Đô Thị, Ngôn Tình

Hôn Nhân Cao Cấp: Vợ Ngọt Ngào Đến Tận Xương Tủy

Chương 96 – mục duyên đình không nghiêm túc

Quý Thừa Ngọc nghe thấy âm thanh, chậm rãi quay người lại.

Trên tay anh ấy vẫn đang cầm điện thoại.

Có âm thanh của A Hách hỏi, “Này, Khánh ca, anh đang nghe chứ, em đã
đem sự tình A Tĩnh bên kia giải quyết, anh không cần lo lắng, Mục Duyên
Đình sẽ không tìm thấy chúng ta.”

“Em lần này nghe lời anh, đêm nay em sẽ đi về phía nam, anh yên tâm,
quả trứng của Hứa Niệm An mà em lấy lần trước được em bảo quản rất tốt,
em sẽ đợi anh lần sau đi về phía nam…”

Quý Thừa Ngọc hai mắt đỏ hoe, một cơn cuồng phong nhìn chằm chằm vào Quý Khánh Sơn đang đứng ở cửa.

Anh nghe thấy những gì nên nghe và những gì không nên nghe.

Anh từ từ hạ cánh tay xuống, chiếc điện thoại rơi xuống sàn và kêu vang.

Quý Khánh Sơn lạnh lùng liếc nhìn chiếc điện thoại bị Quý Thừa Ngọc
làm rơi trên mặt đất, người bên trong vẫn đang nói chuyện, nhưng không
thể nghe thấy người đó nói cái gì.

Quý Khánh Sơn thu hồi tầm mắt, giương mắt lạnh lùng nhìn Quý Thừa
Ngọc, trong giọng nói có chút tức giận, “Con đang làm gì vậy?”

Vừa nói, ông vừa sải bước, khom lưng nhặt điện thoại trên đất, trực tiếp cúp máy.

Phòng làm việc yên lặng đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng đồng hồ treo tường.

Tích tắc tích tắc, tiếng kim đều đều.

Nó giống như nhịp tim của con người.

Nhìn những hành động của ba mình, Quý Thừa Ngọc bỗng thấy buồn vô hạn trong lòng, anh hỏi ông, “Ba sẽ giết con sao?”

Khuôn mặt Quý Khánh Sơn hằn lên sự tức giận, nhưng ông đã sớm bình tĩnh lại.

Ông cất điện thoại đi, ngẩng đầu nhìn Quý Thừa Ngọc và nghiêm túc nói, “Con là con trai của ta!”

Quý Thừa Ngọc chỉ đắm chìm trong thế giới của riêng mình, anh nhớ lại những gì đã xảy ra với Hứa Niệm An vào đêm hôm đó.

“Bây giờ con đã hiểu tại sao con không uống rượu vào đêm đó, nhưng
lại cảm thấy chóng mặt. Không nghĩ đến, chính là ba đã hạ dược. Hơn nữa
bọn bắt cóc cũng đưa ra yêu cầu không thể tin được. Cư nhiên muốn con
cùng với Hứa Niệm An sinh một đứa bé. Ha, đó là một yêu cầu thật buồn
cười.”

Quý Thừa Ngọc cười khi nghĩ về điều đó và sau đó hỏi, “Ba tìm người
bắt cóc con và Hứa Niệm An không chỉ muốn hai người chúng con sinh cho
ba một đứa cháu trai đi? Hay là, ngay từ đầu, ba ép con kết hôn với Hứa
Niệm An, mục đích liền không phải đơn giản như vậy?”

Vì đã bị anh phát hiện, Quý Khánh Sơn cũng không muốn giấu diếm nữa,
lạnh lùng nói, “Đều là do con vô dụng, giữ một người phụ nữ cũng không
tốt. Hồi đó Hứa Niệm An đối với con khăng khăng như vậy, con cư nhiên có bản lĩnh chọc đến gà bay trứng vỡ. Buộc con bé phải ly hôn với con!”

Quý Thừa Ngọc nhìn người ba mà anh chưa bao giờ thực sự hiểu hỏi, “Ba, ba rốt cuộc là ai? Tại sao ba lại làm điều này?”

Quý Khánh Sơn không muốn tiếp tục thảo luận về chuyện này, ông xua
tay, nhẹ giọng nói, “Con uống nhiều quá rồi. Chuyện xảy ra tối nay, con
nên coi như chưa từng xảy ra.”

Quý Thừa Ngọc chế nhạo, bướng bỉnh hỏi, “Chưa từng xảy ra? Ý ba là ba chưa từng tìm người bắt cóc con và Hứa Niệm An, hay là nói cuộc gọi vừa rồi chưa bao giờ gọi? Ba, ba thực sự là ai? Có thể nói cho con biết
được không?”

Quý Khánh Sơn lạnh lùng nhìn anh một hồi, nhẹ nói, “Bất kể ta là ai, ta đều là ba của con.”

“Ba con?” Quý Thừa Ngọc bước tới và nhìn chằm chằm xuống Quý Khánh Sơn.

“Ba con sẽ tìm người lấy trứng của vợ cũ của con sao?”

Một chút ngạc nhiên lóe lên trong mắt Quý Khánh Sơn.

“Làm thế nào con biết được việc này?”

Quý Thừa Ngọc không giấu giếm, “Bởi vì cuộc gọi vừa rồi, người tên A
Hách, đã tiết lộ rất nhiều thông tin. Cuộc gọi cuối cùng mà ba thực hiện là để tìm người giết anh ta?”

Quý Khánh Sơn nhắm mắt lại, A Hách này đáng lẽ không nên giữ lại lâu, chỉ có thể trách bản thân mình, ông vẫn quá mềm lòng, không giải quyết
hắn ta sau khi bắt cóc Hứa Niệm An không thành công.

Khi Quý Khánh Sơn mở mắt ra lần nữa, trong đôi mắt đục ngầu của Quý
Khánh Sơn hiện lên một tia mệt mỏi, ông khẽ thở dài nói, “A Ngọc, ta vẫn là nguyên lai câu nói, cho dù ta là ai, ta là ba của con, và ta làm
những chuyện này, tất cả đều vì tương lai của con.”

Quý Thừa Ngọc bật cười, có lẽ là do rượu, đầu anh ấm hơn bình thường, cũng bớt lo sợ hơn.

Ngày thường anh không thể nói gì, nhưng hôm nay anh có thể bỏ qua,
vui vẻ nói, “Ồ. Ba có chắc điều đó là vì tương lai của con không? Không
phải tương lai của chính ba chứ? Ba có biết rằng khi con và Hứa Niệm An
bị bắt cóc, những người đó không hề quan tâm đến sự sống hay cái chết
của con. Nếu ba không cố ý, thì bọn họ dám làm vậy sao? Ba còn không
quan tâm đến sự sống chết của con, nhưng ba lại nói rằng ba làm những
điều đó vì tương lai của con?”

Quý Khánh Sơn bình thản nói, “Những người này là những kẻ liều lĩnh.
Dù ta bỏ tiền ra để yêu cầu họ làm việc nhưng ta không thể kiểm soát
hoàn toàn. Con nói ta không quan tâm đến sự sống hay cái chết của con
sao. Nếu ta thực sự làm những gì con đã nói, con nghĩ con còn có thể
đứng đây nói chuyện với ba như thế này được không? A Ngọc, con là con
của ta, đây là điều không bao giờ thay đổi được, đã muộn rồi, con đi ngủ đi.”

…….

Bên kia, nhà cũ Mục gia.

Mục Duyên Đình ngồi trên ghế sô pha với Mục lão gia.

Vệ sĩ được phái ra vội vàng tiến vào.

Người đứng giữa phòng khách cung kính nói, “Lão tiên sinh, tiên sinh.”

Mục lão hỏi, “Thế nào, có bắt được không?”

Các vệ sĩ liếc nhau, sau đó cúi đầu hổ thẹn.

Mục Duyên Đình lạnh lùng nói, “Nói.”

Đây là để bọn họ nói lại quá trình.

Người vệ sĩ dẫn đầu nói, “Khi chúng tôi đuổi ra khỏi nhà cũ của Mục
gia, chúng tôi đã bị đồng bọn của chúng chặn lại, một cuộc ẩu đả quy mô
nhỏ đã xảy ra. Rất may là không có cư dân xung quanh, lúc đó là nửa đêm, rất may là không kinh động đến ai khác. Có vẻ như họ đã được huấn luyện đặc biệt trong lĩnh vực này, vũ khí được sử dụng rất khác với vũ khí
của chúng ta ở Trung Quốc.”

Mục Duyên Đình hỏi, “Nói như thế nào?”

Người vệ sĩ nói, “Khi tôi cùng tiên sinh đến Đông Nam Á, tôi đã nhìn
thấy loại vũ khí này trong tay Mộc Thương, có vẻ là vũ khí súng ống đạn
dược mới của địa phương.”

Mục Duyên Đình liếc mắt, “Ý cậu là, đối phương có thể là từ Đông Nam Á đến?”

Vệ sĩ vội vã nói, “Thuộc hạ không dám khẳng định khi chưa xác nhận,
nhưng xét theo kỹ năng của đối phương và vũ khí sử dụng, hình như rất
giống với người ở bên kia…”

Mục Duyên Đình gật đầu, suy đoán này cũng tương đồng với suy nghĩ của anh.

Hơn nữa, khi đối phương cùng anh giao thủ, đã cố ý đề cập đến Hứa Niệm An.

Nếu đối phương không phải muốn dùng Hứa Niệm An để đánh lạc hướng
anh, thì đối phương chính là băng nhóm đã bắt cóc Hứa Niệm An trước đó.

Mục Duyên Đình nhướng mắt nhìn người vệ sĩ.

Vệ sĩ nói tiếp, “Nhóm người kia thân thủ bất phàm, chúng tôi lúc đầu
không thể nào đụng được đến thân thể của họ, nên Tiểu Ngũ và Tiểu Lục
trước bám theo họ. Tôi và Tiểu Cửu đi trước truy đuổi người. Về sau, khi chúng tôi sắp đuổi kịp, lúc đang lên cầu, chiếc xe bất ngờ lao ra khỏi
lan can, lao xuống nước rồi nổ tung, nếu tôi không đoán sai thì chắc do
ai đó cố tình kích nổ thiết bị nổ trên xe để không lưu lại người sống.”

Mục Duyên Đình lại hỏi, “Tiểu Lục và Tiểu Ngũ thì thế nào?”

Vệ sĩ nói, “Lúc đó mục đích chính của chúng tôi là đuổi bắt người ám
sát. Lúc đó Tiểu Lục và Tiểu Ngũ không có ở lại đánh nhau, bọn họ liền
đuổi theo rời đi. Nhưng thưa tiên sinh, tôi đã cho người xuống nước vớt
rồi, tin rằng sẽ sớm có kết quả.”

Mục Duyên Đình có thể hiểu được diễn biến chung của vấn đề.

Hoàn cảnh đế đô như vậy, thì thủ hạ của anh khó có thể triển khai
quyền cước hết được. Ngược lại, người của đối phương, lại không hề cố
kỵ, cho nên không bắt sống được ai là chuyện bình thường.

Anh gật đầu, vẫy tay để họ xuống trước.

Mấy vệ sĩ gật đầu lui ra ngoài, một lúc sau, trong phòng khách yên tĩnh chỉ còn lại có Mục lão gia và Mục Duyên Đình.

Sau vài phút im lặng, Mục Duyên Đình lạnh giọng nói, “Ông nội, con nghĩ rằng nhà họ Mục có lẽ có nội gián.”

Mục lão gia có chút mệt mỏi, chống tay lên cây gậy, nhắm mắt lại, tựa lưng vào lưng ghế sô pha, vừa lúc Mục Duyên Đình còn tưởng rằng ông
muốn ngủ, ông nhắm mắt nhưng lại đột nhiên nói, “Con có biết năm đó đại
gia gia chết như thế nào không?”

Mục Duyên Đình, “Không phải là bởi vì người ta ám sát sao?”

“Hừ!” Mục lão gia chế nhạo, sau đó mở mắt ra, lạnh lùng nói, “Nếu
không có người nội ứng ngoại hợp, đâu dễ dàng như vậy ám sát?! Đây là
lần đầu tiên Mục Duyên Đình nghe Mục lão gia nói đến chuyện này, không
khỏi kinh ngạc.”

“Ông nội là có ý tứ, từ đó đến nay trong nhà họ Mục đều có nội gián?”

Mục lão gia thở dài, hai mắt đục ngầu nhìn lên không trung, “Bất kỳ
gia tộc nào, sợ nhất cũng chính là nội gián, nhưng đáng tiếc cốt nhục
chí thân, khó có thể dứt bỏ.”

Mục Duyên Đình lại kinh ngạc hỏi, “Ông nội biết ai là nội gián?”

Mục lão gia lắc đầu, “Dù ông có biết hay không thì những người đó cũng không còn ở đây nữa.”

Mục Duyên Đình không đồng ý, “Mặc dù những người đó không còn ở đây,
nhưng tại sao lúc đó ông nội không tìm ra nội gián bên trong để báo thù
cho đại gia gia?”

Mục lão gia cười nhẹ nói, “Bởi vì đây là tâm nguyện của đại gia gia trước khi chết.”

Mục Duyên Đình, “……….”

Mục lão gia chống gậy đứng dậy và nói với Mục Duyên Đình, “Nhưng bây
giờ, con là gia chủ của nhà họ Mục. Nếu con nghĩ rằng có nội gián trong
nhà họ Mục, muốn làm cái gì, ông sẽ không ngăn cản con.”

“Cảm ơn ông nội, nhưng….”

Mục Duyên Đình nhàn nhạt nói, “Không biết là con có suy nghĩ quá
nhiều không. Ông nói qua đã tra được từ một người cung cấp thông tin
rằng kẻ sát hại ba mẹ con gần đây xuất hiện ở Đông Nam Á, con cũng phát
hiện ra lần trước An An bị bắt cóc, băng đảng cũng là từ Đông Nam Á,
người ám sát con lúc nãy cũng là từ Đông Nam Á. Con luôn cảm thấy rằng
có thể có một số kết nối trong những vấn đề này.”

Mục lão gia gật đầu, “Vậy con muốn làm gì?”

Mục Duyên Đình nghĩ tới tối nay người phụ nữ ám sát mình, sau đó lạnh lùng nói, “Con muốn đi một chuyến đến Đông Nam Á.”

Mục lão gia không đồng ý, “Bên kia băng nhóm ở khắp mọi nơi, chính phủ lại yếu đuối, con đi qua bên đó quá nguy hiểm.”

Mục Duyên Đình biết rằng vấn đề này bàn với Mục lão gia không thông.
Trước đây khi Mục lão gia phát hiện ra kẻ đã giết cha mẹ mình xuất hiện ở Đông Nam Á, Mục Duyên Đình muốn đích thân đi về phía nam, nhưng anh đã
bị Mục lão gia ngăn lại.

Tuy nhiên, Mục Duyên Đình cũng hiểu Mục lão gia, dù sao thì ông cũng
đã già rồi, con trai và con dâu cũng không còn, mối quan tâm lớn nhất
của ông bây giờ là cháu nội, làm sao có thể để cháu trai phiêu bạt đến
những nơi không yên bình?

Mục Duyên Đình chỉ đơn giản là ngừng tranh cãi với Mục lão gia về vấn đề này, tiến lên đỡ ông và nói, “Ông nội, đã không còn sớm, cháu giúp
ông lên lầu nghỉ ngơi.”

Mục lão gia nghĩ cháu mình đã nghe lời. Vì có lời khuyên của chính
mình, cho nên mới không kiên trì muốn đi Đông Nam Á nữa, ông rất hài
lòng, gật đầu, “Được, con cũng nên nghỉ ngơi sớm đi. Phải tính chuyện
lâu dài, không thể oan uổng người tốt, càng phải cẩn thận người có tâm
ly gián kế.”

Mục Duyên Đình gật đầu, “Được, con nghe ông nội.”

………

Hứa Niệm An mặc dù đã lên lầu nhưng trên thực tế, cô ấy vẫn chưa ngủ.

Khi biết Mục Duyên Đình bị đâm, Hứa Niệm An sợ hãi chỉ nghĩ về cảnh này.

Trước khi cô ấy hỏi rõ Mục Duyên Đình, làm thế nào cô ấy có thể ngủ?

Đến Mục gia hôm nay, Mục Duyên Đình giới thiệu cô với người nhà họ Mục với tư cách là bạn gái.

Không chỉ nhà họ Mục không mong đợi mà ngay cả Hứa Niệm An cũng không ngờ tới.

Mối quan hệ giữa hai người luôn là cái gai trong lòng Hứa Niệm An,
lúc ban đầu hai người không thuần túy nên cô luôn cảm thấy mối quan hệ
giữa hai người không thể kết thúc tốt đẹp.

Mục Duyên Đình giới thiệu cô với Mục gia một cách quang minh chính
đại, điều này phần lớn đã xua tan những tâm lý lo lắng của cô.

Nếu như lúc trước ở nhà họ Quý, cô bị người ta làm khó, cho dù Quý
Thừa Ngọc ở bên cạnh cô, Quý Thừa Ngọc cũng không nói lời nào giúp cô,
nhưng vừa rồi Đường Ngâm Thu làm khó cô trước mặt nhà họ Mục, chính là
Mục Duyên Đình đứng trước mặt cô chắn từng người từng người muốn công
kích cô, từ đầu đến cuối không cần Hứa Niệm An nói một lời, mọi chuyện
đã giải quyết xong xuôi.

Hứa Niệm An không phải là người không biết điều tốt xấu, ngược lại
nếu người khác đối xử tử tế với cô, cô nhất định sẽ báo đáp gấp đôi.

Đối với Mục Duyên Đình hiện tại cũng giống như vậy, vì đã xác định tâm tư rồi, thì không có lý do gì mà rút lui.

Đang nghĩ đến đây thì cửa phòng ngủ nhẹ nhàng bị đẩy ra.

Hứa Niệm An ngẩng đầu lên, dưới ánh đèn mờ, cô nhìn thấy Mục Duyên
Đình một thân dài, trên mặt khinh đạm phong vân đang đứng ở cửa, một đôi mắt sâu thẳm không nhìn thấy đáy đang nhìn chằm chằm nhìn mình.

Tim Hứa Niệm An giật nảy, đứng dậy lao về phía anh.

Mục Duyên Đình mở rộng vòng tay, ôm cô vào lòng, cúi đầu ngửi mùi thơm trên tóc cô.

“Đi tắm chưa?”

Hứa Niệm An nép vào vòng tay anh và lắc đầu, “Chưa, em đang đợi anh, anh đã nói chuyện với ông nội xong chưa?”

Mục Duyên Đình trên mặt treo nụ cười xấu xa, hỏi, “Không tắm rửa? Muốn đợi anh tắm chung phải không?”

Hứa Niệm An tức giận trừng mắt nhìn anh, siết một quả đấm nhỏ màu
hồng phấn, đánh mạnh vào ngực anh, cười nói, “Không nghiêm túc ”

“A!” Mục Duyên Đình ôm ngực, tỏ vẻ đau khổ rồi từ từ cúi xuống.

Hứa Niệm An khi nhìn thấy anh như vậy còn tưởng rằng chính là sát thủ đã đâm anh lúc trước, cô lại đánh vào vết thương của anh lần thứ hai,
sắc mặt tái mét vì sợ hãi, “Mục Duyên Đình, anh có sao không? Sát thủ
vừa rồi làm anh bị thương sao? Bị đâm ở đâu? Để em xem!”

Giọng nói của Mục Duyên Đình có chút yếu ớt, anh lười biếng dựa vào
vai Hứa Niệm An, “Trước tiên giúp anh cởi quần áo. Em có thể xem vết
thương ở đâu sau khi cởi quần áo của anh.”

Hứa Niệm An buôn anh ra, muốn chạy ra bên ngoài, Mục Duyên Đình nắm lấy cô, “Em muốn làm gì?”

Hứa Niệm An, “Em đi gọi cho bác sĩ qua kiểm tra cho anh.”

Mục Duyên Đình mỉm cười, “Là một ít vết thương quyền cước, em không cần phải gọi bác sĩ.”

Hứa Niệm An không có nghi ngờ anh, vội vàng đỡ anh ngồi xuống giường, vừa quan tâm hỏi anh cảm thấy thế nào, vừa cởi quần áo cho anh.

Mục Duyên Đình để cô nâng cánh tay lên, cởi cúc áo giúp anh.

Cơ thể không mặc gì dưới chiếc áo sơ mi, lộ ra bờ ngực săn chắc và gợi cảm.

Hứa Niệm An gần như nằm trên ngực Mục Duyên Đình, bàn tay nhỏ bé mềm
mại của cô chạm vào ngực trần của anh ấy vài lần và hỏi, “Ở đâu? Đau ở
đâu?”

Mục Duyên Đình nhắm hai mắt, đối cô vô ý thức vuốt ve rất là hưởng
thụ, trong thanh âm mang theo vài phần lười biếng, “Em kiểm tra kỹ đi.”

Hứa Niệm An đẩy ra cánh tay anh ra, xoay người rời đi.

Mục Duyên Đình đột nhiên nắm lấy cô, mở mắt ra hỏi, “Em định làm gì?”

“Đi bật đèn.” Cô nói, “Phòng tối quá, em không nhìn rõ.”

Mục Duyên Đình dùng sức, Hứa Niệm An ngã vào trong tay anh, anh xoa
xoa khuôn mặt ửng hồng của cô, giọng nói uể oải, “Em không cần bật đèn,
chỉ cần nhìn kỹ là được.”

Hứa Niệm An nằm trong tay anh, nhìn những vết sẹo trên ngực anh sau
đó lẩm bẩm, “Thật may là lần này anh không lưu lại miệng vết thương. Rốt cuộc anh bị thương ở đâu? Em sẽ xoa cho anh.”

Hứa Niệm An cảm thấy đấm đá bị thương, mặc dù bề ngoài thì không thấy gì, nhưng người bị thương cũng đau không kém, lúc này không nhìn thấy,
qua ngày hôm sau mới thấy xanh tím.

Thấy cô có vẻ nghiêm túc, Mục Duyên Đình hỏi, “Chỗ nào em cũng xoa cho anh sao?”

Hứa Niệm An nghiêm túc gật đầu, “Nếu em xoa cho anh, ngày mai nó sẽ không tím.”

Mục Duyên Đình nắm lấy tay Hứa Niệm An theo lồng ngực của anh chậm
rãi đi xuống, xuyên qua bụng dưới, tiếp tục đi xuống, cuối cùng dừng ở
chỗ phồng lên.

Hứa Niệm An, “………..”

“Lưu manh!”

Mục Duyên Đình thủ sẵn mà nắm chặt hai tay của Hứa Niệm An, không để
cho cô giãy dụa, cái tay kia cũng là nắm lấy eo của cô, không đứng đắn
cười, “Em vừa nói, em muốn xoa giúp anh nơi nào cũng được.”

Hứa Niệm An lúc này mới phản ứng lại, tên này chắc không bị thương gì cả, tức giận hỏi anh, “Mục Duyên Đình, vừa rồi anh đang nói dối em
sao?”

Mục Duyên Đình không chịu thừa nhận, “Không phải, lúc đó tên sát thủ
giả làm người giúp việc. Anh lúc đầu không để ý, nên có bị cô ta đánh
trúng.”

Giọng anh khàn khàn, hơi hơi nắm tay cô vuốt ve cô lên xuống, “Bảo bối, am xem anh bị thương, em còn có muốn cự tuyệt anh sao?”

Hứa Niệm An nghe anh nói như vậy, trong lòng lại mềm nhũn ra, đồ vật trong tay càng ngày càng lớn, sắc mặt càng ngày càng hồng.

Hứa Niệm An nói, “Nhưng đây không phải Cẩm Viên, ông nội đã cho em
ngủ trong phòng khách. Nếu em và anh một lần nữa… bị gia gia thấy thì
thật không tốt.”

Mục Duyên Đình thấy Hứa Niệm An đã buông lỏng, liền nói một cách có
trật tự, “Nếu như vậy, thì đừng để ông nhìn thấy. Đừng lo lắng, anh sẽ
rời khỏi đây và trở về phòng ngủ của anh trước khi ông nội dậy.”

Hứa Niệm An suy nghĩ một lúc, sau lần đầu tiên đối với hai người
dường như chưa bao giờ xảy ra chuyện đó nữa, có quá nhiều chuyện xen
vào, cô cũng không có ý nghĩ đó, không khí tối nay vừa vặn, cô cũng
không muốn từ chối.

Nhưng khi Mục Duyên Đình yêu cầu đi tắm chung, cô ấy đã từ chối.

Cuối cùng, Mục Duyên Đình đi vào phòng ngủ của mình để tắm rửa để tiết kiệm thời gian.

Một người đàn ông luôn tắm rất nhanh, hơn nữa anh đã tắm rửa sạch sẽ
rồi, lần này anh chỉ tắm rửa một chút rồi mặc một bộ đồ ngủ thật thoải
mái.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *