Kiếm Hiệp

Hoán Nhật Tiễn

Q.1 – Chương 9 – Chương 3 Thần Long Thoáng Hiện

Ngày hôm sau, Nhật Khốc quỷ và Tiểu Huyền lại tiếp tục lên đường.

Tiểu Huyền vốn cho rằng sau sự việc đêm qua, tình cảm giữa hai người đã sâu nặng hơn, muốn mở lời xin Nhật Khốc quỷ thả mình quay về Thanh Thủy trấn tìm cha. Chẳng ngờ thái độ của Nhật Khốc quỷ với nó tuy đã ôn hòa hơn rất nhiều nhưng khuôn mặt lại khôi phục vẻ lạnh lùng như trước, mấy lần nó muốn nói chuyện mà hắn đều tỏ ra thờ ơ, không thèm để ý. Tiểu Huyền không đoán được tâm ý của đối phương nên cũng không dám nói nhiều, đành ngoan ngoãn theo sau Nhật Khốc quỷ đi một mạch về hướng bắc.

Trong lòng Nhật Khốc quỷ thì lại có suy nghĩ khác. Mấy năm trước hắn gặp phải cơn biến cố lớn, từ đó về sau chỉ cần nghĩ đến cái chết thảm của vợ con là lại cảm thấy ông trời đối xử bất công với mình, chỉ muốn gieo rắc kiếp nạn mà mình phải chịu cho tất cả mọi người trong thiên hạ. Do đó, tính tình hắn trở nên cực kỳ quái dị, rất ghét những đứa bé khoảng chừng mười tuổi hoạt bát, đáng yêu, thành ra mới có thói quen bệnh hoạn là ăn thịt trẻ con. Mãi đến sau này, khi sự việc làm kinh động đến chưởng môn phái Hoa Sơn là Vô Ngữ đại sư, hắn mới ẩn mình vào Cầm Thiên bảo. Mỗi lần nghĩ đến quá khứ bi thảm và những việc ác mà mình đã làm, tâm trạng hắn đều chìm trong sự dằn vặt và mâu thuẫn, lúc thì cảm thấy hối hận, lúc lại hành sự càng thậm tệ hơn.

Những năm nay, hắn vẫn luôn mai danh ẩn tính, rất sợ Vô Ngữ đại sư tìm đến nên chưa từng nhắc đến chuyện cũ của bản thân với bất cứ ai, dần dà, nỗi oán hận tích lũy trong lòng, tâm tình lại càng trở nên u uất, sầu muộn. Mãi tới hôm qua, khi gặp được Tiểu Huyền, hắn mới lần đầu thổ lộ chuyện xưa, giống như một người đã kìm nén mối tâm sự quá lâu nhưng lại không tìm được ai mà kể lể, liền đến một vùng sơn dã vắng vẻ để lẩm bẩm một mình.

Nhật Khốc quỷ nhìn thấy Tiểu Huyền, cảm thấy đứa bé này thông minh, lanh lợi, lập tức nghĩ đến đứa con đã chết thảm, ác niệm bất giác sinh ra, nên mới bất chấp mệnh lệnh đối phó với Mị Vân giáo của Long phán quan mà bắt cóc Tiểu Huyền rồi bỏ đi một mình. Về sau tuy có đánh cược với Tiểu Huyền nhưng hắn nào có thèm coi một đứa bé là đối thủ, chỉ nghĩ mình sẽ thắng chắc ván cược này. Trong suy nghĩ của Nhật Khốc quỷ, Tiểu Huyền sớm muộn gì cũng là đồ ăn trong miệng mình, cũng chính vì thế nên đêm qua hắn mới kể cho nó nghe câu chuyện mà thường ngày chưa từng kể với bất kỳ ai. Một mặt hắn muốn thổ lộ tâm sự đã dồn nén quá lâu trong lòng, mặt khác muốn dùng quá khứ của bản thân để khiến Tiểu Huyền rơi lệ, rồi sau đó có thể quang minh chính đại giành phần thắng trong ván cược này…

Nhật Khốc quỷ ngàn vạn lần không ngờ được, tuy Tiểu Huyền đã rơi lệ nhưng đó lại là những giọt lệ thông cảm với hoàn cảnh của hắn. Những năm nay hắn đã hồi tưởng lại chuyện quá khứ không biết bao nhiêu lần nhưng chưa có lần nào được dốc bầu tâm sự thoải mái giống như đêm qua. Mà từ trong quá trình ấy, hắn còn nhớ lại một thời hừng hực khí thế, ý chí cao vời của mình, sau lại bị nỗi oán hận kẻ thù cùng nỗi nhớ nhung thê tử giằng xé trái tim, rốt cuộc đã không kìm nén được mà sụt sùi rơi lệ. Khi nhìn thấy Tiểu Huyền khóc lóc đáng thương, hắn có cảm giác như được gặp lại đứa con ruột của mình, liền ôm Tiểu Huyền thật chặt. Trong khoảnh khắc ấy, hắn quả thực đã bộc lộ chân tình, không kiềm chế được bản thân.

Tâm trạng Nhật Khốc quỷ hiện giờ đang vô cùng mâu thuẫn, vừa nghĩ Tiểu Huyền đã biết được nhiều bí mật của mình như vậy thì phải nhanh chóng giết người diệt khẩu, vừa cảm thấy không nhẫn tâm làm hại một đứa bé thông minh, đáng yêu thế này. Nghĩ đến việc mình đã làm trái mệnh lệnh của Long phán quan, hắn thấy chẳng bằng hãy dâng đưa bé này cho ông ta. Long phán quan đã mất con mấy năm nay, lại không có đứa con nào khác kế thừa sự nghiệp, có lẽ sẽ thật sự thích Tiểu Huyền và nhận làm con nuôi, như thế hắn vừa có thể lấy công chuộc tội, lại vừa có thể bù đắp phần nào cho Tiểu Huyền, thực đúng là lưỡng toàn kỳ mỹ…

Bụng dạ hắn vốn cực sâu, tuy trong lòng quẩn quanh vô vàn suy nghĩ nhưng ngoài mặt vẫn bình thản như thường, tựa như thờ ơ với mọi việc.

Hai người rời khỏi thành Tự Vĩnh, lại đi tiếp về hướng bắc. Nơi này vẫn nằm trong phạm vi thế lực của Mị Vân giáo, Nhật Khốc quỷ sợ để lộ hành tung nên không dám đi đường lớn mà thường chọn những con đường nhỏ hoang vu. Vùng này nhiều đồi núi, thế núi ngoằn ngoèo uốn lượn, tuy cao nhưng không hiểm, còn có con sông Kim Sa và mấy nhánh sông nhỏ chạy vòng quanh núi… Cảnh non nước đan xen, tràn đầy vẻ kỳ bí.

Tiểu Huyền một lòng muốn bỏ trốn nhưng lại không có cơ hội nào thích hợp. Nó biết, nếu bỏ trốn mà bị Nhật Khốc quỷ bắt lại thì e là sẽ phải chịu không ít nỗi khổ, do đó ngoài mặt không dám để lộ chút phiền muộn, nhưng trên đường đi lại thường xuyên bày trò để làm chậm hành trình, chỉ mong cha có thể đến cứu mình. Nhật Khốc quỷ biết rất rõ suy nghĩ của Tiểu Huyền nhưng lại không nói toạc ra. Kỳ thực, tại nơi sâu trong nội tâm hắn cũng không muốn phải rời xa Tiểu Huyền, lại biết rằng đến Cầm Thiên bảo sớm ngày nào thì sẽ phải chia ly với Tiểu Huyền sớm ngày đó, cho nên cứ để yên cho Tiểu Huyền làm bừa.

Lúc này đang độ giữa hạ, thời tiết rất nóng, may mà đây là nơi núi rừng râm mát có hơi nước vờn quanh, do đó hai người bọn họ cứ đi đi dừng dừng cũng thấy khá thoải mái, dễ chịu.

Tiểu Huyền chưa bao giờ rời nhà đi xa, lần này ở trên đường nhìn thấy rất nhiều thứ hiếm lạ cổ quái, lúc thì chạy đi bắt bướm, lúc lại chui vào trong hang động, cảm giác rất thú vị, thành ra cũng không cảm thấy hành trình vất vả. Nhật Khốc quỷ thấy Tiểu Huyền hồn nhiên, ngây thơ như thế, tuy khuôn mặt đen thui vẫn lạnh tanh, lại chẳng mấy khi nói năng nhưng trong lòng thực ra rất vui vẻ, tựa như lại được trở về quãng thời gian khi mình vui đùa cùng con trai.

Nhật Khốc quỷ vốn xuất thân từ vùng Thiểm Bắc, trên người lúc nào cũng mang theo mấy chiếc bánh lớn làm đồ ăn, lần nào Tiểu Huyền cũng vừa ăn vừa cau mày nhưng nó cũng không dám phản đối hay có ý kiến gì, sợ Nhật Khốc quỷ dùng mình làm lương khô thì hỏng bét.

Hai ngày sau bọn họ tới thành Lô Châu, Nhật Khốc quỷ không nghỉ ngơi mà dẫn Tiểu Huyền đi dọc sông Kim Sa về hướng đông. Lần đầu tiên Tiểu Huyền được nhìn thấy một dòng sông chảy xiết, có khí thế kinh người như vậy thì kinh ngạc đến nỗi há hốc miệng, sau đó nhất quyết đòi được ngồi thuyền. Nhật Khốc quỷ không nỡ làm trái ý nó, bèn đến bên bờ sông tìm thuê thuyền.

Tiểu Huyền thấy Nhật Khốc quỷ không phản đối, hứng thú liền nổi lên, nhìn một dãy thuyền mà chê bai, bắt bẻ, lúc thì nói chiếc thuyền này không đủ rộng, lúc lại nói chiếc thuyền kia quá bẩn, mất nguyên nửa canh giờ mà chẳng được việc gì. Tới khi thấy Nhật Khốc quỷ đã có vẻ bực tức, nó mới chọn lấy một con thuyền nhỏ, rồi hai người ngồi thuyền, xuôi dòng đi về phía đông.

Người lái thuyền là một hán tử hơn hai mươi tuổi, tự xưng họ Lưu, dáng người thấp mà tráng kiện, trên đầu quấn một miếng vải trắng, nhìn rất tháo vát, suốt dọc đường đều cất tiếng hát vang. Hơi của gã rất dài, giọng lại ngân vang khiến Tiểu Huyền cứ vỗ tay khen hay không ngớt.

Tiểu Huyền lần đầu được ngồi thuyền, cảm thấy hết sức mới mẻ. Nó chạy tới đầu thuyền ngó nghiêng, chỉ thấy phía trên là núi cao vời vợi, phía dưới là sóng nước rộn ràng, liền vừa hò reo vừa nhảy nhót, quên khuấy mất hoàn cảnh của mình hiện tại. Chỉ tiếc rằng nó không biết bơi, nếu không nhất định đã nhảy xuống nước mà vẫy vùng một phen cho thỏa chí, thế là đành bám lấy Nhật Khốc quỷ đòi hắn kể cho nghe lai lịch của các cảnh vật ven đường.

Tuy trước đây Nhật Khốc quỷ cũng từng ngồi thuyền mấy lần nhưng khi đó đều bận công việc, chưa từng dành thời gian thưởng thức cảnh sắc ven sông. Lúc này, nhìn thấy trên mặt sông là sóng nước dạt dào, thuyền trôi lãng đãng, bị cái khí thế bàng bạc ấy khơi dậy hùng tâm tráng chí ngày xưa, hắn không khỏi cảm thấy lòng thầm sảng khoái, cuối cùng cũng đã nói cười với Tiểu Huyền. Tiểu Huyền thừa dịp ấy xúi giục Nhật Khốc quỷ đi bắt vài con cá, giúp cái bụng được thỏa nguyện một lần.

Tiểu Huyền trời sinh thông minh, lanh lợi, gặp đâu yên đó, nghĩ bụng dù sao suốt quãng đường sắp tới cũng phải ngồi thuyền, muốn trốn cũng không được, bèn mở rộng lòng mình, quấn lấy người lái thuyền và Nhật Khốc quỷ để hỏi han đủ thứ. Huống chi từ sau khi nghe câu chuyện bi thương đó, lòng thông cảm của nó với Nhật Khốc quỷ nhiều hơn là kinh sợ, nên thỉnh thoảng còn cố ý tìm lời trêu chọc cho hắn vui vẻ.

Mấy ngày cứ thế trôi qua, tình cảm giữa hai người ngày càng thân thiết. Nhật Khốc quỷ hết sức yêu quý Tiểu Huyền, không những giảng giải tỉ mỉ về phong thổ, nhân tình mà bọn họ gặp trên đường, còn chọn một vài chuyện thú vị trên giang hồ để kể cho nó nghe, khiến Tiểu Huyền được mở rộng tầm mắt. Nếu người bình thường không hiểu căn nguyên sự việc mà nhìn thấy cảnh này, ắt hẳn sẽ cho rằng bọn họ là một cặp cha con đang đi du sơn ngoạn thủy.

Con thuyền nhỏ xuôi dòng đi về phía đông, tốc độ cũng khá nhanh, trên đường có đi ngang qua Giang Tân, Du Thành, sáng hôm nay sẽ tới thành Phù Lăng.

Phù Lăng là một tòa thành lớn quan trọng thuộc khu vực miền Đông đất Thục, nằm bên bờ sông Kim Sa. Thời này đường Thục khó đi, việc trao đổi hàng hóa đa phần phải tiến hành qua đường sông, thành Phù Lăng có được thiên thời địa lợi nên khách thương lui tới tấp nập vô cùng.

Nơi đây còn cách thành Phù Lăng chừng bảy, tám dặm đường thủy. Trên mặt sông, thuyền đã dần nhiều lên. Nhìn ở nơi gần, hai bên bờ sông là vách đá cheo leo, đâm vào tận mây, nhìn ra hướng xa, giữa làn sóng nước mịt mờ là thuyền dày san sát, buồm ghé cạnh buồm. Trong tiếng sóng dạt dào, sự phồn hoa, náo nhiệt của khu buôn bán được điểm xuyết bởi khung cảnh hào hùng, tráng lệ, khiến người ta hào khí dâng cao, lòng thầm khoan khoái.

“Nhà thuyền, thuyền đang tăng tốc hay sao?” Nhật Khốc quỷ đứng ở đầu thuyền, ngước mắt nhìn thành Phù Lăng thấp thoáng trong làn sương mù mờ mịt ở đằng xa, bỗng cảm thấy thuyền đang tăng tốc nên mới cất tiếng hỏi người lái thuyền họ Lưu kia.

Hán tử họ Lưu đứng ở đuôi thuyền, vừa treo buồm lên vừa nói với Nhật Khốc quỷ: “Khách quan nói không sai. Bởi vì khúc sông phía trước nhỏ hẹp, lại bị đá lớn chắn ngang cho nên nước chảy rất xiết, không những có xoáy nước mà còn có rất nhiều đá ngầm, thường xuyên có thuyền bị lật ở đây, do đó được đặt cho cái tên là ghềnh Tỏa Long…”

Tiểu Huyền ngạc nhiên nói: “Đã như vậy, đáng lý ra phải giảm tốc độ mới đúng chứ, không phải có câu rằng “cẩn thận đi thuyền thì đi được cả vạn năm” sao?” Nó nghĩ ra câu tục ngữ này, hơn nữa còn dùng đúng chỗ, trong lòng liền cảm thấy rất đắc ý.

Hán tử họ Lưu vẫn không dừng động tác, cười hà hà, nói với Tiểu Huyền: “Tiểu huynh đệ có điều không biết, xoáy nước ở sông Kim Sa này thuộc loại mềm nắn rắn buông. Nếu thuyền mà đi quá chậm, lúc đi ngang qua xoáy nước sẽ giống như phải mang theo vật nặng ngàn cân, tốc độ càng đi càng chậm, đến cuối cùng thì bị hút suống đáy sông, rơi vào cảnh thuyền chìm người chết. Do đó nhất định phải giữ được tốc độ cao rồi đi một mạch qua xoáy nước thì mới có thể hóa nguy thành an, không gặp phải chút trở ngại nào.”

Nhật Khốc quỷ thấy người lái thuyền có thân thể rắn chắc, hành động nhanh nhẹn, dường như biết võ công, trong lòng sớm đã cảm thấy nghi ngờ, lúc này nghe gã nói năng bất phàm thì lại càng ngầm để ý. Chỉ là hắn vốn không biết rõ lắm về việc dưới nước, nghe đối phương nói vậy thì cũng cảm thấy không sai, thêm vào đó nơi này đã thuộc về phạm vi thế lực của Cầm Thiên bảo, cho nên tuy cảm thấy người này khả nghi nhưng cũng không sợ đối phương bày trò. Lúc này, trong lòng hắn đang nghĩ đến cái tên ghềnh Tỏa Long kia, dường như đang suy tư điều gì đó.

“Thì ra trong việc lái thuyền cũng có nhiều học vấn như vậy.” Tiểu Huyền đưa mắt nhìn một cái xoáy nước giữa sông, bàn tay đưa ra khua khoắng không ngừng. “Một chiếc thuyền lớn thế này thì làm sao lại bị cái xoáy nước nhỏ xíu kia hút xuống đáy sông được, thật khiến người ta khó mà hiểu nổi.”

Người lái thuyền kiên nhẫn giải thích: “Những xoáy nước nhỏ thế này tất nhiên là không nguy hiểm, nhưng đến chỗ đằng trước nước chảy xiết hơn, xoáy nước phải rộng tới cả trượng. Nếu lái thuyền không đúng cách, đừng nói là con thuyền nhỏ này, cho dù là loại thuyền lớn có thể chở được cả trăm người cũng có thể bị nó hút xuống đáy sông, vì thế nơi này mới có tên là ghềnh Tỏa Long, ý rằng cho dù là một con thần long, một khi đã bị xoáy nước hút xuống thì chỉ e sẽ không có cách nào thoát thân được.”

Tiểu Huyền nghe mà gật gù tấm tắc, cảm thấy vừa sợ hãi vừa tò mò, thầm nghĩ đợi lát nữa nhất định phải nhìn thật kĩ cái xoáy nước lớn có thể khóa chặt cả thần long kia một phen. Rồi nó lại cảm thấy trên đường đi lần này đã được thấy không ít sự vật mới lạ, so với cuộc sống buồn bã, tẻ nhạt ở Thanh Thủy trấn trước kia quả thực là quá khác biệt. Tuy không biết tương lai sẽ như thế nào nhưng nó vẫn rất thích “cuộc sống giang hồ” hiện tại, một cuộc sống mà nơi nơi đều tràn ngập sự thần bí và nguy hiểm.

Người lái thuyền thấy Tiểu Huyền không nói gì, chỉ cho là nó đang sợ hãi, bèn cất tiếng an ủi: “Tiểu huynh đệ đừng sợ, sau khi đi qua ghềnh Tỏa Long là tới được thành

Phù Lăng rồi.”

Tiểu Huyền ngồi thuyền được mấy ngày, sớm đã cảm thấy buồn chán, lúc này nghe người lái thuyền nói sắp tới thành Phù Lăng thì tất nhiên rất muốn lên bờ đi lại một phen. Khi nhìn sang hai bên bờ thấy lác đác có mấy hộ gia đình, trong lòng nó lại càng ngứa ngáy, có điều nhìn bộ dạng trầm tư của Nhật Khốc quỷ lúc này đang đứng nơi đầu thuyền, nó không dám trực tiếp nài nỉ mà lúng túng bắt chuyện: “Tề thúc thúc đang nghĩ gì vậy?”

Nhật Khốc quỷ ngoảnh lại nhìn Tiểu Huyền, thấp giọng thở dài, nói: “Ngươi nhớ kĩ lấy, sau khi tới Cầm Thiên bảo không được nói với bất cứ người nào là ta họ Tề, sau này chúng ta cũng coi như không quen biết nhau nữa.” Thì ra hắn biết thành Phù Lăng chỉ cách Cầm Thiên bảo một ngày đường, nghĩ đến việc sắp phải chia tay Tiểu Huyền, trong lòng không khỏi có chút rầu rĩ và lưu luyến. Hắn xưa nay luôn hành sự cẩn trọng, khi nói đến Cầm Thiên bảo còn hạ thấp giọng xuống, không muốn để cho người lái thuyền biết được lai lịch của mình.

Tổng đàn của Cầm Thiên bảo nằm trên bãi Sư Tử ở mé bên trái thành Phong Đô đất Xuyên Đông. Bãi Sư Tử đó dựa lưng vào núi, kề sát sông, chính là một vùng đất quan trọng mà người đi đường thủy ắt phải kinh qua khi từ Hồ Quảng vào Xuyên, các bang phái đất Xuyên đã gây ra không biết bao nhiêu cuộc tranh chấp vì quyền sở hữu nơi này. Mãi tới mấy năm trước, Long phán quan dùng hai cây Hoàn Mộng bút trong tay để đánh bại thủ lĩnh của mười bảy bang phái lớn đất Xuyên, từ đó mới thống nhất được toàn bộ các thế lực, thành lập nên Cầm Thiên bảo, tự phong mình là bảo chủ, đặt tổng đàn trong Địa Tạng cung ở bãi Sư Tử.

Long phán quan cũng vì thế mà vang danh giang hồ, được liệt vào hàng sáu đại tông sư tà phái cùng với Minh Tướng quân, Tuyết Phân Phi, Phong Niệm Chung, Thủy Tri Hàn, Lịch Khinh Sinh.

Thời gian gần đây, Tiểu Huyền sống rất thanh nhàn, quả thực chưa từng nghĩ sau khi tới Cầm Thiên bảo tình hình sẽ ra sao. Nghe Nhật Khốc quỷ nói vậy, nó trề môi, nói: “Sắp đến Cầm Thiên bảo rồi sao? Cháu không muốn làm con trai của Long bảo chủ gì đó đâu…”

Nhật Khốc quỷ thấp giọng cười, nói: “Long bảo chủ tài năng cái thế, uy chấn giang hồ, làm con trai ông ta có gì là không tốt? Sau này ngươi đi lại trên giang hồ, chỉ cần nói tên của Long bảo chủ, nhất định sẽ được người ta giúp đỡ, vô cùng vẻ vang.”

Tiểu Huyền thầm nghĩ, Nhật Khốc quỷ vô cùng cao ngạo mà cũng tỏ ra tôn trọng Long bảo chủ như thế, liền hỏi: “Ông ta lợi hại lắm sao? Ông ta tên là gì vậy?”

Nhật Khốc quỷ chậm rãi nói: “Long bảo chủ vốn tên là Long Ngâm Thu, chỉ vì ông ta sử một đôi phán quan bút, mà Cầm Thiên bảo lại nằm ở thành Phong Đô xưa nay vốn có biệt danh là Quỷ Đô, do đó người trên giang hồ mới gọi ông ta là Long phán quan…”

“Thì ra ông ta chính là Long phán quan sao?” Tiểu Huyền kêu lớn một tiếng khiến người lái thuyền kia biến hẳn sắc mặt, đưa mắt nhìn về phía nó.

“Cháu nghe cha cháu kể rồi, Long phán quan là một trong sáu đại tông sư tà phái, võ công nhất định rất cao cường. Sao thúc thúc không chịu nói sớm, làm cháu cứ nghĩ mãi mà không biết vị Long bảo chủ này là người thế nào.” Thì ra từ khi Tiểu Huyền còn nhỏ, Hứa Mạc Dương đã kể cho nó nghe rất nhiều điển cố giang hồ, bảo nó phải ghi nhớ kĩ. Có điều xưa nay nó vẫn thầm nhủ, các vị tông sư gì đó đều là thần long thấy đầu không thấy đuôi, nào có ngờ rằng một nhân vật danh chấn giang hồ như Long phán quan lại dễ dàng nảy sinh mối liên hệ với mình như vậy, liền mừng rỡ hoan hô.

Nhật Khốc quỷ bật cười, nói: “Là trí nhớ của ngươi không tốt còn trách được ai? Bảo chủ họ Long trên khắp giang hồ có lẽ chỉ có duy nhất một người. Nếu nói tới tên thật Long Ngâm Thu của ông ấy, chỉ e chẳng có mấy ai biết.” Rồi hắn lại cười hà hà, hỏi: “Bây giờ ngươi đã biết lai lịch của Long bảo chủ rồi, chắc bằng lòng làm con trai ông ấy rồi chứ?”

Tiểu Huyền khẽ lắc đầu, tỏ vẻ nghiêm túc, nói: “Không được, không được! Ông ta là người của tà phái, nếu cháu làm con trai của ông ta, chỉ e sau này sẽ bị người trên giang hồ phỉ nhổ.”

Nhật Khốc quỷ không ngờ nó còn nhỏ tuổi mà đã có quan niệm chính tà rạch ròi như vậy, bèn dặn dò: “Những lời này ngươi nói với ta thì không sao, nhưng nếu nói với Long bảo chủ thì sẽ có họa sát thân đấy!” Sau đó hắn lại thở dài một hơi. “Có câu rằng, chín người mười ý, chẳng ai giống ai. Sự khác biệt giữa chính và tà chẳng qua là do cách nhìn chủ quan của một số người trên giang hồ, ai mà có thể đưa ra định luận? Năm xưa, khi Thái Tổ đương triều khởi binh, không phải cũng bị người ta cho là tà ma ngoại đạo đó sao, nhưng đến khi đắc thế rồi thì lại lập tức trở thành phe chính nghĩa. Đợi đến khi ngươi lớn hơn rồi sẽ biết được chính và tà vốn chỉ khác nhau một ý niệm mà thôi…” Hắn biết Tiểu Huyền bề ngoài tuy ngoan ngoãn nhưng thực ra tính cách rất bướng bỉnh, nên mới dùng lời nói để thuyết phục nó trước, kẻo đến khi gặp Long phán quan lại xảy ra tranh chấp thì thực không hay chút nào.

Tiểu Huyền đưa tay gãi đầu, thấp giọng lẩm bẩm: “Tại sao các người không chịu hỏi xem cháu có đồng ý hay không mà đã tranh nhau bắt cháu đi làm con trai của Long phán quan như thế? Trong thiên hạ này, lẽ nào chỉ có mình cháu là trẻ con hay sao?”

Nhật Khốc quỷ nghe thế thì lòng thầm máy động, bản ý của hắn khi bắt Tiểu Huyền tuy không phải để dâng lên cho Long bảo chủ nhưng cuối cùng vẫn có ý nghĩ như tên Điếu Ngoa quỷ kia. Nguyên nhân thực ra là bởi bọn họ đều nhìn ra đứa bé này có căn cốt cực tốt, nếu được minh sư chỉ dạy, tiền đồ ngày sau ắt sẽ không thể lường trước được.

Tên Điếu Ngoa quỷ kia muốn dâng Tiểu Huyền lên cho Long phán quan chỉ là vì tiền đồ của mình, còn Nhật Khốc quỷ thì trong thời gian vừa qua đã nảy sinh tình cảm thân thiết với Tiểu Huyền, coi nó như con ruột, chỉ mong nó có được một nơi chốn tốt, động cơ của hai người tuy khác nhau nhưng mục đích thì không có gì khác biệt. Chỉ tiếc rằng trên giang hồ có biết bao người muốn giao hảo với Long phán quan mà không được, vậy mà chuyện tốt lớn bằng trời này được đưa tới trước mặt Tiểu Huyền thì nó lại chẳng coi ra gì, thực đúng là tạo hóa trêu ngươi.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *