Truyện Teen

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 153 – chương 153

Lệnh Hồ Huyên rốt cục đã tỉnh lại.

Cũng không phải là giống như
phim truyền hình trêи TV, khi người yêu kêu gọi mà tỉnh lại, mà là khi
Linh Lung bởi vì hiệu lực của thuốc ngủ mà chìm vào giấc ngủ, chậm rãi
tỉnh lại. Khi tỉnh lại, cái ót còn mơ hồ có chút cảm giác đau đớn, vết
thương đạn bắn trêи người cũng như vậy, mà tay trái thì hơi lộ ra ngoài
bị bàn tay lạnh như băng nắm thật chặt.

Theo như lời bác sĩ, Lệnh Hồ Huyên trong lúc hôn mê, có thể nghe được âm thanh từ bên ngoài, trải qua mười mấy tiếng đồng hồ, Linh Lung cũng tốt, Thương Mặc cũng tốt,
mỗi một câu nói nàng đều nghe nhất thanh nhị sở, nàng giùng giằng muốn
từ trong bóng tối tỉnh lại, lại giống như là bị cái gì đó một mực buộc
chặt lấy hoàn toàn không có biện pháp tránh thoát, cho đến vừa nãy, sau
khi mạnh mẽ giãy dụa, thật sự có thể mở mắt ra rồi, đập vào mắt lúc
này, chính là hình ảnh Linh Lung mỏi mệt ghé vào bên giường bệnh của
nàng ngủ say, bàn tay vẫn như trước nắm thật chặt tay của nàng không
buông ra.

Nhớ tới trải qua mười mấy tiếng đồng hồ Linh Lung chưa
từng ngừng tiếng nói chuyện, khuôn mặt thanh lệ của Lệnh Hồ Huyên tràn
đầy cảm động, trêи tay hơi hơi dùng sức, cùng bàn tay của Linh Lung mười ngón tay đan vào nhau, ngây ngốc nhìn thiên hạ đang ngủ say, mai đến
cuối cùng một hồi mỏi mệt kéo tới, lần nữa ngủ mê mang.

Lúc này, Lệnh Hồ Huyên ngủ khóe miệng vẫn treo mỉm cười.

Nhớ lại nàng và Linh Lung quen biết đến nay hơn mười mấy hai mươi năm, đây
là lần đầu tiên nàng nghe được Linh Lung như vậy “Lải nhải”, mỗi một câu tuy là bình thường lại mang Linh Lung độc hữu không được tự nhiên, lại
làm cho nàng cảm thấy tâm động.

Lúc tỉnh lại lần nữa, Linh Lung sớm đã tỉnh, ngồi ở một bên tỉnh táo nhìn nàng.

“Tiểu Linh Lung… ” Mỉm cười, bởi vì quá lâu không nói chuyện, mở miệng nói âm thanh có chút khàn khàn, ánh mắt Lệnh Hồ Huyên thẳng tắp nhìn Linh
Lung, bàn tay vẫn như trước nắm lấy tay Linh Lung thoáng giật giật,
“Thật tốt… “

“Vừa rồi tại sao chị không gọi em?” Linh Lung nhíu lại lông mày, có chút bất mãn.

Nếu không phải vừa rồi tỉnh ngủ chợt phát hiện tay cô và tay Lệnh Hồ Huyên
cư nhiên chuyển thành mười ngón tay giao nhau, cô thật đúng là không
biết người phụ nữ này đã tỉnh qua một lần rồi, muốn đi muốn đi gọi bác
sĩ, lại phát hiện tay bị gắt gao nắm chặt làm thế nào cũng đều giãy
không ra, chỉ có thể nhấn cái nút ở đầu giường kêu bác sĩ qua đây kiểm
tra cho chị ấy.

Thẳng đến sau khi bác sĩ kiểm tra một phen xác
nhận Lệnh Hồ Huyên hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm, Linh Lung mới lại nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, mới hai ba ngày đã có vẻ vô cùng gầy gò trêи
khuôn mặt nhỏ nhắn lần đầu tiên lộ ra nụ cười.

Lại là mỉm cười, Lệnh Hồ Huyên khẽ mở môi mỏng, “Không bỏ được…. “

Trong lòng ngòn ngọt, nét mặt vẫn là dáng vẻ lãnh đạm, Linh Lung vẫn duy trì
hương vị trước sau như một không được tự nhiên, “Lời ngon tiếng ngọt,
mỗi một câu nói thật. “

Ngón tay nhẹ nhàng ở trêи tay Linh Lung
xoa xoa vài cái, Lệnh Hồ Huyên không nói gì nữa, mà ôn nhu nhìn Linh
Lung, vẻ mặt chuyên chú.

Những lời nói nàng muốn nghe kia, ở lúc hôn mê, Linh Lung đã nói qua, nàng rất thỏa mãn.

Mà bây giờ, vô luận Linh Lung như thế nào không được tự nhiên, nàng đều
biết Linh Lung là yêu nàng, chẳng qua là trước sau như một thích khẩu
thị tâm phi mà thôi, Linh Lung muốn như thế nào, liền như thế đó đi.

“Nhìn cái gì vậy!” Bị ánh mắt nhu hoà có thể chảy ra nước nhìn cảm thấy toàn
thân không được tự nhiên, Linh Lung nhịn không được mở miệng phun ra một câu, tiện đà đứng lên, “Buông tay ra đi, em đói bụng rồi. “

“Để
cho thủ hạ đi làm cơm cho em.” Tuy vừa mới thanh tỉnh, trong đầu của
Lệnh Hồ Huyên lại một mảnh thanh minh không chút nào mơ hồ, tay vẫn duy
trì bộ dạng lôi kéo tay Linh Lung, nhẹ giọng nói, “Ngoài cửa có người
trông coi a. “

“Hừ!” Bề ngoài giống như bất mãn mà hừ một tiếng,
nhưng tay vẫn cùng tay Lệnh Hồ Huyên mười ngón tay giao thủ như trước,
Linh Lung ngồi xuống, một tay khác cầm điện thoại di động của mình gọi
một cuộc, quả nhiên không quá vài giây, cửa phòng bệnh liền bị đẩy ra,
hai gã nam tử đi tới, hướng về phía hai người hơi hơi khom người, “Linh
Lung tiểu thư, Đường chủ. “

“Làm phiền các cậu giúp tôi chuẩn bị
chén cháo qua đây, phải thanh đạm một chút.” nói là nói bụng mình đói
bụng, nhưng mở miệng phân phó muốn cháo, người sáng suốt vừa nhìn liền
biết là muốn chuẩn bị cho Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung mặt không đỏ tim
không đập mà phân phó, Lệnh Hồ Huyên ở bên cạnh trong mắt tiếu ý tràn
đầy, mở miệng, dùng âm thanh vẫn suy yếu như trước nói, “Mang một phần
cơm cho Linh Lung tiểu thư, nhớ kỹ, đừng cho cà đừng cho cà rốt không
thịt mỡ không muốn…. “

“Lệnh Hồ Huyên!” Linh Lung tức giận,
nghiêm khắc liếc mắt trừng nàng, trong mắt mang theo sự uy hϊế͙p͙ mạnh
mẽ, tiếp theo quay đầu tiếp tục phân phó thủ hạ, “Không cần để ý đến chị ấy, mang cháo tới là được rồi….”

“Cái này…..” Hai gã đàn ông liếc nhau, rất xoắn xuýt mà nhìn về phía Lệnh Hồ Huyên.

“Ngoại trừ cà cà rốt thịt mỡ không muốn, nhớ kỹ đồ ăn có thả dấm chua cũng
không được. Nước nóng, mua chút đồ ăn có ích cho thân thể. ” Lệnh Hồ
Huyên mặc dù còn đang mang bệnh, mệnh lệnh thủ hạ bộ dáng lại cùng lúc
trước một điểm khác nhau đều không có, bỏ qua bộ dạng Linh Lung tức giận đến sắp giơ chân, “Được rồi, cứ như vậy, làm phiền các cậu. “

“Vâng!” Hai gã thủ hạ lên tiếng, ngay ngắn ra khỏi phòng bệnh.

“Vì sao bọn họ nghe lời chị mà không nghe lời em! ” Linh Lung bất mãn nói,
“Rõ ràng Thiếu chủ nói lại để cho bọn họ nghe lời em.”

“Bởi vì bọn họ là người của Ám Nguyệt Đường.” Lệnh Hồ Huyên buồn cười nhìn cô, “Thủ hạ một tay tôi mang ra ngoài.”

Linh Lung lập tức im lặng, một hồi lâu, ném cho nàng một cái liếc mắt, “Chị
khỏe mạnh nhanh lên một chút, chiếu cố chị thật là phiền phức. “

“Hử?” Lệnh Hồ Huyên nhẹ nhàng thiêu mi, trong mắt mang theo ý tứ hàm xúc
không rõ vui vẻ, “Tiểu Linh Lung cực khổ, kỳ thực có thể đi về nghỉ… “

Lời này, nhưng lại mang theo một chút chân thật ý tứ hàm xúc, Linh Lung quả thực nên nghỉ ngơi thật tốt.

“Chị… ” Linh Lung nghẹn lời, một lúc lâu, “Em khổ cực không khổ cực, nghỉ ngơi không nghỉ ngơi mắc mớ gì tới chị a!”

“Được được được, chuyện không liên quan đến tôi.” nhẹ giọng lời nói nhỏ nhẹ
dụ dỗ cô, đôi mắt Lệnh Hồ Huyên nóng bỏng nhìn Linh Lung, bỗng nhiên
nhíu mày lại, hít vào ngụm khí lạnh.

“Làm sao vậy?” Tuy trong
miệng luôn cố ý nói lời nói đối nghịch với Lệnh Hồ Huyên, vừa thấy nàng
lộ ra vẻ mặt như vậy, ngực nhất thời liền đau nhói, giống như bị kim đâm vào, Linh Lung lập tức đứng lên, ba chân bốn cẳng đi qua, có chút lo
lắng, “Có phải khó chịu chỗ nào hay không? Em đi gọi… “

Lời còn
chưa dứt, Lệnh Hồ Huyên liền mạnh mẽ chống thân thể hơi hơi ngưỡng cao,
hôn lên Linh Lung đang cúi đầu, Thế nhưng thân thể khí lực thực sự không đủ, mới hôn trong chốc lát, liền có chút lảo đảo muốn ngã.

Linh
Lung không có cùng nàng nắm cái tay kia vững vàng ôm bả vai của nàng,
làm nụ hôn càng sâu sắc hơn, Lệnh Hồ Huyên kinh ngạc trừng lớn mắt, tiếp theo hóa thành nhu tình, nhắm mắt lại đáp lại Linh Lung khó được một
lần chủ động hôn mình.

Tiểu Linh Lung của nàng, lúc này là hoàn toàn thuộc về nàng.

Nụ hôn này vừa hôn đã qua hồi lâu, thẳng đến hai người đều có chút thở
không nổi mới tách ra, mà tay Linh Lung ôm vai Lệnh Hồ Huyên vẫn không
có buông ra, mà nhẹ nhàng đem nàng thả lại trêи giường, lúc này mới thu
hồi, rồi lại chống lên cái giường mềm mại, hai mắt yên lặng nhìn thẳng
Lệnh Hồ Huyên.

“Làm sao vậy?” Lệnh Hồ Huyên có chút không rõ ràng cho lắm, khóe môi ôm lấy độ cong ấm áp mà ngọt ngào, “Làm gì mà nhìn
tôi như vậy?”

“Về sau… ” Ánh mắt Linh Lung lóe ra, mở miệng muốn
nói cái gì, lại khép lại, thẳng đến lúc thần tình Lệnh Hồ Huyên càng
ngày càng mê hoặc, mới tiếp tục chậm rãi nói, “Không cho phép chị vì em
mà đứng ra đỡ đạn.”

“Tôi… ” Không ngờ tới em ấy lại còn nói ra
những lời này, Lệnh Hồ Huyên giật mình, mới mở miệng liền bị Linh Lung
đánh gãy, “Nếu như chị lại làm ra loại chuyện như vậy, em sẽ trở về bên
cạnh Thiếu chủ. “

“Linh Lung… ” Ánh mắt Lệnh Hồ Huyên thanh minh, mang theo sủng nịch, “Tốt. “

“Đáp ứng nhanh như vậy, em mới không tin chị.” Linh Lung bĩu môi, đôi mắt
hắc bạch phân minh nhất thanh nhị sở, “Chị đã nói sẽ không gạt em. “

“A…. ” Cho tới bây giờ năng ngôn thiện biện (ăn nói khéo léo) Lệnh Hồ Huyên lúc này ngược lại có chút không biết trả lời như thế nào, chần chờ một chút, nhíu lại lông mày, “Tôi nghĩ, khả năng, gặp lại tình huống giống như vậy, tôi vẫn sẽ làm như vậy, giống như không phải lý
trí có thể khống chế chuyện này.”

“….” Linh Lung trầm mặc một lát, quay mặt đi, “Được rồi. “

Đổi lại là cô, cũng sẽ đi ngăn cản a !.

“Tiểu Linh Lung. ” Lệnh Hồ Huyên nhu hòa cười, “Tôi yêu em. “

Liếc mắt nhìn nàng, đang muốn nói gì đó, đột nhiên có người gõ cửa, Linh
Lung đem tay từ trong tay nàng rút ra, “Em đi lấy cháo. “

Chỉ là lúc đứng lên, trong miệng thấp giọng nói ra, lại làm cho Lệnh Hồ Huyên nở nụ cười.

Lấy nhĩ lực có nàng, cho dù giọng nói của Linh Lung vô cùng nhỏ, nàng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng.

Linh Lung nói là: “Ở chỗ này nói lời như vậy, một chút tư tưởng cùng thành ý cũng không có. “

——-

Trong phòng Thương Mặc, Triệu Mạt Thương đang ngủ say ôm lấy eo của Thương
Mặc, mà Thương Mặc, sớm đã tỉnh, đang ngây ngốc ôn nhu nhìn thụy nhan
gần trong gang tấc ngẩn người.

Vừa mới tỉnh lại trong tích tắc,
nàng thật sự cho rằng nàng vẫn chưa tỉnh lại đấy, nàng cho rằng nàng còn đắm chìm tại trong mộng đẹp, thế nhưng mà, cái hương khí quen thuộc
nhàn nhạt cùng nhiệt độ cơ thể ấm áp, rồi lại nhắc nhở nàng đây hết thảy cũng không phải là mộng.

Triệu Mạt Thương thực sự đã trở về rồi, đang nằm ở trong ngực của nàng ngủ say sưa.

Ánh mắt một khắc đều không bỏ được từ trêи mặt Triệu Mạt Thương lấy ra,
Thương Mặc liền cứ như thế như vậy, trì độn mà nhìn xem mỹ nhân đang ngủ say hơn một giờ.

“Nhìn chị bao lâu?”

Như đi vào cõi thần
tiên, hoàn toàn không có có chú ý tới Triệu Mạt Thương đã dần dần tỉnh
lại, thẳng đến âm thanh quen thuộc đó vang lên bên tai, Thương Mặc lúc
này mới kịp phản ứng, chống lại đôi mắt đẹp chậm rãi mở ra kia, ngốc ngơ ngác đáp, “Không có chú ý… “

” Tiểu Đản ngốc.” Đây là lần đầu
tiên khi tại chính mình tỉnh lại liền có thể nhìn thấy Thương Mặc khả ái như thế, Triệu Mạt Thương hận không thể đem Thương Mặc ôm vào trong
ngực dùng sức hôn mấy cái, tự nhiên cũng sẽ hành động như vậy, tới gần
Thương Mặc, hôn lên cánh môi thoạt nhìn vô cùng mê người, đầu lưỡi ở
phía trêи khẽ ɭϊếʍ lấy.

Bị nụ hôn ngoài ý liệu này làm cho kinh
ngạc, Thương Mặc ở ngắn ngủi mê hoặc sau đó, đảo khách thành chủ, một
cái xoay người nằm lên trêи người Triệu Mạt Thương, làm cho phạm vi
chiến đấu từ môi mở rộng thành chiến tranh trêи toàn thân thể.

“Không cho phép náo!” Triệu Mạt Thương thở hổn hển, cầm lấy bàn tay đang làm loạn của Thương Mặc, “Rời giường, đi tắm đi. “

“Không muốn… ” Thương Mặc bỉu môi bất mãn cự tuyệt, tay tiếp tục hướng về phía chỗ mục đích đã định tiến lên.

“Thương Mặc. ” giọng nói lạnh lùng, biểu tình trêи mặt Triệu Mạt Thương nhàn
nhạt, “Chị đếm tới ba, không đi, tự gánh lấy hậu quả. “

“Ô… “

“Một… Hai… ” Không để ý tới nàng dáng vẻ đáng thương, Triệu Mạt Thương mở
miệng bắt đầu đếm, mới đếm tới hai, Thương Mặc liền lăn một vòng từ trêи người cô xuống, xoay người xuống giường chạy vào phòng tắm, “Em đi
tắm!”

Thẳng đến sau khi vội vội vàng vàng chạy vào phòng tắm, Thương Mặc lúc này mới kịp phản ứng.

Triệu Mạt Thương…. Dường như… Lại khôi phục bộ dạng nữ vương giống như lúc trước?

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *