Đô Thị, Tiểu Thuyết

Mèo Báo Ân

Chương 5 – Chương 5

Sau khi uống rượu xong không thể lái xe, Mạnh Nghiễn Nam để Hạng Minh thay hắn lái xe, Tiểu Bàn Tử ngồi ở ghế phó lái.

Trương Ôn cài dây an toàn xong, cười nói: “ Lúc trước nói ghế phó lái này quý giá, không thể ngồi, giờ tôi đang ngồi trên đây nè.”

“Tất nhiên rồi, cậu là vợ tương lai của tôi, tự nhiên là thân thể ngàn vàng, rất quý giá ha.” Hạng Minh đánh xe lùi lại, một lòng trêu chọc hắn.

“Cậu không đốp chát tôi vài câu trong lòng liền không thoải mái phải không, tập trung lái xe cho tôi!”

Hai người ngồi phía trước hăng say cãi nhau, hai người đằng sau lại không nói một câu.

Ánh đèn đường vụt qua suốt quãng đường, ánh trên mặt người có vẻ âm tình bất định (=-=…). Mạnh Bạch có chút choáng váng, cậu nhận ra mình đang ở một nơi xa lạ, có chút hoang mang, giương mắt nhìn thấy người nào đó đang ngồi bên cạnh, ngay lập tức liền cảm thấy an tâm.

Xe đi không bao lâu thì đến nơi, người tốp năm tốp ba rất nhanh đã đến đông đủ.

Hàng ghế trong phòng lớn, Mạnh Bạch ngồi bên cạnh Mạnh Nghiễn Nam ở trong góc. Hạng Minh như người cuồng KTV, đoạt lấy Microphone, chuyên tâm gào rú vào micrô khiến người muốn nện cho một trận.

Trong KTV chủ yếu là mấy người kia hát, Mạnh Nghiễn Nam không hứng thú, dựa vào sô pha nhắm mắt dưỡng thần.

Trương Ôn thấy tên Hạng Minh này quá mức kiêu ngạo, đẩy đẩy Mạnh Nghiễn Nam, muốn hắn lên hát để tiêu diệt nhuệ khí của đối phương, bất đắc dĩ, người này lại không có chút hứng thú, gặp biến không động, Trương Ôn lại quay sang lôi kéo Mạnh Bạch.

“Tiểu Mạnh này, đã đến đây thì hát hai bài đi, không thể uổng công đến có phải không.”

Mạch Bạch thấy Trương Ôn điểm danh mình, vội vàng từ chối: “Tôi không hát được đâu, các anh cứ hát đi.”

“Tôi giúp cậu chọn bài, không cần mắc cỡ làm gì.” Trương Ôn không để ý đối phương từ chối, chạy lên chọn bài.

Mạnh Bạch nhìn mọi người một phòng nhiệt tình tăng vọt có chút không quen, nhìn Mạnh Nghiễn Nam đang ngủ bên cạnh, lặng lẽ đứng dậy đi ra cửa.

Lúc trước uống chút rượu, sau đó cậu lại uống thêm mấy chén trà giải rượu, nên giờ muốn đi WC.

Đứng trước cửa ngoài hành lang, nghe trong phòng truyền ra tiếng rống…khụ, tiếng hát, Mạnh Bạch thật có chút không rõ cái loại hoạt động giải trí này “giải trí” ở chỗ nào. (ta cũng không thích đi hát karaoke, thực ồn…)

Tìm phục vụ hỏi vị trí toilet, Mạnh Bạch đi vào không bao lâu liền đi ra. Vì cậu đi vài bước mới chợt nhớ ra lúc nãy mình quên xem số phòng rồi. Không có thói quen dùng di động, cho nên cũng không mang ra. Mạnh Bạch có chút do dự, chuẩn bị đi tìm phục vụ nhờ giúp đỡ.

Đúng lúc có một phục vụ bê một kết bia đi tới, Mạnh Bạch vội vàng đi tới nói rõ tình huống, đối phương bảo cậu đợi một chút, lập tức mở cửa phòng KTV bên cạnh mang bia vào.

Tình huống bên trong Mạnh Bạch không cần nhìn, đa số là cảnh tượng người đang hò hét.

Mà lúc này cậu đứng ở cửa, đèn hành lang chiếu trên dáng người cao gầy, ánh mắt ôn hòa lại mang theo tia phiền não như có như không.

Trong phòng, trừ bỏ màn hình đang phát ca khúc, những người khác đều bao phủ trong bóng đêm, cho nên khi mở cửa phòng, người bên trong có thể thấy rõ ràng bộ dáng của Mạnh Bạch.

“Mạnh Bạch!” Chỉ nghe thấy một tiếng quát, cửa bị đẩy mạnh ra.

Một cô gái quần áo hỗn độn vọt ra, hung hăng tát Mạnh Bạch.

Người trong phòng sửng sốt, đến khi phản ứng lại, cô gái kia đứng trước mặt Mạnh Bạch quyền đấm cước đá. “ Không biết xấu hổ, sao còn dám xuất hiện trước mặt tôi! Sao không chết đi!”

“Tôn Thanh, cô làm gì vậy!” Bạn cùng phòng vội chạy đến giữ chặt cô lại.

“Buông ra! Các người đừng cản tôi!” Tôn Thanh tức giận, ai tới ngăn cô đều bị cắn một phát.

Tuy Tôn Thanh cực lực phản kháng, nhưng vẫn chỉ là một cô gái, không thể bằng sức của đàn ông, ba bạn nam cùng phòng chạy tới kéo cô ra.

Người đi ngang đứng lại xem kịch vui mang vẻ mặt châm biếm cũng tản ra, chỉ còn lại mỗi vị phục vụ vừa nãy, hắn đỡ Mạnh Bạch dậy. “Tiên sinh, ngài không sao chứ? Có cần giúp gì không?”

Mạnh Bạch lau vết máu trên khóe miệng, “Khụ khụ, không có gì. Tôi không sao.” Nói xong cậu lại hỏi: “Cửa ra ở đâu?”

Phục vụ viên chỉ hướng cho cậu. “Cảm ơn.” Mạnh Bạch xoa bả vai, đứng dậy đi ra ngoài. Bộ dạng cậu hiện tại không có khả năng quay lại phòng của mọi người.

Mạnh Nghiễn Nam thực mệt mỏi, hắn nhắm mắt nhưng không có ngủ, hắn biết Trương Ôn gọi mình lên hát, cũng biết Mạnh Bạch đi ra ngoài.

Lúc đó mọi chuyện vẫn bình thường, hắn chỉ không muốn động đậy, tới khi Trương Ôn gọi Mạnh Bạch lên hát, tìm hoài cũng không thấy người đâu. Không lẽ bỏ của chạy lấy người rồi?!

“Mạnh Nghiễn Nam, mau dậy đi, em họ của anh đâu mất tiêu rồi, sao lại không thấy!”

“Tôi thấy cậu ta đi ra ngoài, chắc là đi WC. Đều là người lớn, sao phải sợ cậu ấy đi lạc.” Hạng Minh cuối cùng cũng buông Microphone, cầm ly nước uống.

Mạnh Nghiễn Nam mở mắt ngồi thẳng dậy, “Cậu ta ra ngoài bao lâu rồi?”

Hạng Minh buông ly xuống, nghĩ. “Chắc là được một lúc rồi, từ lúc tôi hát “Yêu chỉ một từ” đến “Vong tình thủy”, cùng lắm khoảng hai mươi phút đi.” Nói thế nào cũng thấy có gì đó không đúng. (ta chém tên bài hát à nha. Bài thứ nhất là “Yêu liền một chữ”, bài thứ hai giữ nguyên tên…)

Mạnh Nghiễn Nam đứng dậy, cầm áo khoác đi ra ngoài, tới WC tất nhiên không tìm thấy người. Hỏi vài người cũng không ai biết, cuối cùng tìm được nhân viên phục vụ, lại đúng là người đưa bia lúc trước.

Nghe Mạnh Nghiễn Nam miêu tả, phục vụ kia đã khẳng định người hắn đang tìm là vị khách vừa rồi bị đánh. Xem ra hai người quen nhau, hắn cũng không giấu diếm mà kể hết chuyện xảy ra lúc trước.

Mạnh Nghiễn Nam nghe xong nhíu mày, hắn làm sao tưởng tượng được chỉ trong khoảng thời gian hắn không bên cạnh, Mạnh Bạch lại gặp chuyện như thế. “Cô gái kia ở phòng nào?”

Phục vụ hơi sửng sốt, vị này sẽ không phải là tới đó gây sự chứ? Nếu lại có cảnh đánh nhau náo loạn như lúc nãy…… Nghĩ vậy, hắn có chút chần chờ.

“Tôi sẽ không gây chuyện gì đâu, chỉ muốn hỏi rõ ràng thôi.” Như nhận ra lo lắng của nhân viên phục vụ, Mạnh Nghiễn Nam cam đoan.

Nghe Mạnh Nghiễn Nam nói thế, đối phương như được uống thuốc an thần, yên tâm nhận tiền boa, đưa Mạnh Nghiễn Nam tới phòng của cô gái kia.

Đến cửa, vừa đẩy ra đã thấy phòng trống không, không còn ai ở đây nữa.

“Tiên sinh, việc này…” Nhân viên phục vụ có chút khó xử, nghĩ rằng tiền boa vừa rồi phải trả lại.

“Được rồi.” Mạnh Nghiễn Nam không nói gì nữa, xoay người rời đi.

Tuy thời gian biết Mạnh Bạch cũng không lâu, nhưng ở chung một thời gian, Mạnh Nghiễn Nam đã quen với việc có người như vậy ở cạnh.

Cho nên khi hắn về nhà, không nhìn thấy bóng dáng người kia, trong lòng có chút mất mác, trong đó lại càng nhiều phẫn nộ. Không thể miêu tả rõ ràng được, cảm giác trong lòng thực buồn bực.

Gọi điện suốt một đường từ KTV về nhà , liên tục hơn mười cuộc không có người nhấc máy. Cuối cùng Mạnh Nghiễn Nam nhìn thấy trên sô pha trong phòng khách, di động không ngừng rung lên.

Mạnh Nghiễn Nam nháy mắt có cảm giác bị đùa giỡn, bị lừa gạt, hắn có loại xúc động muốn đập nát di động trong tay, nhưng lý trí vẫn ức chế loại cảm xúc này.

Mạnh Nghiễn Nam phát hiện mình hoàn toàn không biết gì về Mạnh Bạch, nếu đối phương muốn một mình đoạn tuyệt quan hệ với hắn, hắn cơ hồ sẽ không có bất cứ cách nào để tìm người kia. Nhưng hắn cũng hiểu…… Mạnh Nghiễn Nam nghĩ, có phải hay không sẽ không còn được gặp lại người nọ nữa?

Người từng ở bên hắn, liều mạng bảo vệ hắn, nói với hắn “Tôi sẽ không rời đi”, sẽ không khiến hắn không nhìn thấy, sẽ không khiến hắn lo lắng.

Mạnh Nghiễn Nam khóe miệng đột nhiên cong lên, nếu không muốn lưu lại, thì cứ đi đi, cái gọi là ân cứu mạng kia cũng đã sớm báo. Bọn họ vốn là hai người xa lạ, cũng không có quan hệ gì với nhau, thói đời còn có người mãi mãi ở bên cạnh một người xa lạ khác sao? Mà bọn họ thậm chí chẳng có quan hệ gì.

Cầm điện thoại bỏ vào ngăn kéo, Mạnh Nghiễn Nam vào phòng vệ sinh tắm rửa, hắn cảm giác việc cần lo lắng bây giờ, là bữa sáng ngày mai.

Mạnh Bạch rời đi khoảng một tuần, trừ bỏ Hạng Minh hỏi hắn em họ đâu, Mạnh Nghiễn Nam nói một câu về nhà, những cái khác hoàn toàn giống như chưa từng tồn tại.

Cho nên, ngày đó khi Mạnh Nghiễn Nam nửa đêm trở về nhà thấy phòng khách còn sáng, hắn ngay lập tức chạy vào, nhưng cũng khôi phục nguyên trạng trong nháy mắt, giống như mọi ngày, vào phòng đánh răng tắm rửa.

Mạnh Bạch lắc lư qua lại trước mặt hắn hai vòng, đều bị Mạnh Nghiễn Nam trực tiếp lơ đi.

Mạnh Bạch không phải tên ngốc, hắn biết đối phương đang tức giận. Hắn cũng biết đột nhiên biến mất là chính mình không đúng, cho nên hắn càng thêm nhu thuận ngoan ngoãn ghê gớm.

“Chủ nhân, xin đừng tức giận nữa, tôi biết sai rồi.” Mạnh Bạch mặc cái áo ngủ rộng thùng thình, đứng bên giường cầu xin Mạnh Nghiễn Nam tha thứ.

Mạnh Nghiễn Nam không để ý tới cậu, quay sang bên kia ngủ.

Phòng ngủ tối đen, Mạnh Nghiễn Nam nằm trên giường, Mạnh Bạch đứng một bên, hai người cái gì cũng không nói. Dần dần như có tiếng mèo kêu bình thường, khóc vang lên.

“Ô ô……” Mạnh Bạch khóc thật đáng thương, từng giọt từng giọt rơi xuống, Mạnh Nghiễn Nam cũng không thể tiếp tục ngó lơ, hắn nghĩ muốn giáo huấn một trận. Khiến cậu hiểu được, nhà này không phải muốn tới thì tới, muốn đi thì đi!

Ngồi thẳng người dậy, ngọn đèn chói mắt lập tức sáng lên. “Đừng khóc nữa.” Mạnh Nghiễn Nam đưa tới hộp khăn giấy. “Biết mình sai chưa?”

“Chủ nhân, là tôi không đúng.” Mạnh Bạch lau khô nước mắt, không để mình lại khóc ra tiếng.

“Sao cậu lại khóc? Thấy thương tâm, ủy khuất sao?” Mạnh Nghiễn Nam nhìn Mạnh Bạch đột nhiên hỏi: “Đối với cậu, tôi là gì?”

“Là ân nhân, chủ nhân?” Đó là lời nói trong lòng cậu.

“Ai cũng có thể?” Mạnh Nghiễn Nam nói.

“Ngài có ân với tôi, cho nên……” Mạnh Bạch có chút mơ hồ hiểu được, nhưng cũng không quá rõ ràng.

“Nếu là người khác, chỉ cần có ân với cậu, cậu đều sẽ đối với bọn họ như thế?” Mạnh Nghiễn Nam nói xong, kéo Mạnh Bạch đặt dưới thân. “Tôi muốn giữa chúng ta còn có loại quan hệ khác.”

Nháy mắt Mạnh Nghiễn Nam nói ra những lời này, mặt Mạnh Bạch đều trắng, Mạnh Nghiễn Nam có thể cảm nhận rõ ràng đối phương đang run rẩy. Ra là tự mình đa tình, người này vốn cảm thấy chán ghét, nhưng không có biện pháp cự tuyệt.

“Ân cứu mạng cậu đã trả xong, nếu có thể, mời đi ra khỏi nhà tôi ngay.” Mạnh Nghiễn Nam đứng lên, hắn hiểu rõ chính mình muốn gì, cũng biết con đường mà mình lựa chọn đi có bao nhiêu gian nan! Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *