Huyền Huyễn, Tiên Hiệp

Manh Sư Tại Thương

Chương 5 – Tông Môn Của Ta Rất Là Biến Thái

Dịch: Tiểu Mjnh

Chữa trị đan điền cần có thiên tài địa bảo gì?

Việc này đối với người khác còn khó nói, nhưng là đối với nàng mà nói… Nguyên Sơ mỉm cười, nghĩ tới một chỗ, trực tiếp bay đi!

Dọc đường đi, Chư Thiên Giới nhộn nhịp, tu sĩ đi đi lại lại, làm cho Dạ Trầm Uyên mở rộng tầm mắt hơn không ít!

Tuy là hắn đọc rất nhiều sách vở, nhưng đọc sách cùng với tận mắt thấy, có chút không giống nhau!

Vài ngày ở chung, Nguyên Sơ cũng có thể bình tĩnh đối mặt Dạ Trầm Uyên, ngẫm lại quả thật có hơi kỳ lạ, kiếp trước nàng còn chuyên môn đoạt đồ với đại Boss Dạ Trầm Uyên! Đời này lại làm sư phó của hắn… Cho nên mà nói, lựa chọn rất quan trọng!

Nàng vẫy vẫy tay, “Tiểu Uyên Uyên a, sư phụ sẽ dẫn ngươi tới một nơi có hơi nguy hiểm một chút, bây giờ ngươi không có tu vi, đến lúc đó nhất định ngươi phải theo sát ta nha!”

Dạ Trầm Uyên há to miệng, quyết định bỏ qua cách xưng hô của nàng, hơn nữa hắn cảm thấy, thiên tài địa bảo khắp mọi nơi làm sao có thể dễ tìm như vậy, nhưng Nguyên Sơ nói như đinh đóng cột như vậy, hắn chỉ có thể nghiêm túc phụ họa, “Ta hiểu được, sư phụ.”

Nói xong, đằng trước kèm theo nụ cười ôn nhu.

Nguyên Sơ gật gật đầu, Dạ Trầm Uyên chịu nhiều đả kích như vậy mà còn có thể bảo trì dáng tươi cười, điểm này rất là không tồi.

Hơn nữa… Nam chủ! Trong sách có gần hai nghìn chữ miêu tả dành cho hắn! Tuổi còn nhỏ đã có dáng điệu yêu nghiệt, hai ngày này được nàng nuôi mập, càng thêm tuấn tú mê hoặc người, cười cười có thế làm cho người khác như được tắm gió xuân.

Thấy Nguyên Sơ nhìn chằm chằm vào mình, Dạ Trầm Uyên vội vàng thành thạo đưa cây xiên que thịt linh súc đã được nướng chín cho nàng…

Không ngờ hai người đang nướng xiên que, Trên chiếc thượng phẩm Tiên Khí Thiên Phương Khai Chu mà ngày trước mẹ của Nguyên Sơ đã đưa cho nàng.

Nếu mà để mấy lão ngoan đồng ở trong Vạn Kiếm Tông biết được, chắc chắn sẽ nhỏ nước bọt dìm chết nàng!

Nhưng Nguyên Sơ mặc kệ mấy lão! Nàng cười tủm tỉm tiếp nhân thịt xiên que từ trong tay Dạ Trầm Uyên, cắn một cái, lộ ra vẻ mặt say mê không chịu được!

Nam chủ quả nhiên là nam chủ, đúng là nam nhân hoàn mỹ nhất thế giới này, đến nướng thịt cũng rất ngon!

Thấy Nguyên Sơ ăn ngon lành, Dạ Trầm Uyên không khỏi cũng lộ ra cười, hắn phát hiện, vị sư phó này của hắn không chỉ có tâm tính giống như tiểu hài tử, mà đến cả hành vi cũng giống y chang, thấy bộ dạng của nàng vừa ăn vừa khen hắn không dứt lời, hắn phảng phất có loại cảm giác sư phụ như nữ hài tử, dẫn đến đôi khi hắn quên cả lễ nghi tôn ti nên có.

“Sư phụ, người có thể nói cho ta biết người ở tiên tông nơi nào, được hay không.”

Nghe Dạ Trầm Uyên nhắc nhở nàng, Nguyên Sơ mới vỗ một cái trán vào của mình, thế là do tay nàng dính đầy dầu mỡ, mà tất cả đều dính lên trên trán của nàng, ngay khi nàng chuẩn bị dùng Tẩy Trừ Thuật để rữa trán, thì Dạ Trầm Uyên đã lấy cái khăn ra, lau dầu mỡ dính đầy trên trán của nàng.

Cả hai người đều là sững sờ.

Nguyên Sơ có hơi cảm thấy mất mặt! Nàng đã lớn như vậy rồi, vậy mà lại được một đứa bé chăm sóc.

Còn Dạ Trầm Uyên thì có hơi khẩn trương, sư phụ… Sẽ không trách mắng hắn đã quá phận? Không ngờ hắn cứ thuận tay mà làm như vậy được?

Ai ngờ sau khi Nguyên Sơ sửng sốt một hồi, liền không hề để tâm, “Tông môn của ta rất là lợi hại! Ngươi đã từng nghe qua Vạn Kiếm Tông đứng đầu Thập Đại tiên tông chưa?”

Dạ Trầm Uyên áp chế cỗ khẩn trương trong lòng lại, một bên giả trấn định tiếp tục lau trán Nguyên Sơ, vừa nói, “Nghe qua, nhưng…”

Nhưng Vạn Kiếm Tông nổi danh nghiêm khắc, cẩn thận tỉ mỉ, làm sao mà có một người sư phụ Tôn Giả hồn nhiên như vậy chứ?

Đặc biệt mấy ngày nay, bả vai đáng thương hắn không đủ để Nguyên Sơ vỗ, dường như hắn còn ngữi thấy cả mùi sữa trên vai hắn nữa! Cái này có thật là một lão quái vật Nguyên Anh trọng tổ lại thân thể hay không nữa?

Dạ Trầm Uyên trong lòng cả kinh, sau khi vội vội vàng vàng lau xong, liền lui qua một bên.

Đương nhiên Nguyên Sơ không có phát hiện vẻ lạ thường của hắn.

“Nhưng cái gì?” Nàng ranh mãnh cười nói, rồi hắn nói tiếp, “Nhưng nghe nói mỗi người của Vạn Kiếm Tông đều là lão ngoan đồng điên cuồng tu luyện cộng hơn nữa không được theo ý mình muốn, không nghĩ ra lại xảy ra trên người ta?”

Dạ Trầm Uyên nhịn không được mà cười, chẳng biết tại sao, từ khi đi theo sư phụ, tâm tình của hắn lúc nào cũng vui vẻ, đến cả điệu cười, cũng là phát ra từ nội tâm.

Hắn rất nghiêm túc nói, “Ài, không nghĩ ra trong Vạn Kiếm Tông, lại có vị sư phụ như vậy, quả thật là tàng long ngọa hổ!”

Nguyên Sơ nghe xong đắc ý, hai mắt hơi hơi tỏa sáng!

“Ta nói ngươi nghe! Tông môn chúng ta… Là rất biến thái! Bên trong Vạn Kiếm Tông cứ mỗi buổi chiều là có tiếng Thần Chuông, chính là để đốc thúc đệ tử tu luyện không được lười biếng. Hơn nữa những đệ tử kia, cả đám đều ăn mặc quần áo giống nhau, đến cả đeo kiếm cũng giống nhau, đặc biệt là biểu cảm bọn hắn đều giống nhau một cộng lông! Thật là đáng sợ! Chẳng lẽ tu tiên là không được làm theo ý mình hay sao?”

Nguyên Sơ run run một cái, đối với những đám đệ tử phục chế kia có chút không ưa.

Bất quá, nàng lại vỗ vỗ bả vai Dạ Trầm Uyên, có chút kiêu ngạo nhỏ nói.

“Tuy rằng Vạn Kiếm Tông rất đáng sợ, nhưng tốt xấu vẫn là Tiên Môn đứng đầu! So với Thiên Đạo Tông gì gì đó tốt hơn nhiều! Hơn nữa ngươi đi theo ta, cũng không cần nhận những ước thúc cứng nhắc kia, có ta ở đây, không ai có thể khi dễ ngươi!”

Thiên Đạo Tông vốn chính là Tiên Môn của nam chủ, chẳng qua về sau, hắn làm cho Thiên Đạo Tông” bị diệt môn.

Dạ Trầm Uyên nghe xong liền hiểu rõ Nguyên Sơ có địa vị rất cao trong Vạn Kiếm Tông, nghe vậy cung kính nói, “Đa tạ sư phụ che chở.”

“Ai nha! Đừng có câu thúc như vậy nữa!” Nguyên Sơ chịu không được cái bộ dạng nghiêm trang kia được, liền dùng cánh tay nhỏ bé quàng vào bờ vai của hắn, hăng hái nói!

“Về sau ngươi chắc chắn sẽ thành tựa lớn, nhưng cái tính cách có hơi quá nội liễm quá, không được, sau này ngươi cần phải học hỏi nhiều từ ta, miệng to uống rượu, miệng lớn ăn thịt! Tùy ý làm bậy, đây mới là nhân sinh!”

Nói qua, liền cầm que xiên thịt đưa tới miệng hắn.

Dạ Trầm Uyên dở khóc dở cười, nhìn đôi mắt linh động của nàng, hắn không tự chủ được cúi đầu thuận theo tay của nàng cắn một cái, cái mùi thơm thịt rán, ăn vào trong miệng, lại mang theo vị ngọt nhè nhẹ?

Nguyên Sơ nhìn tướng ăn nhã nhặn của hắn, rốt cuộc thất bại tại trận, xem ra nàng còn phải dạy hắn nhiều thứ a!

Thì cứ như vậy cười toe toét qua vài ngày, Cuối cùng Thiên Phương Khai Chu đã tới một vùng biển, vùng biển này chính là biên giới của Chư Thiên giới, trên biển trải rộng vô số vòng xoáy phong bạo, một khi đụng vào trong đó, dưới Nguyên Anh phải chết không thể nghi ngờ!

Lúc này bọn nàng đứng ở phía trên một vòng xoáy, tất cả nước biển xung quanh bị vòng xoáy mà làm thay đổi, bên ngoài Thiên Phương Khai Chủ, càng là một mảnh sấm sét tia chớp.

Nhưng Dạ Trầm Uyên nửa điểm không sợ, hắn hỏi Nguyên Sơ, “Sư phụ, phía dưới chính là nơi chúng ta muốn tìm hay sao?”

Dạ Trầm Uyên nhíu mày, hắn nhớ tới bên trong Thiên châu kỳ thật có hai kiện pháp bảo là có thể thông qua vòng xoáy này được, nhưng hiện tai hắn không cách nào mở Thiên châu ra được, thế nhưng vẫn có một cái biện pháp có thể mở ra… Chính là chủ nhân của Thiên châu là hắn cộng hưởng Thiên Châu với người khác, nếu như hắn lựa chọn cộng hưởng cùng với sư phụ, sư phụ liền có thể lấy đồ trong Thiên Châu ra.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *