Tiểu Thuyết, Xuyên Không

Khuynh Tẫn Triền Miên

Chương 59 – Thiên Cơ Đảo Chủ.

CHƯƠNG 59: THIÊN CƠ ĐẢO CHỦ.

Bạch Khuynh Vận đi theo phía sau Long Ảnh.

Nhìn thân ảnh nhìn như mảnh khảnh trước người, hơi buông mi: “Long Ảnh, ngày hôm nay, có phải có ai đó chọc tới Tần đại ca hay không? ? ?”

Niên thiếu hoàng sam đi ở phía trước thần sắc ôn hòa như trước, nhưng cũng có vẻ thờ ơ, nhàn nhạt hỏi lại: “Chuyện chủ tử, làm thị vệ có thể nào biết? ? ?”

Bạch Khuynh Vận nhìn thư đồng tiểu Thư bên người, có chút cảm khái, cùng là hạ nhân, thế nào hạ nhân Tần gia, hết lần này tới lần khác lại rõ ràng tốt hơn nhà khác. . .

Tiểu Thư nhận thấy đường nhìn của thiếu gia nhà mình, trong mắt cơ linh mang theo ý hỏi.

Bạch Khuynh Vận lắc đầu, ý bảo vô sự.

Khóe miệng hơi nhếch lên, tiểu Thư mặc dù có lúc đơn thuần một chút, nhưng là một hài tử tri kỷ lại nhu thuận, không thể kém hơn so với nhà khác, không nhất định là kém hơn nhà khác a.

“Bạch thiếu gia, tới rồi.”

Đang lúc hắn bừng tỉnh, Long Ảnh đã đưa hắn đến trước một sân nhỏ có môn bài là ‘Vô’.

Long Ảnh tận lực thả chậm cước bộ, đi tới trước cửa sơn đỏ, nâng tay giữ lại kẻ đập cửa, một tay kia kéo lại ống tay áo, nhẹ nhàng gõ.

Long Ảnh thật lâu không chiếm được trả lời cúi đầu gọi: “Biểu thiếu gia? ? ?”

Vị biểu thiếu gia này đến từ Thiên Cơ đảo, lại tinh thông tinh tượng luôn luôn thần bí.

Cho dù đi tới Tần gia cũng ru rú trong nhà, chỉ có ngày đầu tiên là gặp qua, sau đó thì một mực ở trong ‘Vô’ viện, còn đặc biệt phân phó không cho phép bất luận kẻ nào quấy rối.

Bạch Khuynh Vận nhìn thấy tình huống như vậy, không một chút nào vội vàng xao động, chỉ là trầm ngâm hỏi: “Biểu thiếu gia các ngươi, có phải ra ngoài rồi không? ? ?”

Long Ảnh mặt mang ngưng trọng lắc đầu nói: “Không, trên thực tế biểu thiếu gia từ khi vào ‘Vô’ viện, chưa bao giờ đi ra ngoài.”

“Nga? ? ?”

Bạch Khuynh Vận đang định hỏi kỹ hơn, cửa lại mở.

Mở rộng cửa chính là một đồng tử ( đứa bé trai ) áo trắng, dung mạo thanh tú, khóe môi nhếch lên nụ cười khiêm tốn: “Long công tử, thiếu gia nhà ta hôm nay không thích hợp gặp khách, nếu có chuyện gì, vẫn là mời đến ngày mai nói tiếp.”

Long Ảnh thật ra cũng không sao, hắn hỏi bằng nhãn thần nhìn phía Bạch Khuynh Vận.

Bạch Khuynh Vận đương nhiên là ở trên khuôn mặt khả ái, kéo ra dáng tươi cười thật to: “Đã như vậy, ta đây ngày mai bái phỏng cũng được.”

Đồng tử áo trắng kia cố ý nhìn nhiều Bạch Khuynh Vận hai mắt, gật đầu nói: “Vậy phiền phức công tử, thiếu gia nhà ta ngày mai sẽ tự mình hướng vị công tử này xin lỗi.”

“Không cần. . .”

Bạch Khuynh Vận còn chưa nói xong, đối phương đã đóng lại cánh cửa.

Đáy mắt hiện lên một tia tình tự kỳ lạ, Bạch Khuynh Vận nói với Long Ảnh: “Vậy làm phiền Long Ảnh mang chúng ta đi nghỉ ngơi đi.”

Long Ảnh gật đầu, vui vẻ đáp ứng.

Hắn là khẩn cấp đem Bạch Khuynh Vận an bài thỏa đáng xong, sau đói đi xem Long Dạ của hắn.

An bài thỏa đáng nơi ở cho Bạch Khuynh Vận và tiểu Thư xong, Long Ảnh quả nhiên là khẩn cấp rời đi.

Bạch Khuynh Vận nhìn thư đồng nhà mình ngoắc ngón tay: “Tiểu Thư, đến đây.”

Tiểu Thư hình dạng dáng tươi cười quen thuộc trên mặt Bạch Khuynh Vận, lập tức lại gần, nhất phó hình dạng rất có kinh nghiệm hỏi: “Thiếu gia muốn làm cái gì? ? ? Tiểu Thư có cái gì có thể giúp thiếu gia sao? ? ?”

Bạch Khuynh Vận lưu loát chỉnh lý quần áo một chút nói: “Tiểu Thư cái gì cũng không cần làm, chỉ cần ở lại chỗ này, nếu có người tới, cứ nói ta đã nghỉ ngơi.”

Tiểu Thư gật đầu: “Vậy thiếu gia muốn đi đâu? ? ? Thiếu gia nhất định phải cẩn thận một chút, đừng để mình bị thương.”

Bạch Khuynh Vận vỗ vỗ vai hắn: “Không sao, còn phải lo lắng cho thiếu gia nhà ngươi sao, ta đi nhìn một cái Thiên Cơ đảo chủ kia, rốt cuộc có cái gì thần bí, gặp một mặt lại khó như vậy.”

Tiểu Thư biết mình vô pháp ngăn cản thiếu gia nhà mình liền mở miệng nói: “Vậy thiếu gia đi sớm về sớm.”

Bạch Khuynh Vận cười gật đầu với hắn xong liền nhảy lên rời đi.

‘Vô’ viện.

Tiểu đồng vừa mở cửa sau khi đóng cửa, đi vào trong viện, thả thấp thanh âm nói: “Thiếu gia, đám người kia đã đi rồi.”

Chỉ thấy trong viện kia, trăm hoa nở rộ, khoe màu đua sắc, cho dù hoa không đúng mùa cũng là một mảnh sinh cơ dạt dào, xác thực kỳ quái đến cực điểm.

Một nam tử áo bào trắng ngồi ngay ngắn trong đình nhỏ giữa vòng vây trăm hoa, hắn tay cầm cuốn sách, dường như đang xem sách. Nghe thấy tiếng tiểu đồng, hắn thở dài một tiếng, buông quyển sách trên tay, ngẩng đầu lên.

Lúc này liền có thể thấy rõ hắn.

Hắn khuôn mặt tuấn mỹ vô song, nhãn thần như nước, thanh lương thâm thúy, thần sắc đạm mạc ôn hòa, khí chất phiêu dật xuất trần: “Thực sự đã đi rồi? ? ?”

Tiểu đồng chậm rãi đến gần hắn: “Đúng vậy. . . Bất quá, thiếu gia, ngươi hôm nay rõ ràng vô sự, vì sao không tiếp kiến bọn họ? ? ?”

Khuôn mặt tuấn mỹ của nam tử chuyển hướng tiểu đồng, con ngươi lẳng lặng như mặt nước nhìn chăm chú vào tiểu đồng, lãnh tĩnh nói: “Bởi vì, tâm của ta, loạn.”

Tiểu đồng kinh ngạc mở lớn miệng, không ai so với người từ nhỏ theo thiếu gia lớn lên như hắn, hiểu thiếu gia nhà hắn hơn.

Thiếu gia nhà hắn luôn luôn phiêu dật như, tuấn dật không thể khinh nhờn, vô luận là tướng mạo, hay là khí chất đều là cao không thể với như thần tiên, ung dung cao quý, tâm tình từ trước đến nay cũng tương đối đạm mạc, đối đãi sự vật càng là tâm tĩnh như nước.

Thế nhưng, vì sao, ngày hôm nay thiếu gia lại đột nhiên nói, tâm rối loạn.

Không có đi nghĩ có nên hỏi hay không, tiểu đồng hầu như lập tức vô ý thức nói: “Vì sao? ? ?”

Nam tử lại thở dài một tiếng, dường như là mang theo bất đắc dĩ:

“Từ khi rời đi Thiên Cơ đảo, bước vào Tần gia, ta luôn luôn cảm thấy bất an, thậm chí là đêm không thể ngủ.

Ta vì muội muội tính quẻ vô số lần, đều là trong hung có cát, cũng không phải hiểm lớn.

Vì vậy, tối hôm qua, ta vì mình tính một quẻ.”

Tiểu đồng hầu như chẳng bao giờ nghe thấy ngữ khí của hắn bất đắc dĩ lại đau thương như vậy, trong lòng mọc lên một cỗ bất an: “Vậy thiếu gia rốt cuộc tính ra cái gì? ? ?” Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *