạnh, còn có điện đồ nhịp tim của Kỷ Diễn.

Nhịp tim đậm còn liên tục hơn 130, nhưng cũng đã dần dần hồi phục.

Bên cạnh có bác sĩ bưng một ly trà ngồi vào cạnh bác sĩ Trương

“Ai, Ông nhìn cái gì đâý?”

Bác sĩ Trương phục hồi tinh thần lại, tháo xuống mắt kính, xoa xoa ấn đường

“Tôi đang suy nghĩ, đứa nhỏ Kỷ Diễn kia đã tới một bước này rồi, chúng ta có nên tiến hành đổi phương án trị liệu khác hay không.”

Nhắc tới việc này, vị bác sĩ bên cạnh sắc mặt cũng ảm đạm xuống.

Cuối cùng, cũng chỉ khe khẽ thở dài.

“Ông nói, năm đó hắn cũng chỉ là đứa trẻ mười tuổi, như thế nào ngay cả ông cũng không tin tưởng, mười năm, thế nhưng chính ông cũng không có biện pháp làm hắn mở rộng tấm lòng phối hợp trị liệu, hắn bệnh tình lại càng thêm nghiêm trọng. Việc này nếu là truyền ra, thật đúng là ném đi mặt già.”

Kỷ Diễn nhìn thì phi thường phối hợp, bảo hắn uống thuốc liền uống thuốc, bảo hắn làm tâm lý thí nghiệm liền làm tâm lý thí nghiệm.

Chỉ là dù có nói gì với hắn, hắn vẫn luôn trầm mặc.

Mười năm này quả thực chính là từ một tiểu ngoan cố, trở thành đại ngoan cố.

Hai bác sĩ liếc nhau, cuối cùng đồng thời thở dài.

Buổi chiều.

Tô Yên cùng Kỷ Tinh Vũ từ biệt thự đi ra, lên xe bảo mẫu.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *