Đô Thị, Truyện Ma

Livestream Siêu Kinh Dị

Chương 155 – Bí Mật 20 Năm Về Trước

Dịch: Niệm Di

“Tao sẽ tóm những kẻ từng hại mày mà còn ung dung ngoài vòng pháp luật, đưa ra đối diện với công lý. Còn bức ảnh này, thôi thì tao trả lại mày.”

Quách Quân Kiệt duỗi tay, muốn cầm tấm hình. Nhưng đáng tiếc, chưa kịp chạm vào thì tay nó đã tiêu tán.

Một nét bất đắc dĩ hiện ra trên gương mặt thanh tú, nó nhìn tôi rồi nói: “Từng có một người giống y hệt mày cách đây 05 năm. Kẻ đó cầm một chiếc điện thoại kỳ quái trên tay, mưu toan ngăn cản kế hoạch của Phật Đà. Chẳng qua là, kẻ đó thất bại, bại một cách thê thảm!”

“Kẻ đó giống tao à?”

“Đúng vậy! Cũng vì tao thấy mày giống kẻ đó, nên tao mới nhìn mày bằng một thái độ khác hẳn.”

“Mày biết họ tên kẻ đó không?”

“Người đó cũng từng là học sinh tại trung học Tân Hỗ, có lẽ phòng lưu trữ học bạ còn giữ thông tin của nó. Một mình mày không thể nào đấu lại Song Diện Phật đâu. Mày phải tìm ra người đó, may ra còn hy vọng.”

Nói xong câu này, Quách Quân Kiệt nhìn chằm chằm vào tấm ảnh gia đình kia. Ánh mắt của nó rất phức tạp. Nó há miệng thở dốc, cuối cùng chẳng nói thêm gì nữa, rồi mặc kệ thân thể bay tứ tán như giấy vụn, hoàn toàn biến mất.

Cơn mưa đen ngừng rơi, trời đất quay cuồng, dãy phòng thí nghiệm trông như một tấm gương rách nát.

Khi tôi và Hoàng Tuyết mở mắt ra lần nữa, trước mặt là một tòa thành thị trống rỗng.

Điếu thuốc kẹp trong ngón tay còn chưa tàn, cảnh vật lại như biển hóa nương dâu.

“Xong rồi à?” Hoàng Tuyết vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra ban nãy, vì diễn biến thay đổi chỉ trong chớp mắt.

“Đúng vậy, đều kết thúc.” Thần sát Nguyên Thần đã bị tiêu diệt triệt để, cơn ác mộng được phá giải. Đây mới đúng là nguyên bản giấc mơ của Hoàng Tuyết.

Tôi bước đến cạnh thi thể của Tử Sửu. Bùa chú trên người gã đều hư hết, không thể dùng được nữa, riêng còn một cái lệnh bài hình bát giác vẫn nguyên vẹn.

Chính nhờ vào vật này, Tử Mão mới có thể phá vỡ giấc mơ, thoát ra ngoài. Tôi cầm nó lên, “Nặng quá, chắc không phải làm bằng sắt nhỉ?”

Tôi vừa định cất nó vào túi, bỗng một tia sáng mờ nhạt lóe lên trong lòng bàn tay, rồi tấm ảnh gia đình của Thần sát Nguyên Thần biến mất một cách đột ngột. Tiếp theo, một trong các góc cạnh của lệnh bài này hiện ra hai chữ cổ – Nguyên Thần.

“Sao lại thế này? Tại sao lệnh bài bát giác có thể hấp thu vật phẩm có dính dáng đến Thần sát?” Tôi quan sát lần nữa, có lẽ tám cái góc này đối ứng với Bát tự Thần sát: “Chẳng lẽ Song Diện Phật muốn thu thập Thần sát để thắp sáng cái lệnh bài này?”

Tôi cứ có cảm giác, cái lệnh bài này không phải vật tầm thường. Nhưng do manh mối quá ít, tôi đành phải cất tạm, chờ quay về sẽ hỏi anh Lưu mù sau.

Tìm tới tìm lui một hồi, tôi không có thu hoạch gì cả, bèn bàn kế hoạch tiếp theo với Hoàng Tuyết.

Lần nhập mộng này, Âm Gian Tú Tràng công bố hai nhiệm vụ tùy chọn. Một là, bảo vệ Hoàng Tuyết sống sót, cái còn lại là tìm ra vị trí cất giấu bức tranh cũ cách đây 20 năm.

“Hiện tại, chúng ta đã thoát khỏi ác mộng, nhưng nơi này là tầng Giấc mơ Trung Dung của em. Nếu muốn quay lại tầng Giấc mơ Nhạt nhẽo, chỉ có cách tự tỉnh giấc thôi. Nhưng để như thế, chúng ta cần tìm ra tiếp điểm ký ức của em.”

“Em biết rồi, anh đi theo em. Em còn nhớ mang máng đường về nhà cũ.” Hoàng Tuyết bèn làm ra vẻ già dặn, hỏi: “Nói đi cũng phải nói lại, đây có thật là giấc mơ của em không? Ngộ nhỡ có yêu mà quỷ quái gì nhảy ra thì sao?”

Cô nàng sợ tới sợ lui, không muốn đứng gần tôi, nhưng lại không dám cách tôi quá xa.

“Yên tâm, có lẽ diệt sạch hết rồi.”

“Có lẽ thôi hả?” Hoàng Tuyết che lại mắt mình, “Anh kiểm tra lần nữa đi, chắc mấy ngày kế tiếp em không dám ngủ một mình rồi.”

“Em tìm người ngủ chung đi. Chẳng phải Viện điều dưỡng Tĩnh Anh có rất nhiều y tá trực ban à?”

“Anh đừng có nhắc đến hai chữ y tá nữa!” Hoàng Tuyết giống như một con mèo xù lông, “Nghĩ đến cảnh ấy, chắc em gặp ác mộng mấy đêm liền luôn quá, anh hiểu không? Đầu của bà y tá kia xoat ngược ra sau lưng, cổ thì duỗi dài ra tới vậy!”

Cô nàng huơ tay đá chân, giương nanh múa vuốt để miêu tả tình hình lúc đó. Tôi chỉ cười nhẹ. Kiểu cách tràn đầy sức sống thế này khác hẳn với đời sống ở thế giới chân thật của cô ta.

Giấc mơ của thể phản ánh cảm giác của một người về thế giới xung quanh. Một người lạc quan, tích cực sẽ có một giấc mơ ngập tràn các loại màu sắc. Ngược lại, một kẻ luôn sầu muộn, buồn phiền sẽ có giấc mơ tương tự với Hoàng Tuyết, chỉ toàn một màu trống vắng, quạnh quẽ.

Xuyên qua cả thành phố, tôi và Hoàng Tuyết đến một khu ổ chuột nằm tại vị trí phố cổ tại nơi này.

“Bọn em từng ở đây thật à?” Ngôi nhà trước mặt có phong cách kiến trúc cách đây 20 năm. Nó xập xệ, rách nát, vách tường vàng sẫm. Trong sân có một vài vòi nước công cộng, và mấy chiếc xe đạp dựng tại đó.

Hoàng Tuyết còn bất ngờ hơn cả tôi khi thấy nơi này: “Đúng là chẳng thay đổi gì hết, y chang 20 năm trước nha.”

Cô ấy giống hệt một đứa con nít, chạy đến cạnh xe đạp, nhấn chuông, rồi đứng yên tại một trong những chiếc xe ấy.

“Sao vậy em?” Tôi tò mò hỏi. Chiếc xe bên cạnh Hoàng Tuyết cũng không có gì đặc biệt, tróc hết cả sơn, ghế tựa thủng một lỗ khá to.

“Đây là xe của Hoàng Bá Nguyên.” Hoàng Tuyết trông vật nhớ người, từng dòng ký ức phủ bụi được gợi lên: “Gánh nặng cả nhà đặt lên một mình ông ấy. Dù trời nóng hay lạnh, ông ấy đều chạy chiếc xe này, bôn ba khắp nơi.

Tôi vỗ nhẹ bờ vai mềm mại của cô ấy; lần này, cô nàng không tránh né nữa: “Đi thôi, lên tầng trên xem thử.”

Hoàng Tuyết dẫn đường, chạy một mạch lên lầu ba. Khi nhìn đến cánh cửa quen thuộc, cô ấy lại không dám mở ra.

“Đừng sợ, về đến nhà rồi.” Cửa phòng đang khép hờ, không khóa. Tôi nhìn thoáng qua Hoàng Tuyết, rồi mở cửa nhè nhẹ.

Một mùi thuốc trung y gay mũi, chua lè xông vào mũi. Đây là hương vị duy nhất của căn phòng chật hẹp này.

“Có người à?”

Tôi và Hoàng Tuyết dừng chân ngay cửa, quan sát bên trong, chốc là bèn thấy một người phụ nữ đoan trang, điềm đạm bước ra.

Vừa gặp người phụ nữ này, suýt nữa Hoàng Tuyết đã thét to rồi chạy đến, may là tôi kịp thời che miệng cô ấy lại.

Người phụ nữ này biểu lộ rõ bản chất của người miền Nam, có học vấn và hiểu lễ nghĩa, dịu dàng, thướt tha. Tôi cũng từng trông thấy nét đẹp này qua Hoàng Lam và Hoàng Tuyết.

“Cô ấy muốn làm gì?”

Cô ấy đang cầm một bức tranh trong tay, đầu tiên là dùng lửa đốt, rồi lấy kéo cắt. Nhưng dù cô ta cố gắng phá nát bức tranh như thế nào, cứ qua một quãng thời gian sau, nó sẽ tự phục hồi hoàn hảo như lúc treo trên tường.

“Cô làm thế có đáng không?” Bỗng có giọng đàn ông vang lên nơi góc phòng. Kẻ đó có gương mặt mờ ảo, ăn mặc vừa giống sư thầy, vừa giống đạo sĩ, đeo một sợi dây chuyền Song Diện Phật ngay trước ngực.

“Cút khỏi nhà tôi ngay!”

Người phụ nữ mắng to vào mặt kẻ đó. Người kia cũng không hề cãi lại, mà tận tình khuyên nhủ: “Cô là người có số mệnh hiếm thấy, trong mười vạn người mới có một người. Thiên Ất trên cao, mệnh là Quý Nhân, vốn dĩ có thể phong hầu bái tướng! Tại sao cô chấp mê bất ngộ đến vậy, chịu hủy đời mình vì số mệnh Long Thố Thành Nhân?”

“Ông không cần nói nữa! Tôi không tin số mệnh! Tôi cũng không bao giờ làm chuyện giết chồng táng tận thiên lương như thế!” Cô ấy cầm kéo trong tay, tính tình nóng nảy như lửa: “Ông cút khỏi nhà tôi đi! Nơi đây không chào đón ông!”

“Đừng từ chối vội! Cô đã trúng phải Đọa Mệnh chi độc của tôi, sống không qua 07 ngày. Hơn nữa, nếu cô không đồng ý, không những cô chết, mà đứa bé gái cô vừa mới sinh ra cũng sống không lâu nữa đâu.” Người đàn ông lần tràng hạt trong tay, chỉ về phía bé gái đáng yêu đang nằm trong phòng: “Bản mạng Dao Quang, vị trí yếu nhất của Thất tinh, sống không qua 15 tuổi.”

Dường như người đó đã tính trước, chắc chắn cô gái này sẽ đồng ý: “Suy xét rõ ràng đi! Chỉ cần cô giết Hoàng Bá Nguyên, chấm máu của ông ấy để viết tên mình lên bức tranh này, tự nguyện hiến dân số mệnh Thiên Ất Quý Nhân, tôi sẽ cho cô vinh hoa phú quý cả một đời. Hơn nữa, tôi có thể ra tay nghịch thiên sửa mệnh cho con gái của cô.”

“Cút đi! Lăn!” Sức khỏe của người phụ nữ rất yếu, vừa mắng vài tiếng đã ho sặc sụa. Người đàn ông này định nói gì đó, nhưng bỗng có tiếng bước chân từ ngoài cửa vọng vào.

“Ai thế?” Tôi quay đầu nhìn lại, đó chính là Hoàng Bá Nguyên thời còn trẻ. Ông ta ướt đẫm mồ hôi, vác một bao thuốc trung y đi vào.

Dường như ông ấy không thấy tôi và Hoàng Tuyết, bước xuyên qua hai người.

“Bá Nguyên, sao anh về rồi?” Người phụ nữ ngạc nhiên, rót cho ông ta một ly trà: “Bán được toa thuốc không anh?”

Mặt Hoàng Bá Nguyên bị ăn nắng khá nhiều. Ông ta lắc đầu một cách chua xót: “Thằng đó là kẻ lừa đảo, cơ bản không định bán dùm toa thuốc của anh.”

Không khí trong căn phòng nhỏ ngột ngạt dần, khá căng thẳng.

“Bá Nguyên, đừng lo bệnh của em nữa, cứu con mình trước đi.” Người phụ nữ ấn nhẹ vai Hoàng Bá Nguyên: “Con bé vừa ra đời, còn chưa được nhìn vẻ đẹp của cuộc sống…”

“Uyển Quân…” Hoàng Bá Nguyên nắm tay cô ấy, đặt một gói thuốc lên bàn: “Thật ra, anh về đây gặp em cũng vì chuyện này.”

Ông ấy mở gói thuốc ra, bên trong là lá thuốc đạ được xắt nhuyễn: “Thuốc này chủ yếu để khai thông máu huyết, nếu nhìn vào thành phần dược liệu, sẽ không ai điều tra ra được gì đâu.”

“Ý anh là sao?”

“Trong toa này, có một loại dược liệu tên Hoàng Tuyết. Hoàng Tuyết giống như Phượng Cửu vậy, nhưng dược tính khác nhau hoàn toàn. Anh lén thay đổi thành phần Hoàng Tuyết rồi, cho con gai uống cái này xong, con bé sẽ ra đi một cách yên bình. Chúng ta cũng không bị cảnh sát…”

… Chát!!!…

Một âm thanh chát chúa vang lên khiến tôi giật thót cả mình.

Hoàng Bá Nguyên che lại gò má sưng đỏ, trợn mắt nhìn người vợ dịu dàng: “Uyển Quân, em…”

“Hoàng Bá Nguyên, nếu ông vẫn là một người đàn ông, thì đừng nói mấy câu như thế này nữa! Con bé là con gái ruột của ông! Ông đừng để tôi khinh thường ông!”

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *