Đô Thị, Truyện Ma

Livestream Siêu Kinh Dị

Chương 59 – Trung Tâm Hỏa Táng Cầu Số 03

Dịch: Đô Đô bé bỏng

***

Từng làn gió lạnh thổi lùa qua xe buýt, tựa như có một bức màn đang bao trùm kín mặt bị xé rách, cuối cùng đã có thể hô hấp lấy không khí trong lòng.

Sau khi phá vỡ mê chướng, từng ánh mắt của mỗi người hành khách tại đây đều tỏ vẻ khác lạ khi nhìn về phía tôi.

“Lạy hồn, không ngờ trên xe còn có đạo sĩ, ông ấy đúng thật là tài cao học rộng nha!” Vương Xuân Phú mượn gió bẻ măng, dường như đã quên đi xích mích với tôi ban nãy. Gã mang cái gương mặt dối trá ấy ra, bước đến làm thân.

Tôi đâu có rãnh mà trả lời gã, chỉ là vô nhẹ vai tài xế: “Lau sạch mồ hôi đi, rồi tranh thủ lái xe.”

Quay lại chỗ ngồi, Y Y vẫn còn chưa ngơ ngác: “Chú làm sao hay vậy?”

Cô bé đang hỏi câu hỏi mà tất cả mọi hành khách nơi đây đang thắc mắc, ai ai đều dựng lỗ tai lên lắng nghe.

“Là mẹ của cháu chỉ cho chú đấy! Đều nhờ chị ấy cả!” Tôi dùng một người không tồn tại để nói lên nguồn gốc của lá bùa, đây chính là ý định từ ban đầu khi quyết tâm sử dụng lá bùa này.

“Là mẹ à? Mẹ cháu còn nói gì với chú không?”

“Dĩ nhiên là có!” Tôi vuốt nhẹ đầu Y Y, biện một lời nói dối đầy thiện ý: “Chị ấy nói, chỉ cần cháu nghe lời, thì sẽ gặp chị ấy nhanh thôi.”

“Tút tút… Đã đến trạm chốt canh Đoạn Vọng. Xin quý khách kiểm tra tư trang cẩn thận, xuống xe ở cửa sau! Chúc quý khách đi đường bình an.”

Đã đến trạm dừng.

Tôi từng kiểm tra hành trình của chuyến xe buýt số 14 này, sau chốt canh Đoạn Vọng chính là Trung tâm hỏa táng Cầu số 03. Tới đó, nhiệm vụ livestream đêm nay sẽ kết thúc.

“Xuống xe đi! Đừng buồn về chuyện của anh mày. Chúng ta còn sống là mừng rồi.” Vương Xuân Phú an ủi Kiến Nghiệp, hai người bọn họ muốn xuống xe. Viên Phong cũng định đứng dậy, rời khỏi chuyến xe buýt số 14 quỷ dị này.

“Này, không muốn chết thì theo tao ngồi tới trạm cuối cùng.” Tôi bèn đứng lên, lạnh lùng nhìn cả đám: “Tao chỉ nhắc một lần này thôi, làm người, có đầu, phải có cuối.”

Vừa rồi, tôi đã sử dụng bùa dẫn đường để phá vỡ mê chướng. Cái dáng vẻ cao thâm ấy đã khắc sâu trong lòng bọn họ, nên giờ tôi nói gì, bọn họ đề nghe.

Thẳng thắn mà nói, tôi không hề quan tâm bọn họ sống sót hay chết quách đi cho xong. Chỉ là, cái nhiệm vụ tùy chọn của Âm Gian Tú Tràng bảo tôi rằng, sẽ cho tôi mỗi một điểm tính trên mỗi một người sống sót.

“Không đi, không đi, bọn tao nghe lời mày.”

Tôi thở một hơi nhẹ trong lòng. Vất vả lắm mới cứu được đám khốn nạn này, giờ bọn chúng xuống xe tìm đường chết, khác gì tôi phí công từ đầu hôm đến giờ.

“Xe bắt đầu chạy. Mời mọi người ổn định chỗ ngồi. Chào mừng quý hành khách tham gia giao thông bằng chuyến xe buýt số 14 không có nhân viên soát vé, mời quý khách bỏ 01 đồng tiền chẵn tại cửa xe phía trước, ngay khi lên xe, trên xe không có tiền thối. Ai muốn xuống xe, vui lòng tiến về cửa sau. Trạm dừng tiếp theo: Trung tâm Hỏa táng Cầu số 03.”

Tôi ngoáy đầu nhìn ra cửa sổ, hiện tại tầm 03:00 sáng, cũng là khoảng thời gian trời tốt nhất trong đêm.

“Sắp tới rồi. Nhưng giờ này còn lâu lắm mới đến hừng đông. Kiểu livestream này đâu có giống phong cách thường thấy của Tú Tràng nhỉ?” Tôi cảm thấy có điều gì đó sai sai, chợt nhớ đến tờ giấy vàng mà lão đạo sĩ tại trạm dừng Thanh Thổ quan từng đưa cho mình. Tôi bèn im lặng mở nó ra. Trên tờ giấy, chỉ có một dòng chữ ngắn ngủi, nhưng nội dung của nó khiến tôi phải lạnh sống lưng.

Buông tay Y Y, tôi móc một điếu thuốc ra, ngậm lên môi, rồi lấy bật lửa ra mồi thuốc. Nhưng dù tôi quẹt thế nào, lửa vẫn không cháy.

“Chú ơi, chú có cần con giúp không?”

Nhìn ánh mắt ngây thơ của Y Y, tôi im lặng lắc đầu. Chiếu theo nội dung trên tờ giấy vàng, mọi suy luận trước đó của tôi đều bị sai lệch.

Con đường này càng lúc càng khó đi, chiếc xe buýt cũ kỹ xóc nảy dữ tợn. Hai bên đường là đất đai hoang vu, chẳng có bất cứ ngôi nhà nào.

Trong đêm tối, chỉ còn mỗi ánh đèn vàng của chiếc xe buýt soi rọi con đường nhỏ phía trước, tựa như con đò đưa khách vượt ngang Hoàng tuyền.

Ước chừng mười mấy phút sau, từng dãy kiến trúc xuất hiện với mái ngói xanh xanh, tường màu đỏ nhạt. Đó chính là Trung tâm Hỏa táng Cầu số 03.

Giữa con đường, có rất nhiều tiền vàng mã bay phất phới. Men theo làn gió đêm lùa quá, tôi trông thấy một mảnh trắng xóa trước mặt mình. Liếc qua vị trí trông có vẻ là nơi đỗ rác thải bên đường, tôi lại thấy từng loại vật phẩm hàng mã, hình nhân, ngựa giấy được nhồi nhét vào đó, thậm chí còn có những gương mặt tô son điểm phấn diêm dúa đang lay động nhè nhẹ trong gió đêm.

Tôi rùng mình một cái, cảm thấy căng thẳng hơn.

“Tút tút… Đã đến trạm Trung tâm Hỏa táng Cầu số 03. Xin quý khách kiểm tra tư trang cẩn thận, xuống xe ở cửa sau! Chúc quý khách đi đường bình an.”

Loa phóng thanh kêu gọi, tất cả mọi người trong xe đều đứng dậy từ chỗ ngồi, tựa như đã sớm nhất trí cái hành động đó.

“Xuống xe đi!” Chuyện gì đến sẽ đến. Tôi vỗ ngực mình một cái, khi tay thả lõng xuống, lá bùa Mao Sơn Thất Cương đã nằm gọn trong lòng bàn tay của tôi.

Trung tâm Hỏa táng Cầu số 03 nằm đối diện với nhà ga xe buýt. Ngay khi tôi bước xuống chuyến xe số 14 này, lúc hai chân đạp lên mặt đất, tin nhắn của Âm Gian Tú Tràng liền gửi đến đúng hẹn.

…Tính tang!…

“Nhiệm vụ livestream: Đi đến Mật Vân Công Quán lúc nửa đêm, bước lên chuyến xe buýt số 14, sống sót đến trạm cuối cùng – đã hoàn thành, bắt đầu chấm điểm…”

“Hoàn thành nhiệm vụ livestream: 01 điểm; Đạt hơn 1000 lượt views khi livestream: thưởng 03 điểm; Nhận được phần thưởng từ người xem vượt hơn 1000 minh tệ: thưởng 02 điểm; Không hoàn thành ủy thác từ âm gian: trừ 01 điểm.”

“Nhiệm vụ tùy chọn: Bảo vệ hành khách trên xe: thưởng 02 điểm.”

“Hoàn thành thống kê! Tổng điểm là 07 trong lần livestream này!”

Đọc tin nhắn của Âm Gian Tú Tràng, sắc mặt tôi kém hẳn, không phải do điểm thưởng ít ỏi đến đáng thương, mà là do cái nhiệm vụ tùy chọn kia.

Tôi nhớ rõ ràng, nhiệm vụ tùy chọn cũng ghi rõ nghĩa – Bảo vệ hành khách trên xe – sống sót một người – thưởng 01 điểm.

Vậy bây giờ thì sao? Cộng luôn thanh niên tài xế, có tổng cộng 08 người đến trạm cuối, nhưng hệ thống chỉ cộng cho tối có 02 điểm mà thôi!

Kết quả này chứng tỏ rằng, trong 08 người đó, có 06 “người” không phải là con người!

Tôi bèn đọc tiếp câu cuối cùng trong dòng tin nhắn trên điện thoại:

“Đã đến Trung tâm Hỏa táng Cầu số 03 thành công, nhưng chưa hoàn thành sự ủy thác đến từ âm gian, phát động Nhiệm vụ bắt buộc: Sống sót đến hừng đông!”

Đúng như tôi dự đoán, tình huống bết bát nhất đã xuất hiện.

“Tên tài xế, Viên Phong, Vương Xuân Phú, Kiến Nghiệp, Trương Dung, Y Y, gã ăn mặc quần áo bệnh nhân, và cô bé kỳ lạ ngồi tại hàng cuối cùng của xe buýt, trong 08 người đó, ai là người, ai là quỷ đây?”

Tôi bèn lấy tờ giấy vàng mà vị đạo sĩ tại Thanh Thổ quan đưa cho mình, đọc lại lần nữa.

“Là Y Y ư?”

“Mày đang đọc gì thế?” Viên Phong thấy tôi đứng im lặng lâu như thế, bèn rảo chân bước đến trước mặt tôi.

“Tao làm cái gì, có cần phải báo cáo cho mày không?” Lúc ở trên xe, tôi từng lên internet điều tra lai lịch của thằng này. Trên mạng chỉ nói gã đã lẩn trốn mất, không rõ sống chết mà thôi.

“Đừng có quạu. Kể ra chúng ta cũng là đồng sinh cộng tử, đừng để mất đoàn kết nội bộ mà.” Vương Xuân Phú cười một cách miễn cưỡng, giọng nói có vẻ run rẩy. Chiếc xe buýt này dừng ngay cửa ra vào của Trung tâm Hỏa táng, ai ai cũng đều cảm thấy sợ hãi.

Trương Dung lẽo đẽo xuống tới, một chân mang giày cao gót, chân còn lại để trần. Cô ta như một tên trộm sợ bị phát giác, lén lút nhìn xung quanh. Sau khi nhận ra con ác quỷ áo đỏ ban nãy không bám theo nữa, mới chạy tới đứng sau lưng đám đàn ông.

“Cút cmm đi! Nếu không tại mày hại, bọn tao cũng không vất vã như thế.”

“Em xin lỗi, em xin lỗi! Xin các anh cho em theo cùng!” Cô ta than thở, khóc lóc, cầu khẩn liên tục.

Viên Phong thấy vậy, bèn tống cho một đạp: “Đồ xui xẻo, biến đi.”

Thái độ của mọi người đối với Trương Dung rất dữ tợn, chỉ có tôi lặng im không nói. Trương Dung thấy thế, nghĩ rằng tôi đồng cảm với cô ấy, bèn chạy lại, ôm chặt cánh tay tôi: “Anh là cảnh sát, anh cứu em với! Anh muốn em làm gì, em cũng chiều!”

“Tôi muốn làm gì, cô cũng chiều à?” Tôi híp nhẹ đôi mắt: “Vậy cô có thể nào nói cho tôi biết, rốt cuộc cô là người, hay là quỷ?”

Vừa nghe câu hỏi của tôi, Trương Dung bỗng ngơ ngác một hồi lâu, rồi lấy tay tự đánh mạnh vào đầu mình: “Em nhức đầu quá… nhức đầu quá…”

Tôi liền nhanh chóng hất tay cô ấy ra.

Đứng giữa đám “người” này, tôi bỗng cảm thấy mình rất cô độc, “08 tên hành khách, nhưng chỉ có 02 người sống ư? Chuyện quái gì thế này?”

“Bây giờ đi đâu? Chẳng lẽ chúng ta dừng chân tại nơi quỷ quái này, chờ đến trời sáng hay sao?” Rõ ràng là Vương Xuân Phú đang trưng cầu ý kiến của tôi.

“Như vậy cũng không nên.” Tôi vẫy Y Y chạy đến, rồi xoay quanh tìm bóng dáng của cô bé còn lại. Tôi có một dự cảm rằng, hai con bé này chính là chìa khóa mấu chốt cho sự kiện đêm nay.

“Mọi người ơi, 03 phút rồi đó, lên xe đi nào.” Lái xe thò đầu ra khỏi cửa sổ, gương mặt của gã luôn luôn ướt đẫm mồ hôi, dường như chẳng bao giờ có thể lau khô mấy giọt nước ấy cả.

“Đi đâu? Đã đến trạm cuối mà còn đi đâu?”

“Thì đi về! Mọi người nhanh lên đi chứ! Mỗi lần dừng xe tại một trạm không thể quá 05 phút đồng hồ nhé!” Lời nói của bác tài làm mọi người hoảng hốt: “Đừng nói là mấy anh chị định đứng chờ tại Trung tâm Hỏa táng cả đêm nha? Ngay cả nhân viên công tác tại trung tâm này cũng không dám ở lại đây buổi tối đâu!”

Thanh niên này nói cũng đúng, việc ở lại trung tâm hỏa táng cả một đêm rất đáng sợ, thế nhưng chuyến xe buýt số 14 đang dừng gần đó có vẻ càng đáng sợ hơn.

“Nãy giờ, mày cứ nhấn mạnh việc không thể dừng hơn 05 phút. Hôm nay, tao nhất định chờ xem, nếu dừng hơn 05 phút sẽ có chuyện gì xảy ra?” Viên Phong cười lạnh, quyết tâm về phe tôi.

“Thế còn các anh thì sao?”

“Nhà bọn tao nằm gần chốt canh Vọng Đoạn, hay là…”

“Mọi người yên lặng đi!” Tôi nắm tay Y Y, đi tới từ đằng sau xe: “Chẳng lẽ mọi người không phat hiện, đã thiếu mất một người trong nhóm chúng ta?”

Bởi vì, tôi đã đi xung quanh xe một vòng, thử tìm kiếm, nhưng chẳng hề thấy con bé kỳ lạ ngồi ở băng ghế cuối cùng kia. Có vẻ như, nó đã biến mất ngay khi chuyến xe số 14 dừng bánh tại trung tâm hỏa táng này.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *