Đô Thị, Truyện Ma

Livestream Siêu Kinh Dị

Chương 205 – tin tức về tiểu phượng

Dịch: Thỏ Thỉnh Thần

Biên: Nguyên Thảo

“Đừng đi!” Cả ba đồng thanh nói, sau lại nhìn nhau chằm chằm, như thể đó là phát súng có thể khai nòng bất cứ lúc nào.

“Nói rõ ràng đi, mối quan hệ giữa cậu và chị Phi là gì?”

“chị Phi, chị Phi, anh nói nghe hay thiệt ha!”

“Giả Thanh Bạch, đừng nghĩ là anh không biết em là loại người gì. Nếu em còn ăn nói bất kính về chị Phi, anh xé miệng em ra đấy”

“Anh…”

Hai người ngồi đối diện lại cãi nhau, Giang Phi không chịu được nữa, ném túi xách lên bàn: “Im lặng nào!”

Mái tóc mới nhuộm đen của cô ấy xõa trên vai, sắc mặt ngày càng khó chịu: “Nếu muốn gây chuyện, hai người có thể ra ngoài, đừng làm loạn chỗ này khiến tôi xấu hổ.”

Hình ảnh lúc này của Giang Phi mới đúng là ấn tượng ban đầu của cô ấy trong lòng tôi, tuy là có chút không yêu kiều, nhưng rất vững vàng.

Giả Thanh Bạch từ sớm đã không ưa Giang Phi, cười khẩy: “Tôi đang nói chuyện với bạn trai, người ngoài như cô xen vào làm gì?”

Diệp Vĩ Long cũng cảm thấy nóng mặt: “Chị Phi, hôm nay em phải khó khăn lắm mới trốn được ba, chúng ta ra ngoài ăn một bữa được không?”

“ Các người không đi đúng không?” Khuôn mặt xinh đẹp của Giang Phi lạnh lùng, lấy điện thoại, bước ra ngoài: “Cao Kiện, chờ em một chút, em đi gọi điện thoại.”

Cô ấy lướt qua người tôi, dáng người quyến rũ, thu hút rất nhiều ánh mắt xung quanh.

“ Chuyện gì đây?” Tôi ôm cái túi vải nặng trĩu này, cười gượng ngồi trên nệm.

Không có gì xảy ra cả, tôi lật cái túi đen, rơi ra một thanh tre.

“Thẻ một ngày phúc lộc.”

Thanh tre này tuy chỉ cần một tích điểm đê đổi, nhưng công dụng của nó lại rất phù hợp cho những người vận khí đen đủi như tôi. Theo lời lão Lưu Hạt Tử mà nói, thẻ một ngày phúc lộc này giúp tôi một ngày may mắn, thịnh vượng, xóa đi vận hạn.

Duỗi tay nhặt thanh tre lên, chỉ là những thanh tre, thon, dài, trông lại có vẻ rất phổ biến, nhưng trông có phần hơi cũ, có hai chữ “tiểu cát” được khắc nhẹ ở mặt trên.

“Thẻ này dùng như thế nào?”

Tôi đang tự hỏi, bỗng thanh tre kia gãy ra.

“Cạch” Nửa thanh tre ở trong tay tôi, nửa còn lại rơi xuống đất. Đáng sợ hơn là khi tôi đánh rơi thanh tre ấy, trong tay tôi chỉ còn chữ “Tiểu”, chữ “Cát” kia lại vô tình ở nửa còn lại của thanh tre.

“Chết! Như này là sao? Số mệnh của tôi đen đủi thế à? Không lẽ thẻ phúc lộc cũng không thể thay đổi vận khí của tôi sao, thật là uất ức đến lăn đùng ra chết?”

Âm thanh phát ra từ tôi làm cho hai người kia chú ý: “Thanh tre? Anh cất gì trong túi vậy?”

“Không liên quan tới hai người.” Tôi cất thẻ một ngày phúc lộc đi, lại nhìn vào những đồ vật bên trong, một hộp thổ cẩm to bằng bằng một bàn tay và một viên đá kì lạ màu đen.

“Tôi khuyên anh từ nay về sau đừng dính líu gì đến chị Phi, anh không phải người hợp với chị ấy, sống ở đời phải biết lượng sức mình, đừng làm con cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, chị Phi với anh chẳng qua cũng chỉ là vui chơi mà thôi.” Diệp Vĩ Long chê tôi một lượt từ đầu đến chân, từ khí chất bên ngoài đến cách ăn mặc, nói tôi không ra gì, như thể một thằng ngốc vừa lên thành phố vậy.

Bên cạnh gã, Giả Thanh Bạch thỉnh thoảng lại đệm thêm vài câu, cứ như là tôi cũng tham tiền giống cô ta vậy, vì tiền mà bán đi cả nhân cách của mình.

Hai người họ chỉ trích tôi rất gay gắt, tôi chẳng để ý họ làm gì, so với cả nghìn người ở sở cảnh sát buộc tội tôi giết người vào năm năm trước, hai kẻ kia chỉ như hai chú ruồi bé nhỏ.

Tôi ngáp một cái, trong đầu nghĩ về những kế hoạch sắp tới, là 1 streamer siêu kinh dị, tôi chỉ có thể tự hoàn thiện thêm bản thân.

“Mình vẫn chưa sử dụng viên Nạp Khí đan lần trước. Chờ đến khi luyện thành công đến cảnh giưới Duyên Đốc Đại Thành, ắt sẽ dùng nó, thử dẫn khí tạo vòng tuần hoàn bên trong, tự hợp thành một thể thống nhất vậy.” Các cảnh giới tu hành chân chính cũng không khác nhau giữa các cảnh giới, chỉ hơn kém nhau ở tâm cảnh mà thôi. Đó chính là trình độ hiểu biết về thiên địa vạn vật.

Đã một lúc lâu rồi mà vẫn chưa thấy Giang Phi trở về, nhưng người phục vụ kia đã đi tới đây: “Ngài muốn thanh toán phải không ạ? Đây là hóa đơn ạ.”

“Cuối cùng mọi chuyện cũng kết thúc.” Tôi thở phào, định rút ví ra thì nhận ra bên trong chỉ có mấy lá bùa.

“Thưa ngài, tổng cộng là 210 tệ.”

Người phục vụ cầm hoá đơn, vẻ mắt khó hiểu nhìn mấy lá bùa trong tay tôi: “Thưa ngài, quẹt thẻ cũng được.”

Mặt tôi lộ rõ vẻ khó xử. Lúc đi vội vàng quá, tôi không có mang theo ví tiền, xem ra chỉ có cách chờ Giang Phi trở lại.

“Quả nhiên là trai bao, thật không biết chị ấy thích hắn ở điểm nào?”

Giả Thanh Bạch nói bóng gió, Diệp Vĩ Long cũng nhìn tôi một cách khinh thường: “Dựa vào một người phụ nữ, quả là vô dụng.”

Hai người họ cùng nói, thu hút ánh nhìn của mọi người.

Tôi cũng không phản bác, trước nhận lấy biên lai, sau định lấy ra tấm thẻ đen được Âm Gian Tú Tràng cấp. Ông chủ cửa hàng, người khuyên can chúng tôi lúc nãy vội vã chạy ra, nhìn vào dãy số trên hóa đơn, rồi bắt tay tôi.

“Xin chúc mừng! Ngài là vị khác thứ mười nghìn trong ngày kỉ niệm ba năm khai trương của chúng tôi! Tất cả bữa ăn ngày hôm nay đều miễn phí. Xin ngài chờ một lát, chúng tôi còn một món quà này dành tặng cho ngài!” Khuôn mặt lão hớn hở, lại rất trân trọng, làm tôi cất tấm thẻ đen ấy đi.

“Mình gặp may mắn à? Đây đâu phải phong cách thường ngày của mình đâu nhỉ?” Tôi mở chiếc túi đen, tính cất tấm thẻ, bỗng nhìn thấy thanh tre vỡ: “Chẳng lẽ thẻ mỗi ngày phúc lộc đã có hiệu lực?”

“Anh may mắn đấy.” Diệp Vĩ Long bĩu môi, vỗn dĩ định chế diễu tôi, vẫn mang điệu bộ khinh thường: “200 tệ ấy có rơi xuống đất tôi cũng không thèm nhặt. Lần cuối chiếc xe thể thao của tôi bị xước một mảng sơn, nhớ đâu chừng chỉ mất khoảng năm, sáu ngàn.”

“Năm, sáu vạn thôi mà.” Giả Thanh Bạch dựa vào người Diệp Vĩ Long, nhắc tới tiền, cô ta chẳng khác gì một con mèo hoang đang động dục, duỗi tay ra, khoe khoang: “Chiếc nhẫn kim cương anh mua cho em cũng đâu đó vào mười vạn chứ nhiêu. Có những người cố gắng đến mức nào cũng chẳng kiếm được ngần này đâu.”

“Đủ rồi! Các người không thấy mất mặt, nhưng tôi mất mặt thay các người.” Giang Phi gọi điện thoại xong, đi vào trong nhà hàng, còn dẫn một người đàn ông trung niên đi theo mình.

“Bác?” Diệp Vĩ Long thấy gã đàn ông kia sợ hãi đến mức đứng bật dậy: “Sao bác lại đến đây?”

“Nếu ta không tình cờ đi bàn chuyện kinh doanh ở gần đây, chỉ sợ mày lại gây thêm chuyện cho cha mày” Người đàn ông này hào hoa phong nhã, ông ta mang lại cho tôi cảm giác uy quyền mà chẳng cần phải giận dữ. Thật ra ở Tân Hỗ, bác của Diệp Vĩ Long còn tên tuổi hơn cả cha nó, ông ta mới là người thành lập chuỗi nhà hàng điện tử, chẳng qua ông ta chỉ đứng sau giật dây, không muốn xuất đầu lộ diện. Ông chú này thích nghiên cứu những đồ ngọc và nhiều thứ khác mỗi ngày.

“Mau theo ta đi về!”

Diệp Vĩ Long lại cãi nhau với chú, tôi nhìn mà thấy chán thực sự, sờ vào cái hộp thổ cẩm trong túi.

Hộp thổ cẩm này được làm rất cẩn thận và đẹp mắt. Những hoa văn trên đó đều được thêu bằng những sợi tơ vàng óng. Trên đỉnh hộp, còn có một cái khối ngọc nhỏ được khắc hình trái tim trên đó, lại được phủ bởi lụa vàng. Nhìn thoáng qua thôi cũng thấy đây không phải một chiếc hộp bình thường.

“Nếu bán cái hộp này đi xem chừng sẽ được không ít tiền, những vật phẩm của Âm Gian Tú Tràng quả nhiên đều là đồ quý.” Tôi chỉ tình cờ xem qua một cái, nhưng cũng đã bị “người trong nghề” chú ý tới, bác của Diệp Vĩ Long không cãi nhau nữa mà đi về phía tôi.

“Chàng trai trẻ này, có thể cho tôi xem qua chiếc hộp ngọc đó được không?” Trong mắt ông ta hiện rõ sự mê mẩn: “Hạt ngọc này thật cao cấp, tôi chưa bao giờ nhìn thấy viên ngọc nào đẹp như vậy, được bện từ chỉ vàng, kỹ xảo lại vô cùng kì diệu. Chàng trai, tôi đồng ý trả mười vạn cho hộp ngọc này.”

“Không bán.” Tôi nhíu mày, ông ta nhất quyết trả giá với tôi. Hôm nay đúng là không nên đi cùng Giang Phi tới đây mà.

“Hai mươi vạn thì sao?”

“Vật này không phải để bán.”

Gã trung niên này xem chừng rất tự tin: “Hộp ngọc này trong tay cậu chỉ là hạt bụi bình thường, không bằng bán cho tôi. Tôi có một khối tâm ngọc mua từ tận Myanmar về, giá phải đến cả trăm vạn, là loại ngọc đôi kết hợp, tuy rằng trong đó có một vết nứt, nhưng cũng là vật quý giá, một chiếc hộp quý như vậy lại thiếu đi hòn ngọc xứng với giá trị của nó. Nếu cậu thấy hai mươi vạn còn ít, vậy tôi trả thêm cho cậu năm vạn nữa, cậu thấy sao?”

“Không có hứng thú.” Tôi đã hết kiên nhẫn ở chỗ này, giờ có là ai tôi cũng không để bụng, ôm chiếc túi đen đi ra.

“Chàng trai trẻ, đừng tham lam quá, 25 vạn là giá cuối. Nếu không phải là ngọc Liên Tâm hiếm thấy trên đời, lại có một trái tim được khắc trên chiếc hộp, tôi mới sẽ không……”

“Ngọc Liên Tâm hiếm thấy trên đời sao? Nếu như ông thật sự biết được giá trị của nó, vậy ngọc của tôi đáng giá bao nhiêu?” Diệp gia này thật khiến tôi bực bội mà. Đứng yên tại chỗ, đặt hộp ngọc lên bàn, một tay tôi mở nắp hộp ngọc.

Ngọc biếc dáng tre rơi dáng nước, lung linh một sắc nhỏ một tia, đôi ngọc đồng tâm, tự nhiên mà thành, phải đâu chính là Thiên Chung Kiều Tử, đây mới thực là độc nhất vô nhị!

Tôi cười khẩy một tiếng, đang ha hê trước sự ngạc nhiên của gã thì bỗng nhiên điện thoại kêu lên một tiếng, có số lạ gọi đến.

“Ai đấy?”

“Cao Kiện! Mau tới đây! Tao đã tìm được Tiểu Phượng!” Giọng Cổ tiên sinh rất gấp gáp, hình như gã đang bị thương nghiêm trọng.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *