Ngôn Tình

Khuynh Thế Độc Sủng : Ma Tôn Đại Nhân Thỉnh Buông Tay

Chương 77 – Hàn Đàm Tâm Tâm Niệm Niệm

Hắc Vô Thường nhìn góc váy nàng bị cắn hỏng, liền kéo áp choàng về hướng đó , che lấp cái chân bị lộ ra, tránh bị nhiễm lạnh.Hắn lại nhìn về phía cây hắc ngọc trâm cắm trên đầu nàng, tự dưng vô duyên vô cớ Hoa Nguyên Nguyên lại nhặt được nó ở trên nền tuyết ?Nơi này hiếm khi có người tiến vào, liệu ai sẽ làm rơi một cây trâm ở chỗ này.Trong lòng hắn có nhiều nghi vấn, lại nhìn nàng đang ngủ say, nếu Nguyên Nguyên không muốn nói, thì hắn cũng không cần thiết phải truy hỏi, nàng bình an là tốt rồi.Hai người ở trong động tuyết qua một đêm, đến ngày hôm sau, mặt trời vừa hé, nàng liền bị hắn kéo đứng dậy, xuất phát đi tìm ‘ quỷ u đằng’.Đầu óc của Nguyên Nguyên đối với nơi chỗ nào cũng là một màu tuyết trắng, chính là dùng không được , hoàn toàn dựa vào Hắc Vô Thường , hắn đi hướng nào, nàng theo hướng đó .Hai người đi trên nền tuyết, Nguyên Nguyên ở trên nền tuyết gian nan nhấc hai chân lên lại giẫm xuống, đi đến chân đều mỏi , mà vẫn chưa thấy hàn đàm.” Cũng không biết hàn đàm có chân để chạy hay không , môt cái đều không nhìn thấy .” nguyên Nguyên lẩm bẩm oán giậnĐột nhiêm, Hắc Vô Thường ở phía trước ngừng lại, nàng đang cắm đầu cúi cổ đi, một chút liền đụng vào sau lưng hắn.”A!” Hoa Nguyên Nguyên ăn đau, sờ sờ cái mũi của mình, trong trận tuyết lớn thế này, cái mũi đều đông lạnh , chạm mạnh một cái như vậy, mũi nàng chỉ sợ phải rụngg xuống đất.Nàng lại không dám rống lớn với Hắc Vô Thường vì cái gì dừng lại, mà hắn cũng không để ý đến nàng ở đằng sau, mà chỉ đứng tại chỗ, nhìn thật lâu về phía trước, chưa lấy lại bình tĩnh.Hoa Nguyên Nguyên nhận ra khác thường , sao hắn lại đột nhiên đứng lại, nghi hoặc ngó đầu ra, cũng nhìn về phía trước.Trước mặt nàng thình lình xuất hiện, không phải chính là hàn đàm bọn họ tâm tâm niệm niệm sao.Hắc Vô Thườn này là cao hứng đến hỏng đầu rồi đi, ngốc lắng đứng ở đó đi.” Hắc, hắc đại nhân .” Nguyên Nguyên đành phải lên tiếng gọi.” Ừ ?”” Cái đó, hàn đàm, ở phía trước .”” Thấy .”Hắc Vô Thường trả lời, bước đến chỗ hàn đàm phía trước. Hoa Nguyên Nguyên nhanh chóng đuổi theo. Hai người cùng đứng cạnh nơi đó, nhìn hàn khí nơi hồ nước thật sâu, nếu nhảy xuống, không phải sẽ bị đông chết sao!Hai người hiện giờ không có linh lực hộ thể, nhảy vào đó, còn không được giống phàm nhân, nàng nhưng không muốn cứ như vậy bị đông chết. ( Phàm nhân chết còn được xuống Minh giới chuyển kiếp. )Hắc Vô Thường nhìn hàn đàm, không nói gì, đây là cái hồ nước lạnh thứ nhất họ tìm thất, không biét nên trong có hay khôngg thân ảnh của quỷ u đằng .Bất luận thế nào, hắn đều phải tiến vào, chỉ cần có một tia hy vọng, hắn đều phải xuống đó nhìn xem.” Ta xuống trước nhìn xem, ngươi ở trên này chờ ta .” Hắc Vô Thường cởi bỏ áo choàng, liền nhảy vào hàn đàm, làm Hoa Nguyên Nguyên có chút trở tay không kịp.Nàng cứ như vậy nhìn hắn nhảy xuống , hồ này sâu bao nhiêu, nàng không biết, nhưng nhất định là lạnh lẽo đến tận xương .Nhưng mà, vì sao nơi này lại có hàn đàm, mà nước trong hồ lại không bị ngưng tụ kết băng đâu? Nàng không khỏi nghi hoặc, nhưng cũng không nghĩ sâu xa.Rốt cuộc ở nơi cực hàn chi địa này, linh lực không dùng được, còn có rất nhiều chuyện thần bí, thêm một cái hàn đàm cũng không có gì lạ.Hắc Vô Thường nhảy xuốngg hàn đàm trong chốc lát, chưa thấy đi lên, nàng nhìn chằm chằm mặt nước, muốn thấy rõ tình huống bên dưới, nhưng thấy chỉ mơ mơ hồ hồ không rõ .

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *