Truyện Teen

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 125 – chương 125

“Được rồi, Tiểu Đản, em không có nói với chị là chuyện gì xảy ra. . .”
Thấy Thương Mặc càng muốn mày nhíu lại càng chặt, Triệu Mạt Thương không khỏi bắt đầu đau lòng, mở miệng cố ý dời đi sự chú ý của nàng nói.

“Cái này a. . .” Thương Mặc nhức đầu, nằm ngửa ở trêи giường, nhìn trần nhà, giọng nói bỗng nhiên hạ thấp xuống, “Ba ba của em lần kia. . . Có lẽ là do Tào Minh Nghĩa hạ thủ !. “

“Cái gì?” Triệu Mạt Thương vốn
đang nằm lập tức ngồi dậy, cảm thấy rất khϊế͙p͙ sợ nhìn Thương Mặc một
lúc lâu, tâm tình cũng theo nàng mà hạ thấp xuống, viền mắt cũng đỏ,
“Xin lỗi. . . Tiểu Đản, thực sự. . . Xin lỗi. . .”

Ngẩn người,
Thương Mặc cũng ngồi xuống theo, cảm thấy thực khó hiểu, sau một khắc
chợt tỉnh ngộ lại, ôm chặt Triệu Mạt Thương, “Tào Minh Nghĩa không phải
chị thả đi, là em cố ý thả đi. . .”

Thần tình bị kiềm hãm, Triệu
Mạt Thương nhìn Thương Mặc hồi lâu, tiếp theo có chút cẩn thận nói,
“Không phải. . . Không phải chị thả đi sao?”

Nếu như không phải
nàng trong chốc lát thất thần, đâu có thể để cho Ngô thúc chạy mất, cũng lại càng không để cho Ngô thúc có cơ hội cứu Tào Minh Nghĩa trốn thoát.

“Đứa ngốc. . .” Đem cô một lần nữa ôm vào trong ngực nhất tề nằm lại trêи
giường, Thương Mặc cúi đầu cọ xát vào cổ Triệu Mạt Thương, vốn bởi vì
nhớ tới ba ba mà hạ tâm tình cũng theo một lần nữa tung bay, “Người của
em đều có thể đem người của hắn núp ở nơi đó tiêu diệt hết, đâu có khả
năng bởi vì sai lầm thả hắn đi mất.”

“Tiểu Đản, chị phát hiện. .
.” Nghe nói như thế, tâm tình vẫn hổ thẹn lập tức tiêu thất, trêи tay
Triệu Mạt Thương cầm lấy góc áo Thương Mặc, “Lệnh Hồ Huyên đánh giá em
thực sự không sai đâu. “

“Hả?”

“Tiểu hồ ly. . .” Có chút
tự hào nói, cặp con ngươi đen kia của Triệu Mạt Thương có vẻ lóe sáng
lóng lánh, “Tiểu Đản, ngày hôm nay em thật giỏi. “

“A. . .” Sủng
ái mà ôm Triệu Mạt Thương trở mình, lại để cho cô úp sấp trêи người
mình, Thương Mặc nhìn thẳng vào mắt cô, “Về sau, nếu như lại xảy ra….
Như vậy ngoài ý muốn, không cho phép suy nghĩ, ngoan ngoãn chờ em đến.”

“Nếu như là sẽ liên lụy đến em thì sao?” Triệu Mạt Thương thu hồi tươi cười, ngưng mắt nhìn vào đôi mắt của Thương Mặc, giọng nói vô cùng mềm nhẹ,
“Chị không muốn em bởi vì chị xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn. “

“Nếu như chị đã xảy ra chuyện, em cũng sẽ xảy ra chuyện như thế. ” Trêи mặt
Thương Mặc một điểm tiếu ý cũng không có, giọng điệu có vẻ hết sức
nghiêm túc, ” Thế thì chẳng bằng, chờ em đi qua cứu chị. “

“Em….” Bởi vì động tác ghé vào trêи người Thương Mặc mà cúi đầu mắt nhìn xuống Thương Mặc, Triệu Mạt Thương nhẹ tay nhẹ vỗ về gò má của Thương Mặc,
“Tự tử là chuyện ngu nhất trêи cái thế giới này, không cho phép làm loại sự tình này. Như chuyện hôm nay vậy, tuy là em đã bố trí xong tất cả,
nhưng khi tại trong giáo đường vẫn quá nguy hiểm…..”

“Mặc kệ nó…” Thương Mặc quay người đem Triệu Mạt Thương đặt ở trêи người, cau mày
lầm bầm, “Chị lại muốn giáo ɖu͙ƈ em, ngược lại em bất kể. . .”

“Tiểu Đản. . .” Không có biện pháp gây khó dễ cho Thương Mặc , Triệu Mạt
Thương nhẹ tay nhẹ xoa vành tai Thương Mặc, “Em ah, chỉ cho phép Châu
Quan phóng hỏa không cho phép dân chúng đốt đèn. “

“Đúng vậy.” Thương Mặc rất bá đạo nói, “Thương Thiếu chủ muốn phóng hỏa liền phóng hỏa!”

“Em còn rất bá đạo nha. . .” Liếc nàng một cái, Triệu Mạt Thương đem nàng
từ trêи người mình đẩy tới một bên, “Trước đây không biết là người nào,
còn nói với chị không phải con nhà giàu…..”

Kết quả đâu, lái xe xịn ở biệt thự còn có một đoàn người hầu hạ.

Lời này nhưng lại không có nói ra, Triệu Mạt Thương chỉ nói xong thấy sắc
mặt của Thương Mặc lúc xanh lúc trắng, cũng liền không nói nữa, “Được
rồi, không nói em nữa….”

“Hắc. . .” Thương Mặc cười khúc khích, lấy lòng nhìn Triệu Mạt Thương, “Chúng ta đi ngủ có được hay không, ngủ ngon a. . .”

Bị nàng vừa nói như vậy, đột nhiên cảm giác được đáy mắt Thương Mặc quầng
thâm rất dễ làm người khác chú ý, Triệu Mạt Thương tâm tê rần, kéo qua
chăn đắp lên mình và nàng, “Nhanh ngủ đi. “

Lấy hiểu biết của cô
đối với Thương Mặc, cái người này từ hôm nay gặp mặt bắt đầu liền vẫn
đối với chính mình nhu tình mà cười, nhất định là từ ngày mình bị cướp
đi thì liền không có ngủ qua.

“Ừ.” tiến vào trong lòng Triệu Mạt
Thương, Thương Mặc tìm một tư thế có thể làm cho mình thoải mái, tay vẫn ôm eo của cô, rất nhanh liền ngủ mất rồi.

Triệu Mạt Thương nghe từng tiếng hít thở, nhẹ tay nhẹ nhàng ở trêи lưng Thương Mặc vỗ về,
ngưng mắt nhìn Thương Mặc hồi lâu, dần dần cũng theo nàng ngủ thϊế͙p͙
đi.

“Thiếu chủ các nàng trở về phòng rồi hả?” Uông Minh và Lệnh
Hồ Huyên sau khi trở về, nghe được Thương Mặc trở lại một cái liền ôm
Triệu Mạt Thương trở về trong phòng, không khỏi sắc mặt đều có vẻ rất cổ quái.

Linh Lung ừ nhẹ một tiếng, nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Thiếu chủ
căn dặn bảo hai người tăng cường lực độ đả kϊƈɦ, xem Triển Dương, có thể khai ra bao nhiêu bộ bao nhiêu lời. “

Gật đầu, Lệnh Hồ Huyên đi tới bên cạnh Linh Lung, cầm lấy tay cô, “Linh Lung, chuyện bên của em cũng xong rồi sao?”

“Ừ.”

“Chúng ta đây cũng trở về phòng nghỉ ngơi một chút đi, mệt mỏi quá. ” Lệnh Hồ
Huyên giả vờ đáng thương mà nhìn cô, tay lượn quanh lên cổ Linh Lung,
được không?”

Tuy là cùng Lệnh Hồ Huyên đã xác định quan hệ người
yêu, chuyện thân mật nào đó cũng đã làm, ngay trước mặt rất nhiều người
bị đối đãi như thế, khuôn mặt Linh Lung lập tức biến đỏ, đang muốn mở
miệng cự tuyệt đồng thời lấy tay nàng ra, ánh mắt chạm đến đáy mắt uể
oải của Lệnh Hồ Huyên, tâm lập tức mềm nhũn, “Được. “

Người vốn
thoạt nhìn vẻ mặt đáng thương quét một cái sạch, Lệnh Hồ Huyên cười tươi như hoa, ôm lấy cánh tay Linh Lung, giọng điệu ngọt ngào nị nị, “Tiểu
Linh Lung thật tốt. “

Trêи người một hồi nổi da gà đứng lên, hai
hàng lông mày của Linh Lung co quắp vài cái, muốn cùng Lệnh Hồ Huyên nói không nên được voi đòi tiên, lại có chút không nỡ, dứt khoát trực tiếp
kéo tay nàng qua đi về phòng của Lệnh Hồ Huyên.

Liên Ám đứng ở
phía sau, nhìn thân ảnh của hai người, như đại nhân sủng ái tiểu hài tử
lắc đầu, đang muốn xoay người đi xử lý chuyện của mình, lại phát hiện
Uông Minh còn đứng ngẩn ngơ bất động đứng nguyên tại chỗ.

Thở dài, Liên Ám mở miệng, rất có ý riêng, “Tiểu Minh a, còn nhớ rõ khi còn bé Liên Ám Thúc dạy con luyện võ không?”

“Nhớ rõ ạ.” Liên Ám đối xử với hắn luôn luôn rất tốt, giống như đối với con
trai ruột, tự nhiên, Uông Minh cũng cư xử với Liên Ám như phụ thân của
mình.

“Khi con còn bé, so với người khác đều luôn hiểu được kiên
trì. ” Liên Ám vừa nhớ lại vừa thở dài nói, “Người khác đứng trung bình
tấn ghim hai đến ba giờ thì không được, con thường thường một ghim chính là năm giờ. “

Lặng lẽ gật đầu, Uông Minh thần tình cố chấp nhìn Liên Ám, “Luyện tốt võ, mới có thể. . . Mới có thể bảo vệ tốt Thiếu chủ. “

“Đúng vậy. . .” Liên Ám nhìn thẳng hắn, một lát, “Bảo hộ Thiếu chủ, điểm ấy con cũng rất kiên trì a. “

Hơi hơi cúi đầu, Uông Minh nhìn chằm chằm mặt đất, không nói được một lời.

“Có đôi khi, vô cùng chấp nhất luôn không tốt. ” Liên Ám vỗ vỗ bờ vai của
hắn, từ bên cạnh hắn đi qua, “Được rồi, ta muốn đi làm chuyện của ta,
con cũng vội vàng đã mấy ngày, nghỉ ngơi một chút đi. “

“Vâng, Tiểu Minh biết rồi.” Uông Minh gật đầu, cũng không di chuyển, mà là đứng ở tại chỗ, suy tư về câu nói kia của Liên Ám .

Vô cùng chấp nhất luôn không tốt?

Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung trở về trong phòng, sau đó cùng nhau nằm ở trêи giường.

Theo thói quen quấn lên thân thể Linh Lung, Lệnh Hồ Huyên ở bên tai cô thổ
khí như tơ nói, “Tiểu Linh Lung, có phải em đã sớm biết Thiếu chủ có kế
hoạch hay không. “

“Đúng.” tuy nói cô đã quen với động tác mập mờ như vậy, nhưng Linh Lung vẫn không nhịn được cùng nàng kéo ra một chút
khoảng cách.

Không phải là không thích, mà là mỗi lần bị Lệnh Hồ
Huyên đối đãi như vậy, nơi bụng sẽ lại dâng lên cảm giác giống như một
đám lửa, cùng cảm giác một đêm kia làm người ta ý loạn tình mê là giống
nhau như đúc.

“Thiếu chủ nói cho em hay sao?” Linh Lung khẽ động, Lệnh Hồ Huyên cũng đi theo động, thẳng đến cuối cùng thậm chí là nửa
ghé vào trêи người Linh Lung mới thoả mãn mà nói, “Tiểu Linh lung không
cho phép trốn. “

Bất đắc dĩ thở dài, Linh Lung càng phát ra cảm
giác mình đối với Lệnh Hồ Huyên không thể làm gì rồi, vì vậy mặc nàng
ôm, cũng không giãy dụa, “Thiếu chủ không có nói cho em biết, là trực
giác của em nói cho mình biết. “

“Hử?” Không nghĩ tới câu trả lời lại là như vậy, Lệnh Hồ Huyên sửng sốt hồi lâu, cuối cùng mỉm cười,
“Đúng rồi, em đi theo bên người nàng nhiều năm như vậy, quả nhiên vẫn là em hiểu rõ nàng nhất. “

Kỳ thực, nàng cũng biết Thương Mặc là
loại người bình thường đều phải phòng ngừa chu đáo, vì vậy ngay từ đầu
lúc Thương Mặc nói muốn một thân một mình đi cứu Triệu Mạt Thương, nàng
tuyệt không lo lắng.

Nhưng sau lại chứng kiến Liên Ám cư nhiên không đi cùng, lúc này mới hoàn toàn luống cuống.

Chỉ là không nghĩ tới, Linh Lung ngược lại không phải là người lo lắng cho
Thiếu chủ nhất, hơn nữa còn rất bình tĩnh xử lý sư tình Thương Mặc giao
phó trước khi đi.

Chủ yếu là, nàng thực sự cho rằng Thương Mặc bị cảm tình làm đầu óc mê muội, bất cứ chuyện gì một khi cùng Triệu Mạt
Thương có móc nối, Thương Mặc liền không có biện pháp lý trí mà đi xử
lý, hiện tại xem ra, hình như không phải như thế.

Đối với Lệnh Hồ Huyên ý tưởng vô cùng hiểu rõ, Linh Lung nhàn nhạt nói, “Triệu Mạt
Thương đối với Thiếu chủ rất trọng yếu, cho nên tình huống như vậy xuất
hiện, Thiếu chủ ngược lại sẽ bức bách chính mình tỉnh táo lại, làm xong
tất cả chuẩn bị. “

Dù sao đối với Thương Mặc mà nói, nếu như
Triệu Mạt Thương bởi vì chuyện nàng không có chuẩn bị sẵn sàng mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nhất định sẽ thống khổ trọn đời, thậm chí trực
tiếp không chịu nổi mà đi theo.

“Quả nhiên vẫn là Tiểu Linh Lung
nhà của chúng ta thông minh nhất.” Lệnh Hồ Huyên dương dương đắc ý ôm
Linh Lung, vẫn không quên ở trêи mặt cô hôn một cái, “Tiểu Linh Lung
thật lợi hại. “

Đối với hành động như vậy của Lệnh Hồ Huyên đã
thấy nhưng không thể trách, Linh Lung rất tỉnh táo đem nàng từ phân nửa
bên trái thân thể mình khẽ đẩy đến trêи giường, kéo qua chăn đắp lên
người mình và nàng, “Em mật rồi.”

“Vậy mau ngủ đi. ” Lệnh Hồ
Huyên bao lâu không ngủ, Linh Lung tự nhiên cũng là bao lâu không ngủ,
rất rõ ràng cảm giác được trong cơ thể mình truyền tới cảm giác mệt mỏi, Lệnh Hồ Huyên tự nhiên cũng cho rằng Linh Lung cũng là như thế, liền
lập tức nói.

“Ừ.” rất nhạt mà lên tiếng, Linh Lung nhắm mắt lại, điều chỉnh hô hấp, rất nhanh liền một bộ đã ngủ rồi dáng vẻ.

Lệnh Hồ Huyên ngày thường dụ dỗ tươi cười vẫn chưa xuất hiện ở trêи mặt, mắt tràn đầyôn nhu, tay nắm lấy tay Linh Lung, cũng theo hai mắt nhắm
nghiền, rất nhanh cũng ngủ thϊế͙p͙ đi.

Mà một bên người đáng lẽ
ra sớm phải ngủ mất rồi Linh Lung lại vào lúc này mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn Lệnh Hồ Huyên hồi lâu, trêи tay ấm áp để cho đáy lòng cô ấp áp,
không khỏi lại nắm thật chặt cái tay kia đang cầm lấy tay mình, lúc này
mới một lần nữa nhắm mắt lại ngủ tiếp.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *