Truyện Teen

Im Lặng Mà Nghe Nổi Loạn

Chương 12 – tuyển học sinh giỏi

Sáng hôm nay trường tôi dường như nhộn nhịp hẳn lên. Hầu như toàn là
người lớn. Tôi vừa đi vừa đưa mắt đảo xung quanh sân trường:

– Quái lạ! Không lẽ lại bắt bọn mình tiêm phòng nữa à?

Vừa vào tới cửa lớp thì …

– ÁAAAAAAAAAAAAAAA!!! – tiếng hét thất thanh làm tôi xém trượt ngã – đẹp trai quá~~~~

-,-! Không cần phải biểu lộ cảm xúc một cách tích cực thế chứ???

Tôi vừa bước vào vừa nhắn nhó:

– Hét cái gì mà hét? Tụi bây rãnh hơi à?

– Học sinh mới kìa, hoàng tử kia, soái ca kìa, nam thần kìa… bla bla ….

Đám con gái lớp tôi đúng là một lũ háo sắc hết sức! Mấy thằng con trai
thì tụ lại một chỗ rồi nhếch môi thì thầm gì đó. Tôi xem như là người
ngoài, im lặng lướt nhanh qua tên con trai mới chuyển vào đó. Ờm …
nhan sắc thì cũng chả có gì thái quá, đám thần kinh kia mắc bệnh ảo
tưởng à???

– Ê! – Tôi bước đến đập vai Quý – cậu ta là học sinh mới à?

– Ừ – Quý gật đầu – vừa đến lúc nãy, nãy giờ giống như bị bệnh câm, không nói tiếng nào.

– Nhìn mặt búng ra sữa thế mà cũng nổi tiếng đấy chứ? – tôi chống cằm ngồi xuống bên cạnh Quý – tên gì thế?

– Lũ con gái nghe trộm được chút thông tin, tên là Vũ Đình Thức, học lực khá, từ Hải Dương chuyển vào… – Quý nghệch ra vẻ mặt trầm ngâm nhìn
tôi – Thử nói xem, đoán cậu ta trụ nổi cái danh hiệu ” bé ngoan ” được
mấy ngày?

– Aizz! Cậu ta dù có tri thức thế nào, thì vào cái chuồng 7/5 này, coi như là tận thế rồi. – Tôi thở dài ngao ngán.

– Bó tay! – Quý lắc đầu phụ họa

– Thôi qua 7/4 mượn bút màu đã.

Tôi nhanh chóng đứng dậy, tiến thẳng về hướng lớp 7/4. Bên đó thì náo
loạn cũng không kém. Hình như cũng có học sinh mới chuyển vào thì
phải…

– Hà! – tôi bước đến cạnh Khải Hà – mượn bút lông đen học Mĩ Thuật tí.

– Ờ. – Hà đưa bút cho tôi

– Học sinh mới à? – tôi tò mò nhìn vào chỗ đông đúc ở góc lớp

– Ừ, từ Nha Trang chuyển vào.

– Yô!!! Cậu ta đồng hương với mày à? – tôi hứng thú nhìn về phía ” người mới”

Í! Khoan! Có gì đó sai sai! Sao thằng con trai đó nhìn quen thế nhề??? Kính cận?!

– Vl! Cái thằng hôm qua xém đụng tao! – tôi trừng mắt, không ngừng muốn phóng đạn về phía tên bốn mắt đó – Tên gì thế?

– Nguyễn Bá Gia Khánh.

– Ghi hận. – Tôi bặm môi rồi về lớp, không quên ném trả tên đó một cái nhìn ớn lạnh.

Có lẽ bây giờ thì cái tên này không quan trọng lắm với tôi. Nhưng, hãy nhớ nhé, tương lai sẽ còn đụng mặt với cậu ta dài dài

– Gì thế? – Quý thấy cái mặt tôi hầm hầm đi về liền thắc mắc – đụng anh nào chọc cho rồi à?

– Đứa nào dám bà mày đập cho gãy chân – Tôi chắp miệng rồi về chỗ ngồi

Vào tiết Ngữ Văn, cô Hương dành ra 15 phút để thông báo tin hot:

– Năm nay thị xã tổ chức thi học sinh giỏi cấp trường, các em ai chưa
tham gia bồi dưỡng môn gì, nếu có thời gian thì có thể tham gia kỳ thi
này, một tháng nữa sẽ thi, bạn nào thi Ngữ Văn thì đăng ký tại cô nhé.

Tôi còn đang ngồi bàn cuối tô bài Mĩ Thuật, nghe cô nói thế thì mắt sáng bừng lên. Lần này đúng là cơ hội tốt cho tôi phát triển ngành Văn Học
của mình, bởi vì tôi đang dần tiếp cận ngành văn học bằng cách viết tiểu thuyết trên mạng, thế là tôi miễn cưỡng giơ tay:

– Thưa cô em có thể…

– À – cô nhìn tôi – nếu em muốn đăng ký môn Ngữ Văn thì phải hỏi cô Loan nhé, có gì cô sẽ nói cô Loan giúp em.

– Vâng em cảm ơn ạ – tôi cười cười.

Nhưng mà, chuyện thi Ngữ Văn này đương nhiên không thành công. Cô Loan tận miệng nói với tôi, ánh mắt vô cùng chân tình:

– Nếu em có cảm hứng với văn học, đáng lẽ ra em nên đăng ký từ sớm. Bây
giờ cô lọc đội tuyển rồi, danh sách chính thức cũng đã nộp. Cô cũng
không còn cách nào khác. Thôi thì năm sau cố gắng.

Rồi cô Loan vỗ vai tôi, sau đó cư nhiên mà lướt qua người tôi. Tôi giống như là bị sét đánh ngang tai, cứ thế đứng ngây ra một lúc. Rõ ràng là
cô Hương đã nói nếu có thời gian thì có thể tham gia mà, tại sao vậy?
Mấy tối hôm nay tôi còn mơ mộng chuyện mình tham gia, cố gắng thế nào,
sau đó được hưởng thành quả ra sao, bỗng chốc thành mây khói mất rồi.

Tôi đờ đẫn bước vào lớp, My nhìn tôi khó hiểu:

– Chuyện gì vậy Thùy?

– Không có gì – tôi cười nhạt – cuộc đời trớ trêu quá mà.

Nếu giả sử chỉ là không được tham gia thi, tôi sẽ không buồn, bởi vì
một phần cũng do tôi không đăng ký ngay từ đầu. Nhưng… Vài ba ngày
sau, tôi đụng mặt Nguyễn Hồ Minh Thư. Thư hỏi tôi:

– Thùy, tao nghe mấy đứa nói Ngữ Văn mày cũng được lắm mà sao không đi?

– Aizz! – Tôi thở dài – không đi được, hết nhận rồi.

– Gì? – Thư mở to mắt như không tin lời tôi – tao vừa mới hỏi cô Loan, cô Loan cho tao vô rồi nè. Mày cần tao xin không?…

Khoảnh khắc này, tôi như hóa đá. Gì chứ? Cho vô rồi? Đùa phải không? Tôi mang ý niệm lớn lao để bị bà dập tắt là đủ rồi nhé, lại còn dám tạt
nguyên xô nước lạnh vào mặt tôi. Được lắm, chuyện này tôi ghi hận, nhất
định ghi hận!!!

– Thùy! – Thư đập vai tôi – đứng nghệch ra đó làm gì? Đi không tao xin cho.

– Khỏi cần, tao đổi ý rồi. Đã đi thi học sinh giỏi thì đi môn nào cho nổi tí. Tao đi đã! – Tôi cười gằn rồi lên lớp.

Đến tiết Vật Lý, tôi còn chửi thầm bà cô Ngữ Văn hai mặt thì bị cô Dung cho ăn phấn. Cô Dung quát lớn:

– Cô Thùy kia, đứng dậy cho tôi.

– Dạ? – tôi ngơ ngác đứng dậy, cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

– Học sinh giỏi kiểu đó à? Trong tiết của tôi cô toàn là không nghe
giảng, đầu óc cô để đâu thế hả? Cái danh hiệu của cô có chắc là không
copy bài của bạn bè không đấy, tôi thật xấu hổ thay cho cô…

Tôi bặm môi im lặng, kiềm chế nào Phạm Thanh Thùy, đừng manh động, hít
thở thật sâu nào. Phù! Không sao rồi, kiềm chế rất tốt. Da mặt mày lại
dày lên thêm chút rồi! Tôi sẽ trả thù bà sau, dựa vào gì mà nghi ngờ
thực lực của tôi chứ? Được, được lắm, tôi sẽ còn chọc tức bà dài dài.
Một ý nghĩa quái dị lóe sáng trong đầu tôi:

– Thưa cô! – tôi hô lớn – em muốn đăng ký vào dự thi học sinh giỏi Vật Lý.

Cô Dung trợn mắt nhìn tôi vừa ngạc nhiên vừa khinh miệt. Cả lớp lại một
lần nữa nhìn tôi, cảm thấy tôi thật đáng sợ, lần này tôi ăn gan trời
rồi.

– Được! – Cô Dung nhếch môi lấy bút ra – họ và tên?

– Phạm Thanh Thùy ạ – tôi mỉm cười, nụ cười đầy sức thách thức – em sẽ
cố gắng trong kỳ thi này – tôi còn cố ý nhấn mạnh từ ” cố gắng ”

Vâng! Sẽ “cố gắng”!

Hết tiết, tôi nhanh chân phóng thẳng xuống lớp 7/1.

– Linh lùn đâu? – Tôi lớn giọng với Diệp – kêu nó ra đây giùm Thùy cái.

– Gì thế? – Diệu Linh nhìn tôi, uể oải đi ra

– Tớ quyết định rồi – tôi trừng mắt nhìn Diệu Linh với vẻ quyết tâm –
không chọn được môn tớ thích nhất để đi thi, tớ sẽ chọn môn tớ ghét
nhất, hơn nữa còn yếu nhất. Chính là cái thể loại Vật Lý chó chết kia.
Bạn bè phải rút đao tương trợ lẫn nhau, vậy nên… – tôi vỗ vai Diệu
Linh – bạn phải đi với tớ.

– Hả? – Diệu Linh ngơ ngác – Vật Lý tớ không giỏi lắm, hơn nữa kiến thức cũng không…

– Không sao. – tôi ngắt lời – Hứ! Lần này tham gia là để làm chướng mắt
bà cô Vật Lý kia, còn kết quả tớ méo thèm quan tâm. Nhớ đấy!

Rồi tôi về lại lớp mình, đi giữa đường còn đụng Quý. Quý lắc đầu nhìn tôi khó hiểu:

– Bạn thật khác người. Rõ ràng Vật Lý đã yếu, cô Dung cũng không có thiện cảm với bạn, vậy mà còn…

– Kệ đi tớ không quan tâm – tôi hất cằm rồi bước vào lớp – tớ sẽ từ từ mà hạ bệ bà cô đó, dám nói tớ không có thực lực, hứ!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *