Ngôn Tình

Hôn Nhân Trong Thù Hận

Chương 8 – Đứa Trẻ Chết.

Hạ Vũ Yến bị Lục Nghệ Văn bế đến bệnh viện.

Hai người kết hôn đã một năm, đây là lần đầu tiên anh bế cô thế nhưng lại là tự tay anh đưa cô đi phá thai.

Trái tim Hạ Vũ Yến như chết lặng, sắc mặt vẫn giữ nét đẹp nhưng có chút mệt mỏi trong đôi mắt và sự thất vọng nặng nề.

Máu giữa chân cô dường như đã đông lại, cơn đau bụng cũng giảm bớt.

Bác sĩ khám xét qua tình trạng của Hạ Vũ Yến, mừng rỡ nói: “May mà đứa bé kiên cường, đưa đến bệnh viện kịp thời, đứa bé còn có thể giữ lại được. Bây giờ hãy dẫn cô ấy đi truyền dịch, tôi sẽ kê đơn cho cô ấy.”

Trái tim chết lặng của Hạ Vũ Yến nhói lên, cô bóp chặt tay của mình.

Lục Nghệ Văn ảm đạm, nhẹ nhàng mở miệng: “Đứa con của cô ta còn có thể giữ lại được sao?”

Bác sĩ cười nói: “Đúng vậy, thế nhưng sau này hai người phải chú ý hơn.”

Hạ Vũ Yến vội vàng nắm chặt lấy cổ áo của Lục Nghệ Văn, tha thiết van xin: “Đây cũng là con của anh mà, Lục Nghệ Văn cầu xin anh đừng phá nó đi.”

Lục Nghệ Văn nhất thời không nói nên lời, Phạm Tiểu Vân lúc này ở phía sau Lục Nghệ Văn nói: “Nghệ Văn, chỉ cần cô ta sinh non trong ngày hôm nay những việc trong quá khứ em sẽ bỏ qua hết tất cả. Dù sao cũng là chị em với nhau, em thật sự không có ý muốn hủy đi sự trong sach của cô ấy.”

Hạ Vũ Yến thầm mỉa mai trong lòng, sao trước kia cô không hề phát hiện Phạm Tiểu Vân lại giả dối đến như vậy?

Nếu lúc nãy không phải cô đột nhiên xuất huyết thì cô ta có dừng lại không?

Còn đứa bé này nữa, muốn cô sinh non, sau đó lại tận mắt chứng kiến đứa con của mình dần mất đi sự sống. Đây không những là hủy hết cuộc đời mà còn lấy đi mạng sống của cô!

Lục Nghệ Văn im lặng vài giây, cuối cùng cũng lên tiếng: “Những gì cô ta nợ em thì đương nhiên phải trả lại. Chuẩn bị sinh non cho cô ta.”

Bác sĩ đứng kế bên đơ người: “Đứa bé này chỉ mới bốn tháng thôi, thật sự chưa đến lúc phải sinh đứa bé ra. Vả lại sau khi sinh ra , đứa bé sẽ chết, còn cô ấy cũng sẽ rất đau đớn.”

Lục Nghệ Văn chẳng cần quan tâm đến, ngữ khí vẫn lạnh như băng: “Không cần phải lo.”

Không cần phải lo sao?

Những chữ này tựa như những con dao tuyệt tình nhất khiến tất cả lưu luyến và mơ mộng về Lục Nghệ Văn trong tim Hạ Vũ Yến toàn bộ đều bị tan vỡ.

Cô bây giờ thật sự không còn muốn yêu Lục Nghệ Văn nữa, nếu có thể thậm chí cũng không muốn gặp hắn nữa.

Cuối cùng Hạ Vũ Yến cũng được đưa đến phòng phẫu thuật, mũi Oxytocin cũng đã được tiêm vào người cô, những cơn co giật của tử cung nhanh chóng ập đến.

Cô co rút thân người lại, ôm bụng của mình đau đớn tột cùng.

Hạ Vũ Yến bị nỗi đau đớn này hành hạ suốt nửa tiếng đồng hồ, nhưng đứa bé vẫn chưa có hiện tượng ra đời nào.

Bác sĩ xem qua tình trạng của cô, bất lực ra khỏi phòng phẫu thuật, nói với Lục Nghệ Văn đang đứng ở ngoài: “Cái thai thật sự quá nhỏ không có cách nào sinh thường được, nếu tiếp tục gia tăng lượng Oxytocin, có khả năng sẽ đem lại nguy hiểm cho thai phụ, Lục tiên sinh thật sự muốn tiếp tục sao?”

Cửa phòng phẫu thuật không có đóng Hạ Vũ Yến nghe được rõ tiếng nói bên ngoài bao gồm câu nói của Lục Nghệ Văn: “Tiếp tục.”

Cô biết mà, biết được người đàn ông đó dù cho trời có sập xuống cũng sẽ không nương tay với cô.

Dịch thuộc được tiêm vào người cô một lần nữa, cơn đau ở bụng càng kịch liệt hơn. Hạ Vũ Yến cảm giác dưới bụng dường như nổ tung vì cơn đau.

Cô lại bị dày vò sống không bằng chết trong đau khổ thêm một tiếng đồng hồ, cuối cùng đứa bé cũng bị sinh non.

Đứa bé còn rất nhỏ nhắn, toàn thân hồng hào bởi máu, tuy rằng đã thành hình người nhưng vẫn chưa hoàn toàn phát triển toàn diện. Sau khi ra đời mấy phút liền chết đi trong bàn tay của Hạ Vũ Yến.

Hạ Vũ Yến ôm đứa bé nhỏ nhắn yếu ớt đó la hét thất thanh, rồi ngất xỉu.

“Không xong rồi, thai phụ ra quá nhiều máu sau khi sinh! Mau chuẩn bị túi máu.”

Bác sĩ phụ sản kêu to, phòng phẫu thuật trở nên bận rộn cả lên.

Ngoài phòng, thân hình cao lớn của Lục Nghệ Văn đứng rất lâu bên ngoài cửa, nghe ngóng âm thanh hỗn loạn trong phòng, ánh mắt u tối và sâu lắng vô cùng.

“Nghệ Văn…” Phạm Tiểu Vân nắm lấy tay hắn, ánh mắt dịu dàng và trong suốt: “Mối thù của em đã được trả rồi, bắt đầu từ bây giờ em sẽ gạt bỏ quá khứ. Còn anh, khi nào anh mới ly hôn với Hạ Vũ Yến?”

Lục Nghệ Văn vẫn im lặng, một hồi lâu mới nhúc nhích đôi mắt.

Ánh mắt Phạm Tiểu Vân sâu lắng trở lại, buông tay Lục Nghệ Văn ra: “Nếu anh không muốn lấy em cũng không sao, em biết bộ dạng của em bây giờ không xứng với anh.”

“Không.” Lục Nghệ Văn xoa đầu Phạm Tiểu Vân: “Đợi cô ta tỉnh, anh sẽ ly hôn.”

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *