Ngôn Tình

Khuynh Thế Độc Sủng : Ma Tôn Đại Nhân Thỉnh Buông Tay

Chương 20 – Thanh Âm Tà Mị

Minh Vương xử lí xong sự vụ hôm nay, trở lại trong phủ, tiến vào phòng ngủ nghỉ ngơi. Hắn vừa mới nằm xuống, liền nghe thấy một âm thanh tà mị vang lên :” Ngươi chính là đã quên Hoa Nguyên Nguyên?”Minh Vương nghe được tiếng vang, một chút liền ngồi dậy,trong phòng, trừ hắn, không còn kẻ khác.“ Hoa Nguyên Nguyên gây ra một cái đại hoạ như vậy, chẳng lẽ ngươi không trừng phạt một chút ?” Thanh âm tà mị lại tiếp tục vang lên. Minh Vương nghe cỗ kia thanh âm, bất giác nhíu mày, có điểm không vui .“ Ngươi luôn công bằng liêm chính, sao vậy, ngươi luyến tiếc con quỷ Hoa Nguyên Nguyên kia ?”Sắc mặt Minh Vương trở nên xanh mét, thực không cao hứng , lại không có mở miệng nói một câu.“ Ta thấy, nếu ngươi thực luyến tiếc nàng, thì đừng để nàng ở lại sông Vong Xuyên”Minh Vương vẫn im lặng“ Ta thấy nàng một mình một người ở giữa Vong Xuyên, cảm thấy đáng thương, không bằng, để cho nàng lại đây bồi ta .” thanh âm tiếp tục vang lên.Minh Vương rốt cuộc mở miệng, thực nghiêm túc nói :” Ngươi đã đáp ứng qua chuyện của ta, mong ngươi tuân thủ ước hẹn .”“ Ha ha ha, ta chỉ đùa một chút thôi mà, nhìn ngươi xem, còn tưởng thật .” Tà mị thanh âm nói ra chuyện lại nghe thực nhẹ nhàng. Minh Vương lại không thích nghe thấy lấy chuyện này ra đùa. Hắn ngồi ở mép giường, qua một hồi lâu, thanh âm kia không truyền đến nữa . Vốn dĩ thân thể mệt mỏi, lại hoàn toàn không buồn ngủ, chỉ cảm thấy trong lòng thực loạn, ở trong phòng suy nghĩ đến hoảng.Minh Vương điều tiết cảm xúc bản thân, thật lâu sau, tiến tới chậu nước bên cạnh, kéo ống tay áo vung lên, trong chậu nước liền xuất hiện cảnh tượng sông Vong Xuyên.Hoa Nguyên Nguyên đang ở đáy sông bơi qua bơi lại, , thời điểm có thuyền đi qua, nàng liền trồi lên trêu cợt đám hồn phách một phen. Toàn bộ Vong Xuyên hà này, cũng chỉ có một con quỷ là nàng. Minh Vương nhìn thân ảnh nàng, duỗi tay xuống , tưởng muốn chạm vào, sờ đến lại là mặt nước lạnh băng. Hắn vung tay, liền đem cảnh tượng trong chậu phá hủy. Bước đến bên cửa sổ, đẩy ra cánh cửa gỗ khắc hoa, bên ngoài đều là hơi thở thâm trầm.Hoa Nguyên Nguyên trở lại Minh giới vài ngày, Minh Vương đối với việc nàng trộm đi thiên cung không thấy có bất kể trừng phạt nào. Nàng trong lòng thầm vui sướng , có lẽ, Minh Vương là quên mất nàng rồi đi. Rốt cuộc thì, Minh Giới nhiều quỷ như vậy, nàng chỉ là một tiểu quỷ giữa sông , Minh Vương chắc hắn cũng không nhớ rõ.Hôm nay, hoa Nguyên Nguyên nghe thấy trên bờ sông có động tĩnh, lại không biết giống loài gì vừa bước lên thuyền, đi qua sông . Nàng ở trong nước di chuyển, bơi xuống dưới thuyền, sau đó, lại bắt đầu trò biến mình thành xác chết trôi biểu diễn. Từ trong nước , nàng chậm rãi trồi lên, còn đem tóc đen dài làm loạn, khiến chính mình càng thêm khủng bố.Vừa mới thò đến mặt nước, liền ngửi thấy một cỗ mùi hương kì dị, cái mũi bị ngứa, liền đánh một cái hắt xì hơi thực thực lớn “ Ách xì!!!”Xong, cũng mặc kệ, nhanh chóng lấy tay xoa xoa cái mũi phát ngứa , mở hai mắt lớn. Trước mặt liền xuất hiện một mỹ nam tóc bạc, đang ngồi cạnh thuyền, vẻ mặt tràn đầy hứng thú nhìn Hoa Nguyên Nguyên.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *