Đô Thị, Ngôn Tình

Hôn Nhân Cao Cấp: Vợ Ngọt Ngào Đến Tận Xương Tủy

Chương 40 – dẫn rắn ra khỏi lỗ

Hứa Niệm An mấy ngày nay khó ngủ, luôn gặp một giấc mơ kỳ lạ, trong
giấc mơ có một đám cháy, có một cậu bé hơn cô vài tuổi, nắm tay cô chạy
không ngừng. Nhưng cô không thể nhìn thấy khuôn mặt của cậu bé. Một ngọn lửa đột nhiên xông lên, Hứa Niệm An đột nhiên đẩy cậu bé ra, nhưng cô
lại bị lửa nuốt chửng.

Hứa Niệm An đột nhiên bị đánh thức khỏi giấc mơ, cô toát mồ hôi hột, thở hổn hển.

Giấc mơ đó quả giống như thật, như thể chính cô đã trải qua.

Nhưng nếu cô đã từng trải qua, chẳng lẽ cậu bé trong mộng không phải
là anh trai sinh đôi của cô ấy sao? Nhưng tại sao đứa nhỏ lại cao hơn cô nhiều như vậy, rõ ràng không thể là anh trai sinh đôi của cô.

Đầu của Hứa Niệm An co giật và đau.

Vì sợ hãi ngọn lửa, cô không thể nhớ hết mọi thứ trước năm năm tuổi.

Hứa Niệm An ngồi trên giường cả đêm ôm chăn bông.

Trong ngày hôm qua, cô đã liên hệ với luật sư.

Cũng may là cô không mang những thứ đó đến Bình Thành, mà để lại cho Khương Sơ Tình.

Khương Sơ Tình thường dậy muộn nếu cô ấy không đóng phim hoặc có bất kỳ hoạt động nào.

Hứa Niệm An không muốn đánh thức cô, bởi vì dù sao cô cũng không ngủ được, cho nên cô dậy sớm làm bữa sáng.

Đầu tiên cô vo gạo và nấu cháo.

Hứa Niệm An nhìn vào trong tủ lạnh, và cuối cùng tìm thấy một ít cần tây và một hộp thịt bò.

Hứa Niệm An nhào mì gọn gàng, nhặt cần tây, rửa sạch và thái hạt lựu.

Thêm hành lá và nước tương gừng, làm nhân, chẳng mấy chốc một chảo
bánh bao mỏng với nhiều nhân đã được Hứa gắp từng cái một lên đĩa.

Cháo kê cũng đã sôi, Hứa Niệm An tắt lửa, muốn đi tắm rửa thay quần
áo rồi đi làm việc, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Khương Sơ Tình mặc bộ
đồ ngủ màu be đang dựa vào khung cửa phòng bếp cười cười nhìn cô.

Khương Sơ Tình bị đánh thức bởi mùi bánh hấp.

Cô đi tới, gắp một cái bỏ vào miệng, hỏi, “Hôm nay cậu đi chiến đấu à?”

Hứa Niệm An cởi tạp dề, nhàn nhạt nói, “Ừ.”

Khương Sơ Tình lại hỏi, “Thật sự đã suy nghĩ kỹ?”

Hứa Niệm An cười nhẹ, “Đừng lo lắng cho mình.”

Sau đó, Hứa Niệm An xoay người rời khỏi phòng bếp.

Cô có cuộc hẹn với luật sư vào lúc chín giờ sáng.

Luật sư họ Triệu, từng giúp Khương Sơ Tình giải quyết các tranh chấp nhân sự.

Hai người gặp nhau trong một quán cà phê ở tầng dưới văn phòng.

Hứa Niệm An lấy ra tài liệu đã chuẩn bị sẵn.

Luật sư Triệu cầm tài liệu lên, nhìn xuống xem qua cẩn thận rồi nói
với Hứa Niệm An, “Nếu di chúc này là thật, cô có thể cầm di chúc này lấy lại 20 % vốn thừa kế bình thường. Tuy nhiên, vấn đề là cô phải có bản
chính của di chúc, những bản sao này chỉ có thể chứng minh sự tồn tại
của di chúc, nhưng cô không thể làm các thủ tục liên quan.

Hứa Niệm An tư thái tao nhã lấy ra một phong bì và đẩy nó đến trước
mặt Luật sư Triệu, thần thái như thường, “Hiện tại tôi không cần làm thủ tục liên quan.”

Cô lấy tư liệu từ trong tay anh rút ra, “Đây là phí tư vấn lần này của anh, cám ơn.”

Luật sư Triệu cất phong bì đi, cười nói, “Cô Hứa không cần khách sáo, tôi là bạn của cô Khương, nếu cô cần giúp đỡ, vui lòng liên hệ với
tôi.”

Sau khi gặp luật sư Triệu, Hứa Niệm An trở lại nhà của Khương Sơ Tình.

Khương Sơ Tình đã ra ngoài vào buổi sáng để đón con trai.

Nhìn thấy Hứa Niệm An, cậu nhóc vội vàng vui vẻ lên, “Dì An An, dì đã lâu không đến gặp con. Con nghe mẹ nói dì bị thương, bây giờ dì không
sao chứ?”

Hứa Niệm An sờ sờ đầu Tiểu Thiên Dục cười, “Dì An An không sao, cảm ơn sự quan tâm của con.”

Khương Sơ Tình sờ sờ đầu con trai, nhẹ giọng nói, “Bé con, đi chơi đồ chơi trước đi. Mẹ có chuyện muốn nói với dì An An, được không?”

“Vâng!” Cậu bé gật đầu, ôm con ong vò vẽ ngồi sang một bên và nghịch đồ chơi.

Khương Sơ Tình kéo Hứa Niệm An qua, trầm giọng hỏi cô, “Vấn đề thế nào?”

Hứa Niệm An, “Chỉ cần di chúc là sự thật, mình có thể lấy lại phần tài sản vốn dĩ thuộc về nhà họ Hứa.”

“Thật tuyệt!”

“Nhưng là bản chính di chúc mình không có giữ.”

Khương Sơ Tình hơi kinh ngạc, “Bản chính di chúc cậu không có sao có bản sao này?”

“Chú Quý đã đưa cho mình những thứ này trước đây.”

Bản di chúc ban đầu có thể là mẹ mình giữ, nhưng bà đã hôn mê mấy năm rồi. Không tỉnh lại cũng không biết bà để di chúc ở đâu.

Khương Sơ Tình hỏi lại, “Quý Khánh Sơn có biết không? Vì ông ấy có
một bản sao, ông ấy cũng có thể biết nơi cất giấu di chúc bản chính
chứ?”

Hứa Niệm An lắc đầu, “Nếu di chúc bản chính nằm trong tay chú Quý,
chú ấy không thể không trả lại cho mình, mẹ mình đã ngã xuống cầu thang
và trở thành người thực vật. Chúng mình bị nhà họ Viên đuổi ra khỏi nhà. Chính chú Quý là người biết ơn sự giúp đỡ của ông mình đối với chú ấy,
vì vậy chú đã vui lòng nhận chúng mình và theo mình biết, bản sao của di chúc này là do ông ngoại mình giao cho chú ấy trước khi mất. Sau này
khi ông ngoại mình qua đời, mẹ mình bị Viên Đông và vợ ông ta vu oan hãm hại là tư thông với chú Điền nên mẹ mình bị đuổi ra khỏi nhà họ Hứa, từ đó vợ chồng Viên Đông chiếm tài sản của nhà họ Hứa.”

“Mình nghĩ rằng, bản chính di chúc của ông ngoại mình có lẽ nằm mẹ
mình giữ. Đó là lý do tại sao Viên Đông và vợ ông ta phóng hỏa ngôi nhà
cho thuê của chúng mình vào thời điểm đó. Có lẽ, không chỉ mình và anh
trai mình chết cháy mà còn vì bản di chúc.”

Đây cũng là lý do tại sao sau khi Quý Khánh Sơn đưa bản sao cho Hứa Niệm An, Hứa Niệm An đã gửi nó ở chỗ của Khương Sơ Tình.

Khương Sơ Tình không khỏi chửi rủa, “Bọn họ thật sự là điên rồi.”

Hứa Niệm An lại hỏi cô, “Cậu có biết mấy tài khoản Weibo có chữ “V” không?” (*)

(*) Tại mạng xã hội Weibo, tài khoản của người nổi tiếng được tặng huy hiệu màu cam (chữ “V”)

Khương Sơ Tình nghi hoặc, “Mình biết vài cái, nhưng cậu muốn làm gì vậy?”

Hứa Niệm An ngẩng đầu nhìn nơi mờ ảo, trong đầu hiện lên một kế
hoạch, “Mình muốn đưa bàn di chúc này lên Weibo, cậu hãy nhờ những những tài khoản có chữ V của Weibo kia giúp mình chuyển tiếp.”

Khương Sơ Tình giật mình, “Cậu muốn dẫn rắn ra khỏi lỗ?”

Hai vợ chồng Viên Đông đã tìm kiếm di chúc này hơn 20 năm, thậm chí còn cố gắng phóng hỏa giết người để tìm di chúc này.

Lần này Hứa Niệm An đăng nó lên mạng.

Phản ứng đầu tiên của họ là di chúc này nằm trong tay Hứa Niệm An.

Hứa Niệm An đăng ký tài khoản Weibo bằng tên thật của mình, sau đó đăng ảnh di chúc lên đó.

Phần tái bút: Đã đến lúc lấy lại những gì thuộc về mình.

Khương Sơ Tình đã tìm một số tài khoản có chữ V trên Weibo có mối
quan hệ tốt với cô ấy, và giúp cô ấy chuyển tiếp ngay lập tức.

Quả nhiên, một cơn lốc nhỏ đã nhanh chóng xuất hiện trên Weibo.

Cư dân mạng ăn cỏ côn trùng: Lần đầu tiên nghiêm túc quan tâm, cuộc
tranh giành tài sản của nhà giàu, vở kịch cẩu huyết đã chính thức bắt
đầu.

Cư dân mạng thật to đại ma vương: Theo di chúc này, một nửa tài sản
của Viên gia và 20% cổ phần của Viên thị hiện thuộc sở hữu lâu chủ. Lâu
chủ là đại phú bà, cầu bao dưỡng.

Cư dân mạng tháng 7 cô độc như khói mây: Cầu bao dưỡng +1

Cư dân mạng phó đội trưởng thầm mến điện hạ: Hỗ trợ lâu chủ lấy lại những thứ của riêng mình.

……

Hứa Niệm An đọc các ý kiến của cư dân mạng trong một thời gian, vừa
rời khỏi Weibo, cô nhận được một cuộc điện thoại từ Quý Thừa Ngọc.

Giọng bên kia không được tốt lắm.

Cô có thể nghe thấy giọng điệu khinh thường của Quý Thừa Ngọc qua
điện thoại, “Hứa Niệm An, có chuyện gì với di chúc mà cô đã gửi? Ngoài
ra, cô gửi di chúc này có ý nghĩa gì? Có phải là cô đã hối hận vì đã ra
ngoài và muốn dung một chút cổ phần đó để quay lại Quý gia hay không?”

Đây quả thực là lần đầu tiên Quý Thừa Ngọc thấy phần di chúc này, khi hai người ly hôn, Quý Khánh Sơn đã yêu cầu chuyển nhượng 5 % cổ phần
của Quý gia cho Hứa Niệm An. Quý Thừa Ngọc chỉ cho rằng Quý Khánh Sơn cố tình tìm cách để ngăn cản cuộc ly hôn của hai người cố ý tìm lý do,
nhưng hôm nay anh ta nhìn thấy bản di chúc này mới phát hiện ra rằng
thực sự có chuyện như vậy.

Không chỉ vậy, di chúc quy định Hứa gia và Quý gia kết hôn, nếu Hứa
Tín sinh con gái, gia nhập nhà họ Quý sẽ nhận được một nửa tài sản thừa
kế của Hứa lão gia và 20% cổ phần công ty làm của hồi môn, đồng thời Quý gia cũng sẽ lấy ra 5% cổ phần công ty làm sính lễ.

Nếu Hứa Tín sinh con trai, khi trưởng thành cậu sẽ nhận được 20% cổ
phần công ty. Nếu kết hôn với con gái của Quý gia, cậu sẽ nhận được 50%
tài sản của Hứa lão gia, con gái Quý gia cũng sẽ nhận được 5% cổ phần
công ty Hứa gia làm sính lễ.

Nếu không có tình cảm hoặc ly hôn, thì vô luận nam nữ, đều được hưởng 20% cổ phần công ty và 50% tài sản thừa kế của Hứa lão gia.

“Như thế nào, tôi không thể đòi lại số cổ phần đó sao?” Hứa Niệm An
chế nhạo, “Đừng lo lắng, tôi không có hứng thú với tài sản của nhà họ
Quý. Tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình thôi. A đúng rồi, mấy
ngày nay hãy để cho vị hôn thê của anh tiêu tiền ít thôi, dù sao tôi
cũng có phần trong đó.”

Hứa Niệm An nói xong trực tiếp cúp điện thoại.

……

Dinh thự Viên gia.

Viên Thi Anh hỏi Lâm Tuệ bên cạnh trong khi lướt điện thoại, “Mẹ, tiện nhân này định lấy tiền. Cô ta bị điên à?”

Lâm Tuệ nhếch miệng và nở một nụ cười thành công, “Me chờ cái di chúc đã chờ hơn 20 năm rồi, hôm nay cuối cùng cô ta cũng lấy ra, chỉ cần cô
ta nguyện ý lấy ra thì sẽ dễ dàng xử lý.”

Lâm Tuệ nhỏ giọng nhìn Viên Đông đang ngồi trên sô pha hỏi, “Ông xã, bây giờ chúng ta đi gặp con tiện nhân này sao … ”

Viên Đông lắc đầu đầy mưu mô, “Vẫn chưa đến lúc. Mọi chuyện chờ Quý Thừa Ngọc cưới Thi Nhu rồi mới hành động.”

Lâm Tuệ gật đầu, “Ừ. Đúng vậy, để có thể kết hôn với nhà họ Quý, Thi
Nhu chúng ta đã sai không ít lần, lần này chúng ta không thể sai thêm
lần nữa, Hứa Niệm An con tiện nhân đó, em có cách đối phó với cô ta!”

Một tháng trôi qua nhanh chóng, và ngày đó cũng đến. Ngày mà Quý Thừa Ngọc kết hôn với Viên Thi Nhu.

Gia tộc Quý Viên tuy không phải là những đại gia hàng đầu ở đế đô, nhưng họ cũng có sức nặng nhất định tại đế đô.

Đặc biệt là Quý gia, đà phát triển trong hai năm qua diễn ra rất nhanh.

Tuy họ Viên không tốt bằng họ Quý, nhưng họ có nền tảng là họ Hứa.

Viên Đông và vợ đang làm tất cả những gì có thể vì con gái yêu.

Nghe nói hai bên gia đình đã chi tổng cộng 200 triệu tệ cho đám cưới vô cùng xa hoa này.

Ngay từ sáng sớm, địa điểm tổ chức hôn lễ đã bị các phóng viên phong tỏa.

Các vị khách mời cùng phu nhân duyên dáng bước xuống trên những chiếc xe sang nối đuôi nhau chạy tới, và được người phục vụ dẫn vào địa điểm
làm lễ.

Hứa Niệm An vào bằng cửa sau của khách sạn và đi thẳng vào phòng thay đồ của cô dâu

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *