Ngôn Tình

Lên Kế Hoạch Rước Papa Về Nhà!

Chương 3 – Nước mắt của Cherry

Trương Tư Quang thấy Cherry với Dưa Hấu vào liền rót cho hai bé một ít nước. Cherry ngoan ngoãn chạy tới ngồi vào lòng ông, còn Dưa Hấu thì chạy bịch bịch tới chỗ bà ngoại.

Dưa Hấu kể cho ông bà nghe cuộc sống lúc ở nước ngoài, còn Cherry chỉ phụ họa một tí, cô bé vẫn một mực nhìn ra cửa sổ.

“Mẹ xấu lắm, mẹ chỉ bắt nạt Dưa Hấu thôi!” Dưa Hấu hớn hở nói.

“Mẹ có hay đánh không?” Ông Trương hỏi, ông cũng khá tò mò về cuộc sống đại học của con gái, nhưng ngại nên thôi.

“Hì hì, mẹ không đánh mà bắt con hít đất, chạy bộ thôi.” Dưa Hấu cười tít mắt, chọc cho hai ông bà Trương cười không ngớt.

“Con bé này cũng thiệt là.” Bà Trương cười khẽ.

Hai người mải nói chuyện với Dưa Hấu nên không để ý đến Cherry, mãi một lúc sau bà Trương có chuyện muốn hỏi cô bé nên quay sang nhìn, nhưng vừa nhìn thì khựng lại.

Ông Trương thấy vợ mình không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào Cherry nên cũng cuối xuống nhìn, nhưng cũng ngạc nhiên không kém bà là mấy.

Cherry vành mắt đỏ ửng, hai hàng nước mắt chảy dài trên má, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cửa sổ.

Hai ông bà Trương cuống cuồng cả lên.

“Ôi, Cherry, con đau ở đâu à, hay khó chịu không, sao con khóc vậy?”

Cherry vẫn không trả lời lại, Trương Tư Quang và Tô Vân nhìn theo ánh mắt của con bé thì sững sờ.

Phía dưới là hình ảnh một nhà ba, người đang đi dạo, bé gái được ba cõng trên cổ, hai tay còn cầm kẹo bông gòn và kẹo hồ lô, còn người mẹ thì đi bên cạnh hai cha con trông cũng rất vui vẻ. Dưa Hấu cũng thấy được cảnh này.

Nhóc chạy vào lòng bà ngoại khóc òa lên.

“Ông ơi, bà ơi, Cherry với Dưa Hấu muốn có papa…”

Tô Vân thấy vậy cũng quệt đi giọt nước mắt ở khóe mi, chả trách hai đứa lại khóc, ai mà không muốn có ba… huống hồ cả hai đứa còn nhỏ quá, chưa nhìn thấy ba được một lần.

Trương Tư Quang thấy hai đứa cháu ngoại như vậy cũng tức giận quát lên

“Thằng nhóc họ Dương khốn kiếp! Đúng là tức chết cái thân già này mà! Làm con gái tôi có bầu mà không chịu trách nhiệm, còn để nó phải đi xa xứ nữa, chết tiệt, bây giờ để vợ không chồng, con không cha!”

“Thôi, chuyện cũng qua rồi, Cherry, Dưa Hấu, hai con muốn có papa bà sẽ đưa đi chọn, muốn bao nhiêu cũng được, hai đứa không phải buồn.”

Dưa Hấu và Cherry gạt nước mắt rồi cùng hỏi.

“Bà ơi, ba con giờ đang ở đâu vậy?”

Tô Vân và Trương Tư Quang nhìn nhau nhưng cũng không trả lời.

Cherry thấy không đúng theo kế hoạch nên vội nói.

“Ông ơi, ông dắt tụi con đi tìm Papa đi, được không ông…” Mắt bé rưng rưng nước, long lanh lóng lánh.

“Thật ra ông cũng không biết ba con đang ở đâu, nó bỏ đi cũng lâu lắm rồi.” Trương Tư Quang lúng túng nói, ngay cả nhìn vào mắt Cherry cũng không dám, vội quay qua chỗ khác.

Cherry thấy vậy thì cũng không hỏi nữa, nhóc ngồi nói chuyện một lúc rồi cũng về phòng.

“Ông bà nghỉ sớm đi, tụi con cũng về ngủ đây.”

***

Ra tới cửa.

Dưa Hấu nắm tay Cherry nói.

“Chị ơi, chị đừng buồn, papa mà đúng như lời mẹ và ông bà nói thì em dẫn chị đi tìm ba khác.”

Dưa Hấu đau lòng nhìn chị mình.

Cherry quay lại liếc thằng em ngu ngốc của mình một cái khiến cậu không khỏi rùng mình. Vẻ đáng thương hồi nãy… không còn tí xíu nào.

“Đáng lẽ em phải tranh thủ hỏi ông bà về papa chứ, thiệt là… haiz, thôi bỏ đi…”

Cherry thở dài, dù gì Dưa Hấu cũng hay quên mang theo não.

Dưa Hấu nghe chị nói thì sững sờ, thật là… hóa ra vừa nãy là diễn.

Cherry dắt em đi rửa mặt rồi về phòng ngủ. Khi về phòng thì mẹ đang nói chuyện điện thoại với ba nuôi.

“Anh Tử Đằng, em về từ chiều, vâng, anh không phải lo, anh với chị dâu cứ từ từ rồi về…” Trương Tuyết Y từ tốn trả lời.

“Dạ, tạm biệt.”

Lê Tử Đằng thật ra là đàn anh của cô từ tiểu học tới giờ, vì mâu thuẫn với gia đình mà anh và chị dâu cùng với bé con của họ – Cam cũng dọn ra nước ngoài phát triển, nhưng bây giờ lại về nước vì thị trường trong nước nhiều người tiêu thụ hơn.

Nhưng sự hiện diện của chị dâu và Cam thì không ai biết vì cô chú Lê không đồng ý hôn sự này, việc có con càng làm họ bất mãn.

Lê Tử Đằng hiện giờ là Tổng Giám đốc Tập đoàn Lê Thị, nhưng giới truyền thông vẫn nghĩ anh còn độc thân, còn nghĩ anh và tiểu thư Trương gia là một đôi nữa cơ. Lúc ở nước ngoài Lê Tử Đằng chăm sóc cho mẹ con cô rất nhiều nên hai đứa nhóc cũng nhận anh làm ba nuôi.

Cherry và Dưa Hấu lại chào ba một tiếng rồi mới cúp điện thoại. Dưa Hấu nhào vào lòng mẹ ngáp ngắn ngáp dài.

“Mama, con buồn ngủ quá.”

Trương Tuyết Y dẫn hai nhóc đi đánh răng rồi ra hát ru cho hai nhóc ngủ. Dưa Hấu nằm chưa tới năm phút đã chìm vào giấc ngủ, còn Cherry vẫn nằm đó nhìn cô.

Trương Tuyết Y quay ra ôm con gái vào lòng rồi nhẹ nhàng hỏi.

“Kể mẹ nghe xem tại sao em khóc.”

Dưa Hấu đã rửa mặt nhưng vẫn khóc một hồi nên vành mắt vẫn hơi ửng đỏ.

Cherry nhìn mẹ hồi lâu rồi nói.

“Các bạn khác đều có papa, con với em không có.”

Trương Tuyết Y thoáng khựng lại, cô không ngờ lí do thằng bé khóc lại như vậy.

Chỉ mấy chữ nhưng lại như từng nhát dao cứa vào tim vậy.

Là cô đã quá xem nhẹ suy nghĩ của bọn trẻ sao, thường ngày cô thấy Cherry và Dưa Hấu cười nói như vậy nên cô nghĩ chúng không sao, nhưng chúng vẫn để ý tới việc mình không có ba.

Trương Tuyết Y ôm con gái và con trai vào lòng.

“Mẹ xin lỗi, là mẹ không cho tụi con một gia đình hoàn chỉnh…”

“Mẹ hạnh phúc là được.” Giọng nói khe khẽ của Cherry vang lên.

“Cảm ơn con.”

Lại một đêm mất ngủ, Trương Tuyết Y không biết… quyết định trở về nước lần này là đúng… hay lại sai…

***

Sáng hôm sau Trương Tuyết Y đã ra ngoài coi nhà từ sớm, cô để lại một mảnh giấy nhớ cho bọn trẻ, hôm qua cô cũng hỏi hai đứa có muốn đi không nhưng hai đứa lại bảo muốn ở nhà.

Ông bà Trương đã nghỉ một ngày để ở nhà chơi với hai cháu nhưng vẫn phải mang một số tài liệu gấp về nhà làm.

Cherry và Dưa Hấu thấy vậy thì chỉ bảo ông bà “ngoan ngoãn” làm việc còn hai đứa lên phòng xem hoạt hình.

Ông bà Trương thấy hai đứa ngoan như vậy thì không khỏi đau lòng, trẻ con nên hiếu động một chút nhưng hết cách rồi, hai người thực sự rất bận.

Ở trong phòng.

“Chị ơi, làm gì đây, mấy bộ phim này ấu trĩ quá đi mất!”

Dưa Hấu ngồi trước laptop vừa bứt tóc vừa nói, mẹ nhóc thích phim hoạt hình nên nghĩ nhóc với chị cũng thích, coi đi coi lại từ nhỏ tới giờ.

Cherry thấy em mình than ngắn thở dài như vậy thì cũng hết cách, giành máy tính rồi tìm việc cho Dưa Hấu làm.

“Chị làm gì vậy?” Dưa Hấu tò mò hỏi.

“Tìm papa.” Cherry nhẹ nhàng đáp lại.

“Hả?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *