Đô Thị, Truyện Ma

Livestream Siêu Kinh Dị

Chương 98 – Bệnh Viện Ác Mộng

Dịch: Bụt Thánh Thiện

Mái tóc đen phấp phới rũ xuống mặt, cánh tay cầm chuột của Giang Phi như bị tê cứng, không thể nào nhấn nút đóng hình ảnh trước mặt lại.

Trong bức ảnh rõ nét kia, Hàn Nhạc đang cười tươi rạng rỡ. Gã kéo một bộ thi thể tàn khuyết, lại tựa như một ngư dân kiêu ngạo vừa bắt được cá lớn, hãnh diện làm dáng trước ống kính.

“Bị phát hiện rồi.”

“Không, là mình bại lộ rồi.”

Giang Phi cảm giác được hơi thở hổn hển sau lưng, làn hơi nóng rực pha vào cổ cô nàng.

“Thật ngại quá, làm cô em sợ hãi rồi. Nhưng cái người trong hình đó không hề dính dáng gì tới tôi nha, đó là anh cả của tôi.”

“Để chứng minh tôi không nói láo, tôi liền giúp cô em đánh thức anh ấy dậy.”

Hàn Nhạc nhìn chằm chằm cô ấy, dường như biến thành một người hoàn toàn khác: “Anh hai ơi, anh mau ra đây nói chuyện rõ ràng đi. Kẻ phân thây bệnh nhân chính là anh, em với thằng út không có liên quan gì hết nha.”

Trong căn phòng cấp phát điện chật hẹp, Hàn Nhạc tự lầm bầm một mình. Mỗi loại tính cách của gã đều khác biệt lẫn nhau rõ nét, có thể trông thấy dễ dàng. Vẻ mặt của gã liên tục chuyển đổi qua các sắc thái khác nhau.

“Anh hai, hung thủ giết người là anh, không liên quan gì đến tụi em nha.”

“Chỗ này thì tao đồng ý nè, tao ghét máu lắm!”

Chốc lát sau, một giọng nói lạ lẫm truyền ra từ miệng của Hàn Nhạc. Giọng nói ấy vừa thô bạo, vừa tràn đầy ác ý: “Khốn nạn! Ai cho phép bọn bây lén lút trốn ra đây? Nếu bị người ngoài phát hiện, chúng ta sẽ bị coi là bệnh nhân tâm thần.”

Hàn Nhạc vừa rít gào xong, bỗng nhìn về phía Giang Phi bằng một ánh mắt “nhân sinh ngỡ như lần đầu tiên gặp gỡ”. Miệng gã mở to: “Em đẹp quá!”

Dáng người thướt tha của Giang Phi tựa vào bên cạnh bàn máy tính. Do sợ hãi, gương mặt cô nàng trở nên tái mét dưới ánh đèn, tạo một cảm giác vừa đáng thương, vừa đáng yêu, khiến người xung quanh rất muốn mở rộng vòng tay che chở.

“Con nhỏ này thuộc về tao!” Hàn Nhạc hô to mộ tiếng, đưa tay chộp vào khuôn mặt của Giang Phi. Từ đó có thể thấy, chủ nhân cách của gã này vô cùng bá đạo.

“Này này! Con em này là do em phát hiện trước nha! Con này phải là của em.”

Bàn tay của Hàn Nhạc đang vươn tới, bỗng dừng lại giữa chừng. Vẻ mặt của gã lại biến đổi lần nữa, ánh mắt toát ra cái nhìn tham lam.

“Những thứ khác, tao có thể cho mày, nhưng riêng con nhỏ này là không được. Đã lâu lắm rồi, tao còn chưa thấy có nguyên liệu nào xinh đẹp như nó.”

Hàn Nhạc thu hồi bàn tay của mình lại. Gã chếch cằm, ánh nhìn tựa như đang thưởng thức một viên ngọc quý phẩm cách cao. Hai tròng mắt cứ đảo quanh trên dáng người quyến rũ của Giang Phi.

Giang Phi ngồi dựa sát vào bàn làm việc, mặt trắng bệch. Cô nàng muốn bỏ chạy, nhưng nhận ra chân mình tê rần, ngay cả đứng dậy cũng khó khăn.

“Dáng người đẹp đến thế, làm sao mà em bỏ được.”

“Em muốn check hàng đầu tiên.”

“Cút ngay, cô ấy là của tao!”

Giang Phi dùng tay mò mẫm xung quanh, nhưng ngoại trừ chuột và bàn phím ra, chẳng còn thứ gì khác trên bàn.

“Anh hai, anh ba, đừng cãi nữa. Em vừa nghĩ ra một cách hay.”

Hàn Nhạc chuyển sang một vẻ mặt khác, ánh mắt lộ ra vẻ tinh ranh và đắc ý: “Chúng ta có ba người, vậy để cho công bằng, chúng ta cắt cô ấy ra thành ba phần, mỗi người một phần. Em muốn lấy cái đầu và một cánh tay của cô ấy.”

“Cách này cũng ổn. Cơ mà, mày dựa vào đâu mà đòi chọn trước? Tao cũng muốn lấy đầu của cô ấy.”

“Mấy anh em muốn lấy phần đầu, còn em muốn lấy phần thân dưới của cô ấy nghen.”

Ba tên ác ma đang cư ngụ trong cùng một cái thân thể. Từng lời chuyện trò của bọn chúng khiến Giang Phi chìm đắm trong nỗi kinh hoàng. Cô ấy dường như ngừng thở, trong đầu chỉ còn mỗi một hình bóng duy nhất: “Cao Kiện, anh đang ở đâu?”

“Được rồi, cứ thế mà làm. Thằng út lấy đầu và tay trái, thằng hai lấy cặp giò, tao lấy hết mọi bộ phận còn lại.” Hàn Nhạc hài lòng, rút một con dao nhọn trong bộ đồ bệnh nhân dày cộm ra: “Để tao nhìn xem, bắt đầu ra tay từ bộ phận nào đây?”

Sức của gã rất lớn, một tay đè vai Giang Phi, một tay khác kề dao lên chiếc cổ trắng noãn như tuyết của cô nàng: “Em đẹp quá, giống như tơ lụa vậy. Em đừng sợ, anh sẽ cắt chậm thôi mà. Anh sẽ cho em hưởng thụ đầy đủ quá trình này.”

Mũi dao trượt nhẹ, hai mắt Hàn Nhạc như tóe ra lửa nóng. Từng sợi mạch máu lồi lên trên gương mặt gã, trông vô cùng dữ tợn.

… Ọt…

Lưỡi dao đâm thủng da, có vẻ giống như đâm thủng một cái bao tải. Nội tạng đỏ tươi bên trong bị khuấy động, rồi lòi ra bên ngoài thông qua lỗ hổng vết thương.

Hàn Nhạc ôm bụng mình, khó mà tin nổi, nhìn chằm chằm về kẻ đang đứng bên cạnh. Đó là một cậu bé ngốch nghếch đang cười khúc khích đứng yên, tay nhè nhẹ rút con dao giải phẫu đẫm máu ra khỏi bụng gã.

“Không được ăn hiếp mẹ của con!”

Có vẻ như “ba người” Hàn Nhạc đều chia sẽ nỗi đau ấy trên cùng một thân thể. Gã tựa như một con tôm bị nướng chín, cong oằn thân thể, gắng gượng tung một đấm vào người bé trai.

“Anh cả, bụng em đau quá!”

“Câm miệng, mau nhét mớ nội tạng vào trong lại đi!”

“Máu nhiều quá, thuyền bị thủng rồi.”

Khi tôi đẩy cửa vào, đã thấy Hàn Nhạc đang cầm dao trong tay, ngã trên mặt đất.

“Nó là thằng sát nhân điên cuồng đó! Em thấy hình của nó trong máy vi tính.” Giang Phi thấy tôi đi vào, cuối cùng thả lỏng một hơi.

Tôi cầm một chiếc ghế, đánh cho gã ngất xỉu, rồi lấy con dao nhọn đưa cho Giang Phi: “Em đâm gã bị thương à? Ra tay đẹp đó.”

“Là đứa bé này.” Giang Phi vừa nghĩ vừa sợ. Cô ấy chỉ tay về phía Tống Tiểu Phượng. Mặc dù thằng bé này vừa cứu cô nàng, nhưng cô nàng không dám đứng gần nó. Giang Phi lặng lẽ lui về sau lưng tôi. Dường như ở giữa tòa kiến trúc này, ngoại trừ tôi ra, cô ấy không hề tin tưởng ai cả.

“Tống Tiểu Phượng ư?” Lúc đi vào, tôi có thấy thằng nhóc cầm con dao trên tay, nhưng không mấy để ý lắm.

“Tiểu Phượng, đưa dao cho chú.”

Thằng nhóc vừa bị Hàn Nhạc đấm một phát ngay ngực, té đau một hồi mới đứng lên. Chỉ là lần này, thằng nhóc ngốc nghếch kia lại tỏ rõ chủ kiến lần đầu tiên.

Nó lắc đầu, giấu caon dao giải phẫu ra sau lưng: “Không cho!”

Nhìn nó kiên quyết đến thế, tôi cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể âm thầm đề phòng: “Con cẩn thận, đừng tự làm mình đứt tay.”

Đem thi thể Hàn Nhạc ra cửa, tôi khóa chặt cửa phòng cấp phát điện, rồi ngồi tra xét dữ liệu bên trong máy vi tính.

Vừa nãy do quá vội vàng, suýt nữa tôi đã gây ra lỗi lầm to lớn.

Mở thu mục ra, tôi cố gắng quan sát những video ngắn với những nội dung mà người thường không thể nào chịu đựng nỗi.

Trong đó, bóng dáng Hàn Nhạc xuất hiện liên tục, còn có cô gái tóc ngắn, người đàn ông trung niên, gã bác sĩ trẻ tuổi bị giết trong nhà ngục Thứ ba… Tất cả bọn họ đều xuất hiện qua trong những file video này.

“Em trai!” Đang xem video, bỗng Tống Tiểu Phượng tiến đến bên cạnh máy tính, chỉ vào hình ảnh một cậu bé đang gào khóc không ngừng: “Tiểu Dao!”

“Bé ấy là Tống Tiểu Dao à? Con chắc chứ?”

“Dạ!”

Đoạn video này được quay chụp cách đây vài tháng, bối cảnh không phải tại ngôi bệnh viện tâm thần này, mà là trong một phòng tắm. Một người đàn ông mang mặt nạ tàn nhẫn giết chết con mình, cả quá trình khiến người xem tức giận đến sôi gan.

Bên cạnh đó, tôi chú ý đến một chi tiết nhỏ. Trong video, có một cô gái bị trói chặt tay, chân, bị ép buộc ngồi bên cạnh quan sát toàn bộ quá trình. Hai mắt cô ấy đẫm lệ, khóc đến nỗi sắp mù lòa hẳn đi.

Tôi nhấn “pause”, phóng to mặt cô gái, nhận ra đây chính là mụ điên bên trong nhà tù ngầm kia.

Chuyển sang file video cuối cùng, tôi trông thấy gã đàn ông mang mặt nạ kia đang ép buộc cô gái ấy cười cợt, bằng không, gã sẽ giết luôn hai đứa con còn lại.

“Thằng chó điên!” Dù gì đi nữa, tôi không bao giờ có thể tưởng tượng được, lại có kẻ độc ác sát hại người thân trong gia đình của mình trên cõi đời này.

Thông qua video và các tài liệu trong máy vi tính, tôi dần dà biết được thân phận của kẻ này. Gã ta chính là viện trưởng của bệnh viện tâm thần Hận Sơn, 34 tuổi, có hai bằng cấp về tâm lý học và giải phẫu cơ thể người.

Ông ta là bác sĩ ưu tú vừa du học từ nước ngoài về. Có người nói, ông ấy đã từng lên báo trước khi thành lập bệnh viện tâm thần tại Giang Thành.

Bản thân ông ấy làm người rất biết điều, tính tình sâu sắc, diễn giải dễ hiểu, say mê học thuật, ít khi nào giao lưu với giới truyền thông.

Trong máy vi tính, tất cả tư liệu được chia thành hai loại. Một loại là các bài báo cáo mang tính chất học thuật thuần túy, loại còn lại là phim ngắn sát nhân.

Tôi lại có một phát hiện khác khá thú vị. Bộ phim ngắn sát nhân có thời gian quay chụp sớm nhất trong máy vi tính này là vào ngày 01 tháng 01. Bệnh viện tâm thần Hận Sơn cũng bắt đầu ngừng kinh doanh vào ngày 01 tháng 01 năm nay, sau đó trả một cái giá lớn di dời cơ sở từ ngoại ô phía Bác Giang Thành đến khu vực Nam Giao này.

Nhớ lại thời điểm kết thúc nhiệm vụ livestream lần thứ ba, tôi từng nói chuyện với đại diện hãng xe buýt trên chiếc xe tang ấy. Gã kể cho ta rằng, vốn dĩ nhà ngục Hận Sơn được xây dựng tại Nam Giao, sau đó, vì nhiều nguyên nhân mới bị di dời đến khu vực ngoại ô phía Bắc. Cái tên Hận Sơn được dùng nhiều năm rồi, nên cũng không đặt một cái tên mới.

Trong khi đó, sau khi nhà ngục Hận Sơn được di dời đi, thì bệnh viện tâm thần Hận Sơn mới được di dời từ khu vực ngoại ô phía Bắc chuyển đến vị trí Nam Giao này.

Do đó, nơi này chính là vị trí của nhà ngục Hận Sơn khi trước, thậm chí mấy căn phòng bệnh trong tòa bệnh viện này chính là được cải tạo từ phòng giam cũ ngày xưa.

“Tại sao bọn chúng lại làm thế? Đã có chuyện gì xảy ra vào ngày mồng 01 tháng 01 ư?”

Tôi nhìn hàng loạt cái file phim ngắn sát nhân, bỗng nhiên có phát hiện mới: “Mỗi một cái tên file video đều có đoạn mở đầu ghi rõ ngày và địa điểm “thí nghiệm”, vừa vặn đối ứng với biển tên đánh số Thứ trong tuần tại khu nhà giam kia. Phòng giam “Thứ hai” chính là nhà ngục đầu tiên, phòng giam “Thứ ba” đối ứng nhà ngục thứ hai, cứ thế mà tính tới.

Thế nhưng, có tổng cộng 08 nhà ngục cơ mà. Dường như tất cả bối cảnh trong hàng loạt các bộ phim ngắn sát nhân này đều chưa từng xảy ra bên trong phòng giam thứ tám. Vậy, cái nhà giam đó có chứa cái gì đặc biệt bên trong à?”

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *