Truyện Teen

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 95 – chương 95

“A di, ngày hôm nay có người tới nhấn chuông cửa.” Triệu Nam thấy Triệu
Mạt Thương từ khi đi làm về vẫn duy trì bộ dạng mất hồn mất vía, vẫn
không dám tiến lên quấy rầy, sợ bị đuổi đi. Thế nhưng mà cuối cùng vẫn
không nhịn được chạy đến trước mặt Triệu Mạt Thương, theo thói quen lại
muốn kéo gấu quần Triệu Mạt Thương, “Sau đó Nam Nam nghe được tiếng mở
cửa. . .”

“Con nói cái gì?” Triệu Mạt Thương nghe lời này một cái lập tức thanh tỉnh, nhìn Triệu Nam, nghi ngờ nói, “Con chắc chắn là
tiếng mở cửa?”

“Dạ, giống như âm thanh lúc a di trở về mở cửa.” Triệu Nam rất ngoan ngoãn gật đầu, “Sau đó lại không quay lại.”

“Vậy sao. . .” Triệu Mạt Thương như có điều suy nghĩ mà dựa vào ghế sô pha,
nhớ tới những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này đến nay, sắc
mặt trùng xuống, nhìn Triệu Nam hồi lâu nói, “Nam Nam, ba ba con thực sự không nói với con cái gì sao?”

Triệu Nam lắc đầu, rất nghiêm túc đáp, “Ba ba chỉ bảo con đi tìm mẹ…….. A di, nói chỉ có a di mới có thể cứu ba.”

Nghe được một chữ “mẹ”, thần tình trêи mặt Triệu Mạt Thương thoáng có một
chút không ổn định, sau đó nói với Triệu Nam, “Ba ba con lúc nào đưa sợi dây chuyền kia cho con.”

Nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu, Triệu Nam bĩu môi, “Ngày sinh nhật Nam Nam, ba ba nói cho Nam Nam a di trong
hình là mẹ của Nam Nam…… Về sau có mấy người xấu xông tới bắt ba ba đi.”

“Ồ?” Triệu Mạt Thương sững sờ, trêи mặt kinh ngạc, “Có người bắt ba ba của con? Vậy ba con làm sao mang con tới nơi này?”

“Những người đó bắt ba ba, Nam Nam tự mình một mình chờ ở nhà, buổi tối ba ba
bỗng nhiên trở lại, nói cho Nam Nam muốn tới tìm mẹ……..”, “Ba ba nói mẹ
lợi hại nhất, là kiểm sát trưởng chuyên môn bắt người xấu……..”

“Vậy sao. . .” Triệu Mạt Thương thả lỏng hai đầu gối, ngồi thẳng thân thể,
trầm ngâm một lúc lâu, ngược lại nói với Triệu Nam, “Sợi dây chuyền kia, ta nhìn lại một chút.”

Triệu Nam rất nghe lời cởi dây chuyền
xuống giao cho Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương tiếp nhận, mở mặt dây
chuyền ra, tinh tế nhìn tấm hình bên trong kia.

Tấm hình này, ngay cả chính cô cũng không biết chụp từ lúc nào.

Hơn nữa nhìn ánh mắt của mình trong hình, tựa hồ tâm tình không tốt?

Nhíu mày lại tự hỏi nguồn gốc của tấm hình này từ đâu mà có, đôi mắt trầm
xuống quét đến một góc nào đó của tấm ảnh, Triệu Mạt Thương nhìn chằm
chằm một góc một lúc lâu, lại nhìn kỹ phía sau mình trong tấm ảnh, sắc
mặt càng ngày càng kém.

Đây rõ ràng……. là chụp tại trước mộ phần chú của cô.

Triệu Mạt Thương luôn có thể giữ bình tĩnh, lúc này cảm giác mình hết sức tức giận.

Rốt cuộc là người nào, cư nhiên ở thời điểm cô đi bái tế chú lén chụp cô, còn bảo một đứa bé gọi cô là mẹ?

“Con thật sự không biết ba ba con tên gì sao?” Giọng nói của Triệu Mạt
Thương lạnh như băng hỏi Triệu Nam, “Lẽ nào từ trước tới nay chưa từng
có ai tới tìm ba ba con?”

Cô bé mẫn cảm lập tức cảm giác được Triệu Mạt Thương tức giận, sợ hãi nhìn cô, “Bọn họ đều hỏi ba ba con có ở nhà không. . .”

Chuông cửa vào lúc này vang lên, Triệu Mạt Thương ngẩn người, đứng dậy đi mở cửa.

Cửa vừa mở ra, liền thấy bộ dạng Thương Mặc cười ngốc ở đó.

Bởi vì tấm ảnh mà nổi lên cơn tức lập tức giảm xuống, trong con ngươi Triệu Mạt Thương xẹt qua một tia ôn nhu, nét mặt vẫn trong trẻo lạnh lùng,
“Em tới đây làm cái gì?”

“Em…..Em…..” Khuôn mặt Thương Mặc đỏ
bừng lên, ấp úng nửa ngày, vẫn thành thật mà cúi thấp đầu, có chút sợ
hãi, “Em. . . ngủ quên. . .”

“Hửm?” Triệu Mạt Thương bị nàng đột nhiên nói một câu khiến cho sửng sốt, có chút không rõ ràng cho lắm.

“Em……Em chính là muốn dựa vào cái ghế ngủ một chút….. Kết quả không nghĩ tới
ngủ thϊế͙p͙ đi……..” Thương Mặc xoắn xuýt mà cúi đầu, tay còn đang nắm
góc áo, “Emkl không có phiền chán, cũng không có tức giận, càng không có muốn buông tay…….”

Khi nàng vừa tỉnh ngủ, ánh trăng trong trẻo từ ngoài cửa sổ chiếu vào trong thư phòng của nàng, làm cho nàng có chút ngẩn ngơ.

Chỉ là vài giây qua đi, nàng liền ý thức được điểm không đúng, nâng cổ tay
nhìn xuống đồng hồ, lập tức cầm lấy áo khoác chạy ra cửa.

Một
đường đem tốc độ xe trong khả năng cho phép tăng lên tốc độ cao nhất,
cho đến khi đến cửa Viện kiểm sát, nhìn cửa đã sớm đóng lại, trong lòng
Thương Mặc lập tức lạnh xuống.

Sao nàng lại cho rằng Triệu Mạt Thương sẽ ở chỗ này chờ nàng?

Ngồi ở chỗ tài xế thật lâu, Thương Mặc trong đầu thiên hồi bách chuyển*.

*quay đi quay lại trăm ngàn lần

Trong chốc lát có chút tức giận, trong chốc lát có chút ai oán, trong chốc
lát lo lắng Triệu Mạt Thương sinh khí cho rằng nàng kiên trì không được
vài ngày, trong chốc lát lại sợ hãi Triệu Mạt Thương bởi vì nàng không
có tới thở phào nhẹ nhõm.

Xoắn xuýt như vậy hồi lâu, Thương Mặc rốt cục lấy dũng khí lái xe đi đến nhà Triệu Mạt Thương.

Nhìn nàng cúi đầu ở trước mặt mình bộ dạng vừa ủy khuất vừa sợ hãi, Triệu Mạt Thương một hồi đau lòng.

Thương Mặc coi trọng tâm tư, chuyện này cô vẫn luôn biết.

Trong khoảng thời gian gần đây, thái độ của mình đối với nàng, sợ rằng
mỗi ngày cũng làm cho nàng quấn quýt thật lâu, mà không phải vẻ mặt thờ ơ đối với mình cười ngây ngô.

Suýt nữa muốn đưa tay ra ôm nàng vào trong ngực, Triệu Mạt Thương gắt gao chịu đựng xúc động như vậy, càng
dùng sức cầm lấy sợi dây chuyền kia.

Hơn nửa ngày không có nghe
được bất luận lời đáp lại nào, Thương Mặc lặng lẽ giương mắt nhìn Triệu
Mạt Thương, lại phát hiện cô cư nhiên thất thần, nhất thời càng thêm
nguội lạnh trong lòng.

Chẳng lẽ. . . Thật sự đã không quan trọng rồi sao?

Ánh mắt liếc đến trong tay Triệu Mạt Thương đang nắm dây chuyền, nhíu lông
mày, Thương Mặc kéo cái tay của Triệu Mạt Thương, cầm lấy sợi dây chuyền kia.

“Ôi chao. . .” Phục hồi tinh thần Triệu Mạt Thương đang
muốn lấy lại sợi dây chuyền, Thương Mặc đã thấy được tấm ảnh bên trong
dây chuyền, khuôn mặt nhất thời âm trầm xuống.

Lông mi nháy liên tục, Thương Mặc chỉ cảm giác hận bản thân không thể giết chết chủ nhân sợi dây chuyền kia.

Khẳng định không phải của Triệu Mạt Thương, nàng và Triệu Mạt Thương cùng một chỗ lâu như vậy, chưa từng thấy vật như vậy.

“Trả lại cho chị……..” Triệu Mạt Thương vừa thấy Thương Mặc nhìn mặt dây
chuyền đã biết hỏng việc, quả nhiên Thương Mặc cho tới bây giờ thần sắc
nhàn nhạt hoặc là bộ dạng ngốc nghếch ở trước mặt cô, đã biến mất không
còn thấy bóng dáng tăm hơi rồi.

Vừa đau lòng không nỡ vừa nghĩ
phải giải thích thế nào, Triệu Mạt Thương đưa tay muốn lấy lại sợi dây
chuyền từ tay Thương Mặc, Thương Mặc lại trực tiếp đem dây chuyền ném
xuống đất, “Không cho phép chị cầm!”

Dở khóc dở cười nhìn bộ dạng Thương Mặc bá đạo, Triệu Mạt Thương bất đắc dĩ lắc đầu, chìa tay muốn
nhặt sợi dây chuyền kia, tay bỗng nhiên bị kéo, sau đó dùng lực kéo tay
cô, cô bị kéo vào trong lòng Thương Mặc.

“Chị có thể để cho em
không cần lo lắng như vậy có được không?” Thương Mặc cơ hồ là mang theo
tiếng khóc nức nở nói ra, “Như vậy. . . Dù có lòng tin như thế nào đi
nữa, đều sẽ biết sợ đó.”

Mặc cho Thương Mặc đem chính mình ôm
chặt, đã lâu không có cảm thụ được ôm ấp ấm áp, Triệu Mạt Thương thoải
mái mà nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy một hồi an tâm. Nghe Thương Mặc nói
như vậy, có chút thở dài.

Tiểu Đản ngốc. . .

Chỉ có thể ở
trong tâm lặng lẽ mà gọi cái tên thân mật kia, Triệu Mạt Thương hai tay
rũ xuống hai bên, thật lâu, giọng nói nhàn nhạt, “Chị sẽ không thích bất kỳ người nào khác.”

Thương Mặc ôm Triệu Mạt Thương tay nắm thật chặt, “Mặc kệ, ngược lại chị phải thích em!”

Lời mới nói ra khỏi miệng, Thương Mặc bỗng nhiên có chút ngây dại.

Sẽ không thích bất kỳ người nào khác?

Cái kia. . . Ý tứ chính là sẽ chỉ thích nàng?

Cùng Triệu Mạt Thương kéo ra chút khoảng cách, Thương Mặc nhãn thần nóng
bỏng nhìn Triệu Mạt Thương, trong ánh mắt hừng hực, làm cho Triệu Mạt
Thương rất mất tự nhiên từ trong ngực nàng tránh thoát, cúi người muốn
đi nhặt sợi dây chuyền kia, Thương Mặc cũng vội vàng theo muốn đoạt đi.

“Mặc…..” Không biết nói gì mà nhìn bộ dạng phồng miệng của người kia, Triệu Mạt
Thương triệt để không thể làm gì nàng rồi, trong giọng nói tràn đầy bất
lực, lại mang theo sự cưng chiều nhè nhẹ, “Lúc nào cũng trẻ con như
thế……..”

“Hừ!” Thương Mặc cầm lấy cái dây chuyền kia, giọng nói càng thêm bá đạo, “Mặc kệ!”

“Tùy em.” Triệu Mạt Thương nói một cách lạnh lùng, trực tiếp trở về phòng khách.

Đứng ngẩn ngơ ở cửa hồi lâu, Thương Mặc cúi đầu nhìn dây chuyền trong tay,
lại nhìn phía sau cửa, bỗng nhiên ngây ngốc nở nụ cười.

Xoay
người lại đóng cửa, hấp tấp thay dép cũng theo vào phòng khách, đi vào
liền thấy Triệu Nam ngồi ở chỗ kia, lông mi nhẹ nhíu lại rồi lập tức
giãn ra.

Không thể làm cho Triệu Mạt Thương tức giận, bằng không…… cơ hội tiến vào một lần cũng không có.

Triệu Mạt Thương đã ngồi vào trêи ghế sa lon, vẻ mặt bình tĩnh rót chén nước
uống một ngụm, Thương Mặc theo ngồi vào bên cạnh, mắt trông mong nhìn
chén nước, cái bụng thì thầm một tiếng.

Mặt không thay đổi quay đầu nhìn nàng, Triệu Mạt Thương môi mấp máy, cuối cùng vẫn không nhịn được mở miệng, “Chưa ăn tối sao?”

Con mắt lập tức sáng lên, con ngươi đen nhánh của Thương Mặc có vẻ lấp lánh, “Không có.”

“Ah.” Triệu Mạt Thương gật đầu, “Đem dây chuyền bỏ xuống, trở về ăn cơm đi.”

“Ô. . .” Thương Mặc chậm rãi cúi đầu, giọng nói nghe vô cùng đáng thương, “Vậy em vẫn không nên ăn. . .”

“Em…..” Triệu Mạt Thương lại một lần nữa đối với Thương Mặc bất đắc dĩ, khoanh
tay ngồi trêи ghế sa lon hồi lâu, đứng lên đi về phía phòng bếp, giọng
nói không có nửa điểm nhiệt độ, “Ăn xong lập tức trở về.”

“Được, được.” Thương Mặc trong chốc lát tươi cười rạng rỡ, liều mạng gật đầu.

Từ sau khi Thương Mặc đi vào, Triệu Nam liền vẫn cảm thấy rất sợ hãi, dù
sao dáng vẻ Thương Mặc ngày đó đối với một đứa bé mà nói quả thực rất
đáng sợ.

Chỉ là nhìn thấy dáng dấp Thương Mặc từ đầu tới đuôi đều bị Triệu Mạt Thương ăn đến sít sao, đôi mắt Triệu Nam to tròn nhìn
chằm chằm vào Thương Mặc, sợ hãi trong lòng giảm bớt một chút.

Ánh mắt rơi vào trêи tay Thương Mặc, Triệu Nam sợ hãi mà đi đến trước mặt
Thương Mặc, chỉ vào sợi dây chuyền kia, “Cái đó, là của tôi.”

Thương Mặc giương lông mày lên, nhìn xuống sợi dây chuyền trong tay, khóe môi câu dẫn ra một nụ cười giễu cợt, “Của ngươi?”

“Ba ba cho tôi đấy.” Triệu Nam không dám trêu chọc Thương Mặc, nhưng vẫn rất cố chấp đưa tay ra, “Trả lại cho tôi.”

“Tốt.” Thương Mặc rất sảng kɧօáϊ mà đáp, sau đó đôi mắt trầm xuống, cầm lấy
sợi dây chuyền, nheo mắt lại khoanh tay ngồi nhìn vài giây, lấy tay đem
ảnh chụp Triệu Mạt Thương lấy ra, sau đó đưa dây chuyền cho Triệu Nam,
“Trả lại ngươi.”

Triệu Nam ngơ ngác tiếp nhận sợi dây chuyền kia, nhìn bên trong trống không vài giây, thoáng cái khóc lớn lên.

Vẫn còn trong phòng bếp làm đồ ăn cho Thương Mặc, Triệu Mạt Thương nghe
tiếng khóc lắc đầu, chần chờ một chút, tiếp tục động tác nấu ăn.

Cô không cần bởi vì đứa bé kia làm cho Thương Mặc không vui, trong lòng cô, Thương Mặc mới là trọng yếu nhất.

*******************

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Kỳ thực Thương tỷ tỷ rất yêu tiểu Mặc
Mặc, chính là vẫn không có biện pháp nghĩ thông suốt, cần một cơ hội mà
nói. . .

Nói đi nói lại, ta viết văn viết đến bây giờ, đã cảm
thấy. . . Triệu Nam hài tử này, quả nhiên là con tốt thí bi kịch nhất
dưới ngòi bút của ta, khụ……

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *