Đô Thị, Ngôn Tình

Hôn Nhân Cao Cấp: Vợ Ngọt Ngào Đến Tận Xương Tủy

Chương 75 – tôi không muốn bị rắc thức ăn cho chó

Cuối cùng, cũng thoát khỏi Nghiêm Cảnh Hàn, kẻ đáng ghét và phiền phức, Mục
Duyên Đình ngồi trên ghế bên giường và siết chặt tay Hứa Niệm An.

Hứa Niệm An cười với anh, “Sao vậy?”

Vẻ mặt của Mục Duyên Đình rất bình tĩnh, đôi mắt đen sâu thẳm, anh
nói nhẹ, “Không có chuyện gì, liền cảm thấy như vậy khá là tốt.”

Hứa Niệm An cười hỏi, “Cái gì tốt?”

Mục Duyên Đình, “Đó là khi em ở bên anh.”

Hứa Niệm An, “Anh thực sự chưa từng yêu đương bao giờ”

Mục Duyên Đình, “Sao em lại hỏi vậy?”

Hứa Niệm An nói, “Em cảm thấy không giống. Khi anh nói những lời âu
yếm, giống như hạ bút thành văn, không giống người chưa từng yêu.”

Mục Duyên Đình nhướng mày, “Dù anh không có kinh nghiệm nhưng tư chất và khả năng lĩnh ngộ rất tốt. Đây gọi là tự học mà không cần thầy dạy,
vậy còn em? Em đã yêu bao nhiêu lần rồi?”

Hứa Niệm An sửng sốt, cô đã yêu bao nhiêu lần?

Cô ấy đã thích Quý Thừa Ngọc từ năm mười lăm tuổi, nhưng thứ tình yêu đơn phương đó là thứ tình yêu không có kết quả, tình yêu đơn phương
không được tính là tình yêu đi?

Dù sau đó Quý Thừa Ngọc đã kết hôn với cô ấy dưới áp lực của Quý
Khánh Sơn, dù sống chung dưới một mái nhà nhưng họ đã trở thành những
người xa lạ thân thuộc nhất.

Nghĩ về điều này, cô sống 24 năm, cô ấy chưa từng nói qua yêu đương.

Nụ cười của Hứa Niệm An có chút se lại, “Nếu nói tình yêu phải là sự
tương tác của hai người, thì khiêm khắc mà nói, em cũng chưa từng trải
qua.”

Đôi mắt Mục Duyên Đình bị những lời này làm cho sáng lên, anh cúi đầu hôn lên môi cô.

Anh vừa hôn vừa cười thấp giọng, “Tốt lắm.”

………

Buổi tối hôm đó tầm lúc hai giờ sáng, mấy cái V lớn trên Weibo cùng
nhau tung tin, một nhà sản xuất nổi tiếng trong nước tên H, trốn thuế,
quan hệ bất chính trong thời gian dài với nhiều nữ diễn viên, sử dụng
quan hệ quen biết để loại trừ những người bất đồng chính kiến, và thậm
chí bị nghi ngờ rửa tiền.

Một hòn đá làm dậy sóng cả mặt hồ.

Ngay khi mọi người đang đồn đoán về tên tuổi của nhà sản xuất họ H.

Một số Weibo lớn V đã trực tiếp đăng tải những bức ảnh thân mật của đối phương và một số phụ nữ.

Khuôn mặt của phụ nữ đã được đánh nhòa, nhưng khuôn mặt mất hồn hoặc
đáng khinh của nhà sản xuất họ H đã được trình bày trước công chúng.

Đó là Hàn Tử Kiều, một nhà sản xuất tên tuổi đang được đà phát triển tại Trung Quốc.

Cư dân mạng được một phen dậy sóng.

Dân mạng Nấm: [Quái, thật là kinh tởm, loại cặn bã này không có ai quản sao?]

Dân mạng Hoa Bảo Bảo: [Nghe nói người này có hậu thuẫn, bắt đầu từ
năm ngoái chương trình hot Nữ thần giá lâm, bị hắn giật từ tay nhà giám
chế trước]

Cư dân mạng Chán chê nhưng cao thủ: [Mấy cái kể trên đều là tội nhỏ, nhưng trốn thuế, rửa tiền đã là tội lớn rồi đúng không? ]

Không lâu sau, một cư dân mạng khác đã đăng tải một bộ ảnh, trong ảnh là Hàn Tử Kiều đang nằm trên giường khách sạn với tay chân bị trói,
trên người chỉ mặc một chiếc quần lót.

Cư dân mạng càng hưng phấn hơn.

[Hắn ta thực sự có sở thích này?!] Với hình ảnh một khuôn mặt hoảng sợ.

[Đồ cặn bã đã hại bao nhiêu cô gái? Sao đến bây giờ mới bị phanh phui?]

[Bộ phận liên quan có quan tâm không?]

Weibo gần như tê liệt trong miệng của rất nhiều cư dân mạng.

Để ngăn chặn sự việc lên men đến mức không thể kiểm soát, các bộ phận liên quan lần lượt đăng lại tin tức trên Weibo lớn V vào sáng hôm sau,
đồng thời nêu đúng lập trường của mình, “Đối với sự kiện lần này nhất
định nghiêm trị không tha!”

Hứa Niệm An nhận được tin này thì đã là sáng ngày thứ ba.

Sau ba ngày, cơ thể của Hứa Niệm An đã hoàn toàn bình phục.

Nhưng khi nghĩ đến cuộc họp cổ đông của Thạch Ngọc Tường chiều nay,
Hứa Niệm An không khỏi cau mày, cô luôn hy vọng đạt được “Nữ hoàng giá
lâm” để làm bước đệm vào “Thạch Ngọc Tường”.

Nhưng giờ đây, cuộc gặp gỡ lần trước hiển nhiên đã thất bại, và hơn thế nữa, cô ấy gần như đánh mất chính mình vì nó.

Vừa nghĩ tới đây, Cao Dương liền mở cửa bước vào, trên tay còn cầm theo hai hộp giữ nhiệt.

Anh bước vào căn hộ, đầu tiên gật đầu với cô, sau đó đặt chiếc hộp
giữ nhiệt trong tay lên bàn ăn, quay sang Mục Duyên Đình, người vừa từ
phòng tắm đi ra, nói, “Thưa tiên sinh, đây là đầu bếp của Cẩm Viên vì
ngài cũng Hứa tiểu thư chuẩn bị, mời ngài dùng.”

Mục Duyên Đình vừa mới gội đầu xong, một ít tóc trước trán vẫn còn
hơi ướt, anh ta mặc một bộ đồ ở nhà kaki và quần dài cùng màu, thiếu vài phần lãnh lệ, nhiều vài phần tùy ý cùng lười biếng.

Nghe Cao Dương nói, anh tùy ý gật đầu, tiến lên vài bước rồi ngồi
trên sô pha, cầm máy tính bảng trên bàn cà phê lên, kiểm tra tin tức tài chính sớm nhất hôm nay.

Thấy anh có rất nhiều ý định sống ở đây, Hứa Niệm An từ trong phòng
ngủ đi qua, hỏi, “Mục tiên sinh, em không sao rồi, anh có hay không cũng nên về Cẩm Viên? Hơn nữa để trợ lý đặc biệt mỗi ngày đem bữa sáng qua
lại thực sự quá phiền phức.”

Mục Duyên Đình nhìn xuống máy tính bảng trong tay, nghe Hứa Niệm An
nói lời này, ngẩng đầu hỏi Cao Dương, “Cậu nghĩ phiền phức sao?”

Cao Dương, “Nhất định không phiền phức.”

Thực ra, trái tim anh, emmmmm, đây là phiền phức sự tình sao? Ai muốn được rắc thức ăn cho chó vào sáng sớm?

Tôi không cần ăn sáng hàng ngày, tôi chỉ ăn thức ăn cho chó và tôi đã no.

Đây không phải là cuộc sống của tôi!

Tâm phúc đệ nhất bên người Mục Duyên Đình đâu?

Phải là đệ nhất người ăn cẩu lương mới đúng?

Cao Dương cảm thấy mình không nên dính vào thức ăn cho chó nữa, kính
cẩn nói với Mục Duyên Đình, “Thưa tiên sinh, ngài ăn sáng với Hứa tiểu
thư trước, tôi đợi ngài ở phía dưới.”

Mục Duyên Đình nhàn nhạt ừ, sau đó cúi đầu tiếp tục xem tin tức.

Mãi cho đến khi Cao Dương rời khỏi căn hộ, Hứa Niệm An bước đến bên
cạnh Mục Duyên Đình, nhìn chằm chằm vào anh hỏi, “Mục tiên sinh, sau này anh sẽ không muốn chen chúc trong căn hộ nhỏ này với em chứ?”

Hứa Niệm An mới rời giường, nên mấy sợi tóc trên trán nghịch ngợm
dựng lên, Hứa Niệm An đang nói chuyện, vừa dùng tay ấn xuống, buông tay, mái tóc nghịch ngợm lại dựng lên.

Mục Duyên Đình cảm thấy dễ thương, lại đặt máy tính bảng trên tay
xuống bàn cà phê, vươn tay kéo cô vào lòng, cúi đầu, dùng tay giúp cô ấn vào mấy sợi tóc đang dựng lên, “Không được sao?”

“Đương nhiên là không được rồi. Thứ nhất, đây không phải là nhà của
em; thứ hai, anh là Mục Duyên Đình, không phải gia chủ của Mục gia thì
nên sống ở Cẩm Viên không phải sao?”

Mục Duyên Đình vùi mặt vào cổ cô, khịt mũi, trên người cô thoang
thoảng mùi sữa khiến anh chìm đắm, “Gia chủ Mục gia thì sao? Gia chủ Mục gia cũng có dục vọng. Vì em không chịu cùng anh trở về Cẩm Viên, vậy
anh nhất định phải tới tìm em. Có một câu nói, sơn bất quá, chưa từng
nghe qua sao? Còn có, cái xưng hô Mục tiên sinh này, em tính toán dùng
đến khi nào?”

Hứa Niệm An giãy giụa một chút, liền muốn thoát ra khỏi vòng tay của anh, Mục Duyên Đình nơi nào chịu?

Anh mổ môi cô, trầm giọng hỏi, “Theo anh trở về Cẩm Viên đi?”

Hứa Niệm An lắc đầu, thấy sắc mặt của Mục Duyên Đình sắp trầm xuống, Hứa Niệm An vội vàng ôm lấy cổ anh.

Không biết là do vừa mới ngủ dậy hay là trước đó bị sốt.

Giọng nói của Hứa Niệm An có chút mềm mại, cho dù không phải cố ý làm nũng, cũng khiến người ta bất giác dịu dàng hơn, “Không phải là em
không muốn đi theo anh trở về đi, kỳ thực là em có lý do.”

Mục Duyên Đình không chút động lòng, lạnh lùng nhìn cô, “Lý do là gì?”

Hứa Niệm An hỏi, “Mục Duyên Đình, anh xem em là gì?”

Mục Duyên Đình nhỏ giọng nói, “Em đương nhiên là người phụ nữ của Mục Duyên Đình.”

Hứa Niệm An lại hỏi, “Loại nào?”

Mục Duyên Đình bị cô làm cho tức giận mà cười, ngày thường cô gái nhỏ này cứ nghĩ cái gì đâu?

“Phụ nữ là phụ nữ, còn loại nào nữa?”

Anh cố ý trêu chọc cô, “Em muốn trở thành loại nào?”

Hứa Niệm An không khỏi mờ mịt, gạt ra Mục Duyên Đình, kéo khóe miệng, ra vẻ nhẹ nhàng nói, “Chúng ta đi ăn sáng trước đi, nếu không sẽ bị
nguội.”

Mục Duyên Đình nắm lấy cánh tay cô, cố chấp hỏi, “Em muốn là loại nào?”

Hứa Niệm An: Cái này dường như quyền chủ động không nằm trong tay cô, phải không?

Mặc dù Hứa Niệm An không còn suy nghĩ muốn thoát khỏi Mục Duyên Đình
như trước đây, nhưng không có nghĩa là cô ấy muốn trở thành chim hoàng
yến của Mục Duyên Đình.

Điều cô muốn làm bây giờ là hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của mẹ cô và đưa Thạch Ngọc Tường trở lại như trước đây.

Hứa Niệm An chưa kịp trả lời thì điện thoại di động của cô đã đổ chuông.

Mục Duyên Đình miễn cưỡng buông cô ra, Hứa Niệm An đi vào phòng ngủ lấy điện thoại.

ID người gọi là một số không quen thuộc, Hứa Niệm An không biết ai sẽ gọi cho cô sớm như vậy, nên cô do dự một lúc rồi nhấc máy.

Hứa Niệm An chưa kịp nói thì bên kia đã lên tiếng trước, “Xin chào, đây có phải là Hứa Niệm An, Hứa tiểu thư không?”

Hứa Niệm An, “Vâng, là tôi. Tôi có thể hỏi cô là ai được không?”

Đối phương cười, “Tôi là giám chế của chương trình Nữ thần giá lâm. Tôi tên là Tiếu Nguyệt.”

“Tiếu giám chế? Xin chào, tôi là Hứa Niệm An. Tôi đã thích chương trình của cô từ lâu rồi.”

Hứa Niệm An giật mình kêu một tiếng, trên mặt một mảnh kinh hỉ, cô
không nghĩ tới chính mình cư nhiên sẽ nhận được điện thoại của thần
tượng.

Tiếu Nguyệt là nữ diễn viên đạt ảnh hậu đầu tiên của Trung Quốc, sau
đó cô kiên quyết lui về hậu trường và giám chế nhiều chương trình truyền hình có ảnh hưởng. Trong hai năm qua, chương trình Nữ thần giá lâm là
do Tiếu Nguyệt một tay giám chế.

Chỉ vì một số lý do, đội hình sản xuất hai tập đầu tiên của “Nữ thần giá lâm” bị thay đổi.

Cho nên chương trình “Nữ thần giá lâm” năm nay, từ nhà sản xuất đến giám chế, thậm chí cả đạo diễn đều thay máu.

Chỉ hai ngày trước, Hàn Tử Kiều đã xảy ra chuyện, và đài truyền hình đã phải đưa đội hình trước đó trở lại một lần nữa.

Tiếu Nguyệt vẫn bất chấp khó khăn, và một lần nữa đảm nhận giám chế chương trình “Nữ thần giá lâm”.

Cô ấy không ngờ Hứa Niệm An lại là người hâm mộ của mình.

Tiếu Nguyệt cười và nói, “Cảm ơn vì sự yêu thích cô dành cho tôi. Tôi đã xem tác phẩm của cô ngày hôm qua. Nó rất hay và tôi cũng đánh giá
cao nó. Và đối với Thạch Ngọc Tường, một thương hiệu lâu đời, tôi cũng
rất thích nó. Đó thực sự là kỷ niệm của cả một thế hệ. Tôi cũng cảm thấy tiếc cho sự suy giảm của nó trong những năm gần đây, nhưng tôi rất vui
khi có người sẵn sàng giới thiệu thương hiệu cũ này với công chúng trong một tư thế mới. Không biết hôm nay cô có thời gian không? Tôi muốn cùng cô thảo luận một số chuyện cụ thể về hợp đồng.”

Hứa Niệm An vội vàng nói, “Tôi có thời gian, buổi sáng tôi có thời gian.”

Buổi chiều là đại hội cổ đông của Thạch Ngọc Tường.

Nếu buổi sáng cô có thể nhận được hợp đồng cho nhóm chương trình, buổi chiều hoàn toàn tới kịp.

Bên kia cười nói, “Được rồi, mười giờ sáng nay hẹn gặp cô ở tòa nhà đài truyền hình.”

“Được.” Hứa Niệm An cười cúp điện thoại.

Ngẩng đầu nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ, cô đột nhiên cảm thấy tâm trạng cũng vui vẻ lên tức thì.

Vừa quay lại, cô đã thấy Mục Duyên Đình đứng sau vẻ mặt u ám, nụ cười trên mặt Hứa Niệm An còn chưa kịp rút đi.

Mục Duyên Đình trầm khuôn mặt, “Em rất vui?”

Hứa Niệm An cầm điện thoại di động, “…… còn không sao.”

Mục Duyên Đình không lý do trong lòng bực bội, bước một bước thật lớn đi tới tủ quần áo, không nói lời nào từ bên trong lấy ra một bộ đồ tây
trang đen tuyền.

Hai ngày nay anh sống trong căn hộ nhỏ này, nên Cao Dương đã gửi vài bộ quần áo đến.

Mục Duyên Đình cởi bỏ quần áo ở nhà, khuôn ngực rắn chắc và gợi cảm
của anh lập tức lộ ra ngoài không khí, cả phòng ngủ lập tức tràn ngập
mùi kích thích tố nam.

Khuôn mặt của Hứa Niệm An đỏ bừng và cô bất giác lùi lại một bước.

Không ngờ, động tác tinh tế này đột nhiên khiến Mục Duyên Đình tức
giận, anh bước tới rồi đột nhiên kéo Hứa Niệm An vào trong lồng ngực
rộng lớn của mình, xoay người ném cô xuống giường với đôi mắt đen láy.

Cùng hơi thở nguy hiểm, anh lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, “Hứa Niệm
An, em có nghĩ rằng anh, Mục Duyên Đình, là loại người mà em muốn tới
liền tới, em muốn bỏ liền bỏ không?”

Hứa Niệm An hoảng sợ trợn tròn mắt, “… Không.”

Cô nuốt nước bọt, “Em không dám.”

Người nào có lá gan, dám vứt bỏ Mục Duyên Đình chứ?

Dù sao thì cô cũng không dám.

Vẻ mặt của Mục Duyên Đình dịu đi một chút, anh vẫn nhìn chằm chằm vào Hứa Niệm An, “Trả lời câu hỏi trước của anh.”

Hứa Niệm An tự nghĩ, tại sao người đàn ông này lại thích chấp nhất một vấn đề như vậy, hơn nữa loại lời này, cô làm sao nói ra?

Nhưng nhìn tư thế hiện tại, Mục Duyên Đình dường như sẽ không ngừng hỏi rõ ràng.

Hứa Niệm An nghiêng đầu sang một bên, có chút nóng nảy với chính
mình, tại sao phải ép buộc cô nói, “Quyền lựa chọn loại chuyện này không phải luôn luôn thuộc về Mục tiên sinh sao?”

Cái tiểu ngốc tử này, nguyên lai là ở rối rắm mối quan hệ hai người,
Mục Duyên Đình trong lòng khói mù tức khắc tan thành mây khói, kiên nhẫn sửa đúng nàng, “Kêu tên của anh, chẳng lẽ anh không có tên sao?”

Phía trước Hứa Niệm An nói với anh cái gì, ngủ một lần hai người liền tính thanh toán xong, đều là chuyện vô nghĩa, anh lúc ấy tuy rằng chưa
nói cái gì, nhưng kỳ thật vẫn đem chuyện này đặt ở trong lòng, anh thực
sự có điểm sợ, ý tưởng của Hứa Niệm An cùng anh chỉ ngủ một lần liền vỗ
vỗ mông chạy lấy người.

Không ngờ người phụ nữ ngốc nghếch này lại thực sự quan tâm nhiều đến mối quan hệ giữa hai người như vậy, Mục Duyên Đình nghĩ đến đây, khóe
miệng không khỏi gợi lên một vòng cung đẹp đẽ, mấy ngày sau là lúc lão
gia tổ chức yến tiệc cho Mục Lam.

Cô ấy sẽ rất vui khi cô ấy được giới thiệu trước mặt mọi người nhà họ Mục với tư cách là bạn gái anh đúng không?

Mục Duyên Đình đứng dậy, nhân tiện kéo người phụ nữ trên giường lên,
“Mấy ngày nữa lão gia sẽ tổ chức một bữa tối cho Lam nha đầu, em đi cùng anh.”

Quả nhiên anh vẫn là cố ý xem nhẹ vấn đề này, mặc dù Hứa Niệm An
trong lòng thiên hồi bách chuyển, nhưng rốt cuộc vẫn hỏi anh, “Lam nha
đầu là ai?”

Mục Duyên Đình chọn một chiếc áo sơ mi xanh, vừa nói vừa cài cúc áo,
“Chính là Mục Lam, con gái của chú hai của anh. Cha của chú hai và ông
nội anh là anh em ruột.”

Hứa Niệm An gật đầu, thuận miệng hỏi một câu, “Ông nội chỉ có mỗi cha anh là con trai thôi sao?

Mục Duyên Đình, “Đúng vậy, con trai chỉ có cha anh. Nhưng cha anh vẫn còn người chị, chính là mẹ của Nghiêm Cảnh Hàn.”

Hứa Niệm An nghĩ, chẳng trách anh ta lại có quan hệ tốt như vậy với bác sĩ Ngiêm, hóa ra là anh em họ.

Hai người thu dọn đồ xong lại ăn sáng, đã tám giờ.

Cao Dương đã đợi ở dưới lầu rất lâu, nghĩ, chính xác thì hai người họ đã làm gì trong khi ăn?

Càng nghĩ càng không dám tưởng tượng, thấy Mục Duyên Đình một mình đi xuống, liên tiến lên giúp anh mở cửa, sau đó vòng qua đầu xe đi tới ghế phụ.

Sau khi xe khởi động, Cao Dương trầm giọng hỏi, “Thưa tiên sinh, khi nào ngài đón Hứa tiểu thư trở về Cẩm Viên?”

Mục Duyên Đình nhẹ giọng nói, “Không vội, cô ấy thích ra ngoài chơi, khi nào chơi đủ, lại trở về.”

Cao Dương gật đầu, “Đúng rồi, có tin tức về người đã bắt cóc Hứa tiểu thư lần trước.”

“Nói.” Giọng của Mục Duyên Đình lập tức trở lại vẻ lạnh lùng như xưa.

Cao Dương cho biết, “Chúng tôi đã tìm gặp nhiều người lớn tuổi ở cảng đề hỏi thăm tình hình theo chỉ dẫn của tiên sinh, cuối cùng khóa mục
tiêu với một vài người ngoài, hơn nữa một số nhà hàng nhỏ nói rằng ngày
đó có một thanh niên nói giọng miền Nam. Mọi người thường đến nhà hàng
nhỏ của họ để đóng gói đồ ăn, vì vậy chúng tôi đã tìm thấy người thanh
niên trong video trong nhà hàng nhỏ. Theo ngoại hình của người thanh
niên, cuối cùng chúng tôi phát hiện ra rằng người thanh niên này không
phải là người Trung Quốc, anh ta nhập cảnh vào năm ngoái và trước đó đã
tham gia buôn bán ngọc bích ở phía nam.”

Mục Duyên Đình sờ cằm, “Lại là ngọc à?”

Cao Dương, “Đúng vậy, công việc kinh doanh của họ có một số liên hệ
với nhà Quý Khánh Sơn bắt đầu từ năm ngoái. Tôi đi về phía nam, và tôi
đã đến cửa hàng do người này mở một lần.”

Mục Duyên Đình hỏi lại, “Người này bây giờ ở đâu?”

Cao Dương, “Theo thông tin chúng tôi tìm được, người này đã trở lại Đông Nam Á.”

Mục Duyên Đình chế nhạo, “Hòa thượng chạy được miếu đứng yên, hắn ta trở về Đông Nam Á, còn cửa hàng thì sao?”

Cao Dương nói, “Chúng tôi cũng đã cử người đến kiểm tra việc này. Cửa hàng đã đóng cửa sáu tháng trước vì thua lỗ.”

Mục Duyên Đình lạnh lùng nói, “Vậy thì phái người đến Đông Nam Á tiếp tục điều tra. Tôi muốn xem ai là kẻ chủ mưu đứng sau hậu trường.”

Cao Dương do dự một chút, thì thào nói, “Thưa tiên sinh, ngài nói lần này bắt cóc Hứa tiểu thư. Có khi nào chính là nhóm người bắt cóc cha mẹ ngài lúc trước không?”

Mục Duyên Đình ánh mắt thâm thúy, thậm chí giọng nói càng lạnh hơn, “Tại sao lại nói như vậy?”

Cao Dương nói, “Những kẻ giết người đều đến từ Đông Nam Á. Tất cả
những người đều có liên quan đến nước Xiêm, ngài không nghĩ rằng dường
như có sự trùng hợp ngẫu nhiên nào đó trong chuyện này không, thưa tiên
sinh?”

Mục Duyên Đình ngồi ở băng ghế sau, nghiêng nhìn cảnh vật bên ngoài,
hồi lâu không nói, tên sát nhân bắt cóc giết chết cha mẹ anh, anh đã
cùng ông nội điều tra hơn 20 năm, vẫn chưa tìm ra kẻ sát nhân.

Nếu sự việc này liên quan đến vụ bắt cóc Hứa Niệm An, nó chỉ có thể
cho thấy rằng kẻ sát nhân đứng đằng sau hậu trường có thể không phải là
một người, có thể là một tổ chức hay thậm chí là một quốc gia.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *