Ngôn Tình

Hẹn Kiếp Sau Gặp Lại Chàng

Chương 538 – Xâm nhập vào Tiết gia

Tiết Xán trước mặt tôi rất đặc biệt , sau khi nhẹ nhàng đỡ lấy tôi đứng vững vàng, anh ấy nhanh chóng rút tay về phía sau lùi lại một bước, trong lòng hình như biết nam nữ không thụ thụ bất thân.

“Vết thương của cô rất nghiêm trọng, không nên cử động.” Tiết Xán nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của tôi, bình tĩnh nói: “Tôi nhớ cô nói là tới quê nhà ở Bắc Kinh tìm người thân đúng không?

“vâng.” Tôi sợ hãi nhìn vào mắt Tiết Xán, chỉ có thể trầm giọng trả lời.

“Vì xảy ra quá nhiều chuyện ngoài ý muốn, tôi sẽ đưa cô về kinh thành, cô cho tôi địa chỉ người thân của cô.”

Tôi lập tức nghĩ đến cái tên mà Ninh Thanh Mi đã nói với tôi , rồi bảo với Tiết Xán, Tiết Xán gật đầu liếc mắt nhìn chân tôi, vẻ mặt vẫn còn mờ mịt. “Khi nào về đến kinh thành, tôi sẽ đưa cô đến thầy thuốc của Tiết gia chữa bệnh, sau đó sẽ liên hệ với người thân của cô”

Tôi gật đầu chỉ muốn cảm ơn Tiết Xán, nhưng chưa kịp mở miệng thì anh ấy quay đầu bước ra khỏi xe ngựa, dường như không có ý định nói chuyện với tôi nhiều hơn.

Tôi sững sờ trong giây lát.

Tôi chợt nhớ ra Tiết Xán đã nói với tôi rằng cả đời này anh chỉ gặp Ninh Uyển Uyển ba lần.

Lần thứ nhất, anh cứu cô, lần thứ hai, cô cứu anh, lần thứ ba, cô giết anh.

Cho tới bây giờ, tôi vẫn là hành động theo kế hoạch của Ninh gia, trên lý thuyết cũng không nên thay đổi lịch sử, nói cách khác, sự việc tại thôn Lý Gia này chính là lần đầu tiên Ninh Uyển Uyển và Dung Kỳ gặp nhau, đây cũng chính là lần anh cứu Ninh Uyển Uyển . Xét theo thái độ hiện tại của Tiết Xán, dường như anh vẫn không có nhiều tình cảm với Ninh Uyển Uyển.

Vậy họ yêu nhau từ khi nào?

Tôi đang suy nghĩ, và tôi không khỏi cảm thấy hơi mỉa mai.

Tôi rất ghen tị với quá khứ của Tiết Xán và Ninh Uyển Uyển, tôi muốn biết từng chi tiết về mối tình của họ, tôi không dám hỏi Tiết Xán, nhưng tôi không bao giờ nghĩ có một ngày mình sẽ trải qua tất cả điều này trong vai Ninh Uyển Uyển.

Xe ngựa gập ghềnh mấy ngày, cuối cùng tôi cũng tới được kinh thành, tôi đã thành công tiến vào Tiết gia trị bệnh.

Tiết Xán cũng theo lời hứa đi tìm người được gọi là người thân của tôi, nhưng ngay sau đó lại có tin tức cho biết người thân của tôi đã xúc phạm quý phi nên đã cùng gia đình trốn khỏi kinh thành.

Tiết Xán sai người nói với tôi những chuyện này, nghe xong tôi cũng không ngạc nhiên chút nào.

Ninh Thanh Mi kêu tôi đến đây, chẳng qua là để tôi có thể ở lại Ninh gia, nhất định sẽ không cho tôi bất kỳ người thân nào.

Mặc dù trong lòng hiểu rõ, nhưng ngoài mặt tôi lại giả bộ đau lòng, thấy tôi như vậy Tiết Xán đã sai người nói với tôi rằng, tôi có thể tạm thời sống ở Tiết gia cho đến khi bình phục vết thương.

Cho nên, tôi đã ở lại Tiết gia hơn mười ngày, đối với tôi đây là một sự thất vọng không hề nhẹ, vì mười ngày qua tôi sống ở nhà sau của Tiết phủ nhưng không hề gặp Tiết Xán lần nào cả.

Những ngày ở Tiết gia của tôi vô cùng yên bình, tôi tự nhiên cảm thấy yên bình như vậy cũng tốt, nhưng trong lòng tôi biết rõ hơn sự bình yên này là không bình thường.

Vì người Ninh gia, làm sao có thể không có động tĩnh gì được?

Quả nhiên, vào ngày thứ mười hai ở Tiết gia, cuối cùng tôi cũng nghe thấy tiếng gió.

Vào lúc, tôi đang bí mật luyện kỹ năng của Hạ gia trong phòng, đột nhiên tôi nhìn thấy vài người hầu gái cùng một người đàn ông lớn tuổi bước vào sân.

Tôi nhìn thấy ông lão, đôi mắt hơi xanh, quần áo không giống người Trung Nguyên, tôi nhìn một lúc lâu mới biết ông ta không phải là người Hán.

Nơi tôi ở là dành cho khách của Tiết gia, phải chăng ông già này cũng phải tới Tiết gia làm khách, tôi tò mò quên mất nhìn qua cửa sổ,thấy một người hầu gái đi qua, tôi hỏi: “Ông già kia là ai vậy? “

Tôi sống ở đây đã lâu, những người giúp việc trong sân có mối quan hệ khá tốt với tôi, cô ấy không muốn trốn tránh câu hỏi của tôi, nên nói nhỏ: “Đây là thầy thuốc ở Nam Cương, ông ấy rất lợi hại. Thiếu gia đặc biệt mời đi gặp lão phu nhân. “

Tôi đã rất ngạc nhiên.

Trước khi tôi xuyên không, tôi đã hỏi Tiết Phong, Tiết Phong biết rất nhiều từ lịch sử gia tộc nhà họ Tiết , anh ấy cũng nói với tôi rằng khi tôi xuyên không, bà của Tiết Xán vẫn còn sống, lão phu nhân được nhắc tới chắc là bà ấy.

“Bà cụ bị bệnh à?” Tôi không khỏi thắc mắc, “Tại sao bà phải đến gặp thầy thuốc Nam Cương?”.

Cô hầu gái nhỏ đột nhiên có chút căng thẳng khi tôi hỏi, cô ấy cẩn thận liếc nhìn xung quanh, sau đó cẩn thận ghé sát tai tôi nói: “Lưu Cô nương, cô không biết sao, lão phu nhân của chúng tôi mắc bệnh rất kỳ quái!”

Tôi sững sờ và lặp lại: “Bệnh lạ ư?”

Cô gái nhỏ lo lắng gật đầu, “Đúng vậy, mới mấy ngày trước, lão phu nhân đột nhiên sùi bọt mép, ngày nào cũng phát điên, chúng tôi còn mời thấy thuốc của Hạ gia và thần y của Giang Nam đến thăm bệnh cho lão phu nhân.” Nhưng không hiểu sao, sau này thiếu gia lại mời thần y Nam Cương này đến đây ”.

Sau khi cô hầu gái nhỏ nói chuyện với tôi xong, có người gọi cô ấy, cô ấy vội vã rời đi, để lại tôi một mình trong phòng.

Tôi luôn cảm thấy lão phu nhân có chút kỳ lạ.

Không có gì ngạc nhiên khi về già sẽ phát bệnh, nhưng điều khiến tôi băn khoăn là ngay cả thầy thuốc của Hạ gia và Giang Nam cũng không chữa bệnh được cho bà ấy?

Hơn nữa, theo tôi biết thì y thuật ở Trung Nguyên đáng ra phải cao siêu hơn Nam Cương rất nhiều, nhưng tại sao Tiết Xán lại mời thầy thuốc của Nam Cương?

Đối với tôi bây giờ, tôi luôn cảm thấy mọi chuyện xảy ra ở Tiết gia đều có thể liên quan đến kế hoạch của Ninh gia, vì vậy, tôi không dám khinh thường bệnh lạ lần này của lão phu nhân.

Vì vậy, cả ngày lẫn đêm , tôi đều nằm trong phòng và giả vờ như đang ngủ, nhưng khi trời đã khuya, tôi đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, bí mật tìm một chỗ trốn rồi nhảy ra ngoài bằng lối cửa sổ.

Tôi đến phòng sinh hoạt của khách, tôi đi hết vào bên trong.

Trước khi xuyên không, tôi nhờ Tiết Phong cho tôi xem sơ đồ cấu trúc của ngôi nhà cũ của Tiết gia của bọn họ, nên tôi không gặp khó khăn gì để tìm ra nơi bà cụ ở.

Bước vào phòng của bà cụ, tôi đi theo hướng mình nhớ khi xem sơ đồ, và nhanh chóng tìm được phòng ngủ của bà cụ.

Tôi bình tĩnh nhảy lên mái nhà, nhấc một mảnh gạch vụn và nhìn xuống.

Nhưng trước cảnh tượng này, tôi không khỏi choáng váng.

Tôi vốn tưởng rằng bà cụ bị bệnh nên ốm trên giường, nhưng tôi không muốn nhìn xuống lúc này, căn phòng của bà cụ không có ai.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi có tìm nhầm phòng không?

Tôi nghi hoặc, đang định rời đi thì chợt nghe trong phòng có tiếng động, tưởng mình đã bị phát hiện, tôi nhanh chóng quyết định tập trung linh lực phòng thủ, tôi cúi ngườ nằm rạp lên mái nhà, cẩn thận nhìn sân.

Nhưng khi tôi nhìn sang, tôi chỉ thấy một bóng người đang run rẩy bước đi trong vườn.

Tôi sững sờ, khi định thần lại, sắc mặt không khỏi có chút thay đổi.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *