Đô Thị, Ngôn Tình

Hôn Nhân Cao Cấp: Vợ Ngọt Ngào Đến Tận Xương Tủy

Chương 71 – dừng lại, dừng lại, dừng lại

Hứa Niệm An làm gì còn nhớ bị đụng lúc nào?

Cô ấy thậm chí còn không biết đó là một vụ va chạm, chỉ nghĩ rằng đó là di chứng sau khi trải qua loại chuyện đó.

Mục Duyên Đình bị sự vô tri của cô làm nổi lên cơn tức giận, anh nhấc bổng cô lên, lột quần áo cô ra, và kiểm tra xem cô có bị thương gì
không.

Da của Hứa Niệm An rất trắng, trắng đến mức phát sáng dưới ánh đèn,
Mục Duyên Đình bị cảnh đẹp trước mặt làm cho máu huyết chảy ngược, chống lại ham muốn bên trong, đem Hứa Niệm An nhìn xung quanh vài lần.

Càng nhìn mặt càng tối.

Quý Thừa Ngọc thực sự dám lừa anh, trên người Hứa Niệm An, ngoại trừ
vết bầm tím ở bên hông, toàn thân đều trắng nõn một mảnh, chỗ nào có dấu vết bị người khác yêu thương qua?

Mục Duyên Đình nghiến răng, tạm thời sẽ ghi nhớ khoản này.

Dưới ánh mắt làm cho người ta sợ hãi của Mục Duyên Đình, Hứa Niệm An rùng mình, hai tay ôm ngực.

Mục Duyên Đình ở trán cô vỗ mạnh một cái, mắng, “Em là đồ ngốc sao?”

Hứa Niệm An như một con thỏ sợ hãi chui vào chăn, giấu thật chặt, chỉ có một cái đầu lộ ra mà lẩm bẩm nói, “Hôm qua tôi say thật.”

Mục Duyên Đình vừa tức giận vừa buồn cười, “Em còn trốn cái gì? Còn kỹ năng vồ vào tôi vừa rồi thì sao?”

Hứa Niệm An ngây ra, cô vừa rồi đầu óc động kinh mới làm được như vậy.

Vì xấu hổ như vậy, cô méo miệng, vươn tay lấy quần áo, “Dù sao thì
anh cũng ghét bỏ tôi bẩn, nếu lời nói đều nói rõ ràng, tôi sẽ mặc quần
áo rồi đi.”

Mục Duyên Đình đè cô xuống, nghiến răng nghiến lợi, “Hiện tại mới nhớ tới phải đi sao, em xong rồi!”

Anh nói xong, cúi đầu che môi cô.

Hứa Niệm An hét lên, “Đừng cắn, đừng cắn.”

Người đàn ông này cầm tinh con chó sao, cô không muốn đôi môi của mình bị tổn thương một lần nữa.

Mục Duyên Đình đôi mắt đen sâu thẳm, lòng bàn tay thô ráp chạm vào
khuôn mặt cô, giọng nói uể oải, “Em nói xem, tôi nên trừng phạt em như
thế nào?”

Hứa Niệm An nhìn chằm chằm vào anh với một đôi mắt to nhấp nháy.

Mục Duyên Đình chỉ cảm thấy trái tim bị cô biến hóa, anh cúi đầu nhẹ
nhàng hôn lên mắt cô, không khỏi thở dài, “Sau này em chỉ có thể uống
rượu trước mặt tôi.”

Hứa Niệm An điên cuồng gật đầu, sau này cô không dám uống nữa.

Chỉ cần nghĩ đến Hàn Tử Kiều ở đài truyền hình đó, Hứa Niệm An hận không thể đem tên cầm thú đó chặt ra làm tám khối.

Mục Duyên Đình cúi đầu hôn cô một cái, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, ngẩng đầu khẽ hỏi, “Em đã từng làm với Quý Thừa Ngọc như thế này chưa?”

Hứa Niệm An nhanh chóng lắc đầu như chong chóng, “Không có, anh là người đầu tiên.”

Vẻ mặt của Mục Duyên Đình lập tức dịu đi, hít vào giữa cổ cô, nhỏ giọng nói, “An An, anh rất nhớ em.”

Nghe anh gọi mình là An An, Hứa Niệm An sửng sốt, không khỏi suy nghĩ, anh đã tha thứ cho mình rồi sao?

Nghĩ đến đây, Hứa Niệm An khóe miệng bất giác nhếch lên, cô ôm lấy eo Mục Duyên Đình, tựa đầu vào lồng ngực rắn chắc của anh, nhẹ giọng xin
lỗi, “Mục Duyên Đình, em xin lỗi.”

Em xin lỗi, em đã không chăm sóc bản thân tốt.

Xin lỗi, em đã làm tổn thương anh.

Mục Duyên Đình vụn vặt hôn Hứa Niệm An, anh ôm cô như thể ôm cả thế
giới vào lòng, khoảng trống đã bị lấp mất trong tim anh từ sáng nay giờ
đã được lấp đầy.

Anh cảm thấy hiện tại tràn đầy tình yêu sâu đậm, anh chỉ muốn dồn hết cho người phụ nữ trước mặt, anh chậm rãi đưa tay xuống dưới chăn bông.

“Đau… ” Hứa Niệm An cau mày, không khỏi trốn ở phía sau, “Dừng lại.”

Mục Duyên Đình kéo cô lại, nghĩ lúc này mình có thể dừng lại, thì mình không phải là đàn ông.

Sự thật đã chứng minh rằng Mục Duyên Đình là đàn ông thực sự, nhưng
Hứa Niệm An bị đau ở eo đến mức sinh khí, cô ấy đánh vào ngực Mục Duyên
Đình vài lần và mắng, “Dừng lại, dừng lại!”

Mục Duyên Đình chống tay xuống giường và nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt đỏ hoe.

Hứa Niệm An có chút kích động nói, “Em, em, xem ra không có.”

Mục Duyên Đình cũng không chịu nổi, dừng lại vì nghĩ Hứa Niệm An muốn cùng anh chuyện gì, vô cảm hỏi cô, “Không có chuyện gì?”

Hứa Niệm An khó có thể cao hứng, “Hôm qua em với Quý Thừa Ngọc… ”

Khuôn mặt của Mục Duyên Đình lại trầm xuống, “Em có chắc là muốn nhắc đến hắn ta vào lúc này không?”

“Không, ý em là, đêm qua hai chúng ta hình như không có chuyện đó.”

Cô gái ngốc nghếch này đến bây giờ mới phát hiện ra.

……………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

Xong việc.

Hứa Niệm An tỉnh dậy vì đói, cô chạm vào bụng mình và sau đó nhớ ra rằng cô đã không ăn cả ngày.

Thân mình dường như không còn là của mình, dưới ánh trăng, cô nhìn
Mục Duyên Đình đang ngủ bình yên bên cạnh, trong lòng thầm nguyền rủa
“cầm thú”.

Quả nhiên, đại biến thái không hổ là đại biến thái, trên giường cũng là đại biến thái.

Hứa Niệm An nghiến răng muốn đạp anh ra khỏi giường, nhưng lại sợ đánh thức anh, đến lúc đó vẫn là chính mình xui xẻo.

Cuối cùng cô cũng đứng dậy ra khỏi giường, lấy trong tủ ra một bộ đồ ngủ và mặc vào.

“Đi đâu vậy?” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông đột nhiên vang lên sau lưng.

Hứa Niệm An giật mình, nhìn lại thấy Mục Duyên Đình đã ngồi dậy rồi,
bởi vì anh ta vẫn chưa thức dậy, đôi mắt ngái ngủ của anh ta trông có
chút đáng yêu.

Vừa nói, anh vừa mở chăn bông và khỏa thân ra khỏi giường.

Hứa Niệm An không còn nơi nào để đặt mắt, và cuối cùng bất giác nhìn vào khuôn ngực rộng và mạnh mẽ của Mục Duyên Đình.

Có vài vết xước trên đó, tất cả đều là kiệt tác của cô ấy.

Đột nhiên, Hứa Niệm An cảm thấy một trận nhiệt sinh ra trên khuôn mặt của mình.

Mục Duyên Đình đỉnh đạc đi tới, cúi người bế cô lên, xoay người trở lại giường.

Trước khi về tới, Hứa Niệm An hai tay đẩy đẩy trước ngực anh, nói, “Tôi thực sự không thể được nữa.”

Mục Duyên Đình cong môi có chút khinh bỉ, “Tôi nói muốn sao? Em đi xuống giường làm gì?”

Hứa Niệm An sờ sờ bụng, “Tôi đói bụng, tôi muốn tìm cái gì ăn trước.”

Mục Duyên Đình nghe cô nói lời này, đứng dậy đi ra ngoài, “Tôi để dì Ngô làm cho em bữa tối.”

Hứa Niệm An vội vàng ngăn lại, “Muộn như vậy, đừng làm phiền, tôi chỉ cần trong tủ lạnh tìm đồ ăn là được.”

Mục Duyên Đình có chút không vui, “Người phụ nữ của tôi làm sao phải
tìm đồ ăn trong tủ lạnh? Tôi có rất nhiều người giúp việc. Người phụ nữ
của tôi có thể ăn thứ gì đó nóng bất cứ lúc nào không được sao?”

Hứa Niệm An: “……thực sự không cần, bây giờ đã quá muộn, tôi sẽ tự làm một cái gì đó nóng để ăn.”

Mục Duyên Đình xoa đầu cô, “Con gái không được ăn đồ lạnh, em ở lại đây, tôi sẽ xuống lầu giúp em tìm đồ ăn.”

Hứa Niệm An không nói gì, ngoan ngoãn gật đầu, không phải cô lười
đâu, chỉ là bây giờ cô ấy cảm thấy mình rã rời, cả người như không cùng
một khối, cô ấy thực sự không muốn động đậy.

Vì có người sẵn sàng phục vụ mình, cô chỉ nên ngoan ngoãn nằm xuống giường.

Mười phút sau, Mục Duyên Đình bước vào với hai cái chén.

Hứa Niệm An ngửi thấy mùi thơm của hành lá, cô đứng dậy từ trên giường.

Mục Duyên Đình đã đặt hai chén mỳ hành lá lên tủ đầu giường bên cạnh cô.

Hai người mỗi người một chén.

Có lẽ là bởi vì cô đói bụng, Hứa Niệm An cảm thấy chưa bao giờ ăn món mì hành lá ngon như vậy.

Ăn xong một chén đầy bụng, cô liếm môi cười, “Tay nghề của dì Ngô thật tốt. Mì hành lá nấu rất ngon.”

Mục Duyên Đình nhướng mi liếc cô một cái, “Ai nói đây là dì Ngô nấu?
Chẳng phải em nói đã quá muộn và không tiện kêu người giúp việc sao?”

Hứa Niệm An hơi ngạc nhiên, “Không phải dì Ngô đã nấu nó sao? Vậy thì… ”

Cô ấy chỉ vào Mục Duyên Đình, kỳ lạ hỏi, “Không phải là anh đúng không?”

Đường đường Mục gia gia chủ, thật sự có thể trên phòng khách dưới phòng bếp sao?

Mục Duyên Đình cảm thấy thích thú trước vẻ mặt ngạc nhiên của cô,
“Tại sao lại không phải là tôi? Không phải là bình thường nếu nấu ăn cho người phụ nữ của mình sao?”

“Bình thường mà, đúng vậy.” Hứa Niệm An vỗ môi, mùi thơm của mì hành lá vẫn còn lưu lại trên môi và răng.

“Nhưng anh, một người như anh lớn lên được bao quanh bởi những người khác, nên có cơ hội vào bếp sao?”

Mục Duyên Đình vẻ mặt hờ hững.

Anh dọn dẹp chén đĩa và khi quay lại, Hứa Niệm An đã nằm trên giường gần như chìm vào giấc ngủ.

Mục Duyên Đình nằm xuống bên cạnh cô, dùng một tay kéo cô vào lòng,
đè đầu cô lên ngực anh, nhẹ nhàng xoa cằm cô lên đỉnh đầu cô, “An An,
thứ em nhìn thấy bây giờ không phải là tất cả con người tôi, một ngày
nào đó, em sẽ hiểu tất cả con người tôi, không chỉ ngăn nắp lượn lệ, mà
còn cả mặt khác.” Anh ấy hỏi, “Em có sẵn lòng hiểu hết về tôi không?”

Hứa Niệm An quá buồn ngủ, cô ấy ngáp dài trên giường, cô không nghe
rõ lời Mục Duyên Đình lắm, chỉ nằm trong vòng tay anh nhẹ nhàng gật đầu, mơ hồ nói, “Ừ.”

Nơi cô không thể nhìn thấy, Mục Duyên Đình cười hạnh phúc.

………

Ngày hôm sau, Mục Duyên Đình gọi điện thoại cho Cao Dương trong tâm tình sảng khoái.

Cao Dương cẩn thận liếc nhìn khuôn mặt của ông chủ, nghĩ đêm qua Hứa
tiểu thư đã nói gì với anh, một đêm tâm tình liền thay đổi.

Cao Dương chống lại những nghi ngờ trong lòng và đứng yên lặng chờ chỉ thị.

Quả nhiên, sau khi xem xét tài liệu trong tay, Mục Duyên Đình nhìn
lên và hỏi Cao Dương, “Hôm qua làm thế nào mà cậu tìm được An An?”

Vì vậy, Cao Dương đã giải thích cặn kẽ cách tìm Hứa Niệm An vào tối
hôm qua, “Hứa tiểu thư đầu tiên nhắn cho Tiểu Đồng một tin nhắn vào tối
hôm qua. Trong nhắn tin nói cậu ấy đi ăn tối một mình, không cần đợi cô
ấy, tôi nghĩ có lẽ cô ấy đi xe của người khác hoặc tự đi ăn tối nên mọi
người đã kiểm tra màn hình bãi đậu xe ngầm của tòa nhà trước đài truyền
hình. Theo dõi, phát hiện cô ấy lên xe của Hàn Tử Kiều đạo diễn của Nữ
thần giá lâm, sau đó theo dõi xe của Hàn Tử Kiều, từ đó đến được khách
sạn kia.”

Mục Duyên Đình lặng lẽ nghe anh ta nói trước khi trầm giọng hỏi, “Tất cả đều do cậu đích thân kiểm tra giám sát?”

Cao Dương, “Không, tôi chỉ phân phó đi xuống, sau đó những người dưới quyền của tôi đã báo địa chỉ cho tôi.”

Mục Duyên Đình biết giờ anh đã bỏ qua điều gì, anh đã xem nhẹ quá trình.

Anh chỉ thấy kết quả Hứa Niệm An và Quý Thừa Ngọc ở cùng một phòng với quần áo xộc xệch.

Anh đè vào cái đầu đang đau của mình, và nhớ đến chiếc túi du lịch nhỏ mà Hứa Niệm An đóng gói đêm qua.

Anh suýt đánh mất An An vì những giả thiết của chính mình.

Mục Duyên Đình hơi sợ hãi, nhưng càng tức giận.

Quý Thừa Ngọc tiểu vương bá lão kia dám lừa An An.

“Gởi cho tôi tất cả video giám sát chuyến đi của An An tối hôm qua.” Mục Duyên Đình vẻ mặt lạnh lùng nói.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *