Ngôn Tình, Xuyên Không

Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Chương 306 – tiên tôn, nhập ma 35

Tưởng Tùng phục hồi lại tinh thần, nhưng hắn vẫn nhíu chặt mày, chậm chạp không buông ra.

Lúc nãy, hắn cảm giác sẽ không sai, đó chính là Thiên Nguyên đan.

Đan dược kia, hắn ngẫu nhiên nhìn thấy 1 lần ở chỗ chưởng môn.

Đó là bảo bối của Chưởng môn, hắn cũng chỉ được liếc mắt nhìn một cái, lần đầu tiên hắn thấy có đan dược quanh thân ẩn chứa linh khí, vừa là dược phẩm chữa nội thương, vừa có tác dụng giúp tăng tu vi.

Có đan dược này, giúp cho tỉ lệ tấn giai thăng cấp cao đến gấp ba.

Đây chính là đan dược siêu cấp bảo mệnh a.

Chỉ cần ngươi còn một hơi, nó có thể giúp ngươi giữ mệnh.

Chẳng những thế, chỉ cần cho nó thời gian, thì có thể chữa khỏi toàn bộ nội thương của ngươi.

Là bởi vì đan dược này quá nghịch thiên.

Thiên Nguyên đan cũng là đan dược duy nhất sau khi luyện chế thành sẽ trải qua lôi kiếp.

Ngươi có thể tin sao? Một viên đan dược, thế nhưng phải trải qua lôi kiếp.

Bởi vì ông trời đều không cho phép tồn tại loại đan dược như vậy.

Trước mắt chỉ biết trên thế gian, cũng chỉ có một viên kia của chưởng môn.

Tuy rằng chỉ liếc mắt một lần khiến cho hắn nhớ mãi không quên.

Cho nên sẽ không sai.

Linh khí vừa nãy, chính là Thiên Nguyên đan.

Nhưng, nơi này tại sao lại xuất hiện Thiên Nguyên đan?

Lúc đó ····, chưởng môn đã từng cực kỳ khác thường bế quan ba tháng, lúc nhìn thấy hắn cũng là thở ngắn than dài.

Đối thoại với chưởng môn, hắn vẫn nhớ rõ ràng.

“Tưởng Tùng, vốn dĩ ngươi là đệ tử ta vừa ý nhất, ta cũng có ý tương lai đem chức vị chưởng môn truyền cho ngươi, cùng với Thiên Nguyên Đan. Nhưng là ··· ai, chỉ sợ, Thiên Nguyên đan không thể cho ngươi rồi.”

Khi đó Tưởng Tùng nghe được lời nói kia, thực khiếp sợ, trách không được chưởng môn đã đem đan dược kia cho mình xem qua.

Hắn chịu đựng kích động dò hỏi

“Chưởng môn, vì sao lại thay đổi chủ ý?”

Chưởng môn lúc ấy nói cái gì?

À, đúng rồi

“Hôm nay ta dùng Thiên Nguyên Đan cùng Phượng Dụ làm một giao dịch, cũng coi như là vì toàn bộ Tu Tiên giới tạo phúc một lần.”

Nhìn ra được, chưởng môn vẫn thật đau lòng.

Hắn đem Thiên Nguyên đan kia cho Tiên Tôn.

Mà hiện giờ nguyên đan lại xuất hiện ở nơi này, cho nên…. rất có khả năng Tiên Tôn cũng ở chỗ này, lại còn có khả năng bị thương nghiêm trọng.

Tưởng Tùng nghĩ, thanh âm tăng thêm chút

“Mau! Chúng ta đi xem!”

Nói xong, Tưởng Tùng liền nhanh chóng đi tới chỗ sâu trong huyệt động.

Lương Lan Nhất cùng Lương Vân Nguyệt nhìn nhau một cái, cũng vội vàng đuổi kịp, đi vào bên trong.

Sâu trong huyệt động.

Tô Yên cảm thụ được nội thương trong thân thể dần dần hồi phục, có chút kinh ngạc.

Giây tiếp theo, đã bị Phượng Dụ chặn ngang ôm lên.

Liền nghe thanh âm của Phượng Dụ

“Giáo chủ bị thương, không nên đi nhiều, Tiểu Dụ ôm ngài đi ra ngoài.”

Tô Yên tất nhiên là sẽ không kháng cự, rốt cuộc nàng nhìn bộ dáng áy náy của vị nam sủng nào đó.

Gật gật đầu.

Phượng Dụ liền ôm Tô Yên đi ra ngoài.

Tiểu Hồng phe phẩy cái đuôi to trườn trườn đi theo phía sau hai người.

Bọn họ muốn rời sơn động, mà vừa vặn, Tưởng Tùng đám người muốn vào trong.

Tại hành lang dài hẹp, hai đám người chạm mặt.

Tưởng Tùng ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tô Yên.

Bởi vì, lúc này chung quanh Tô Yên tràn ngập một cỗ linh khí nhàn nhạt.

Một kẻ ma tu, bạo ngược tàn nhẫn, sao có thể có linh khí như vậy.

Chỉ có một khả năng!

Thiên Nguyên đan kia, chính là bị nàng ăn!!

Nghĩ đến việc cực phẩm đan dược vốn dĩ thuộc về hắn mà giờ lại bị người khác hưởng dụng, Tưởng Tùng liền nắm chặt trường kiếm.

Viên Thiên Nguyên đan kia, vốn nên là của hắn!!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *