Ngôn Tình

Hẹn Kiếp Sau Gặp Lại Chàng

Chương 422 – Bốn người chết

Tôi nhìn thấy chủ nhiệm Trịnh bụng đầy máu, không còn nguyên vẹn của mình Ngay sau đó, chúng tôi thấy cô ấy sờ lên chiếc bụng phảng lì của
mình, vẻ mặt ra vẻ vui mừng.
“ Tôi có thể có thai rồi”. Vì đây là video quay trên máy tính của cô
ấy nên có âm thanh, chúng tôi nghe thấy giọng cô ấy đầy vui mừng “ Tôi
có thể mang thai.”

Giây tiếp theo video đột ngột biến mất, màn hình đen thui. Tôi thất thần ngồi tại chỗ, cảm thấy cả người lạnh toát.

“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?” Hi Nguyệt là người đầu tiên hoảng
sợ và kêu lên, “Chủ nhiện Trịnh rõ ràng là đã chết! Tất cả chúng tôi đã
mang xác cô ta đi, và cái bụng đã bị hỏng, nhưng điều gì đã xảy ra với
cô ấy…… “

“Tất cả đều là giả.” Tiết Xán bình tĩnh nói, cắt ngang lời nói của Hi Nguyệt.

“Giả?” Không chỉ Hi Nguyệt mà tôi cũng choáng váng.

“Đúng” Tiết Xán gật đầu, “Trịnh Lan hẳn là đã chết, thật sự không thể khôi phục được.

Đoạn video này chỉ là ảo giác dụ người tiếp theo tự sát.”

Tôi đã rất ngạc nhiên.

Quả thực, chủ nhiệm Trịnh trong video sau khi móc bụng vẫn chưa chết, quả thực khiến người ta băn khoăn không biết tự sát như thế này thật sự không chết và sống lại Có thể do Lưu Hoa xem đoạn video này và bị mê
hoặc nên đã móc tim tự sát. Tôi phải nói rằng người đàn ông đứng sau rất thông minh.

Anh ta đánh vào tâm lí của những người mắc bệnh và dụ dỗ và lợi dụng họ để khiến họ tự sát.

Có lẽ kiểu lừa đảo này có vẻ vô lý, nhưng phải biết rằng những người
mắc bệnh hoặc khiếm khuyết đều có mong muốn có sức khỏe tốt. Cho dù là
một chút hi vọng, e rằng bọn họ cũng nguyện ý cố gắng.

Bởi vì chuyện của Lưu Hoa, tôi đã biết chuyện tối hôm trước, tôi và Tiết Xán về nhà.

Hôm nay tôi sợ kinh khủng, mệt mỏi, về đến nhà ăn cơm tắm rửa xong chẳng muốn làm gì nên cứ ngơ ngác ngồi trên giường xem tivi.

Tin tức đang được phát trên TV, và tình cờ, lại có tin tức ngôi chùa
đó. Theo tin tức được biết, tâng 2 của chùa đã hoàn thành, các tầng tiếp theo bắt đầu xây dựng.

Tiết Xán đi vào phòng ngủ, nhìn thấy ngôi chùa trên TV, và dừng lại.

Tôi chỉ nhớ rằng kế hoạch ban đầu của chúng tôi hôm nay là đến ngoại ô để xem ngôi chùa này, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Hi Nguyệt đã phá
vỡ kế hoạch của chúng tôi.

Tôi nhìn TV với vẻ mặt ngưng trọng, không khỏi hỏi: “Tiết Xán, chùa này có chuyện gì vậy?”

Tiết Xán chưa kịp trả lời thì điện thoại di động của tôi đột nhiên vang lên.

Nhìn thấy con số, tôi sửng sốt. Là Hi Nguyệt, người vừa để lại số cho tôi hôm nay.

Đã khuya rồi, cô ấy gọi đến đây làm gì?

“Xin chào.” Ngay khi kết nối, tôi nghe thấy giọng nói hoảng hốt của Hi Nguyệt trên điện thoại.

“An Tố, có người chết rồi!”

Có một tiếng động trong đầu tôi.

Tôi không ngờ rằng chỉ nửa ngày trôi qua kể từ sau hai vụ tự sát , và một vụ mới lại xảy ra.

Đột nhiên, tôi và Tiết Xán không thể nghỉ ngơi được nữa, thay quần áo và nhanh chóng đến hiện trường vụ giết người mà Hi Nguyệt đã kể cho
chúng tôi.

Khi đến hiện trường, chúng tôi được biết, trong vụ án mạng này có cả 4 người đều chết, đó là vụ tự sát.

Bốn người tự tử đều là cảnh sát đã nghỉ hưu, họ là tiền bối của Lưu Hoa và Hi Nguyệt họ đã tự sát trong đồn cảnh sát.

Khi đến cửa đồn cảnh sát, chúng tôi thấy Hi Nguyệt đang đi đi lại lại ở cửa, vừa nhìn thấy chúng tôi liền vội vàng chạy tới.

“Lần này cảnh sát tự tử. Tôi không thể đưa hai người vào.” Hi Nguyệt
rõ ràng đã khóc và giọng khàn đi. “Chúng ta hãy đến quán cà phê bên cạnh nói chuyện. “

Đến ngồi trong quán cà phê, Hi Nguyệt cho chúng tôi xem tất cả các tài liệu mà cô ấy có được.

Khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh, tôi suýt nôn ra ngoài vì quá nhiều máu.

Trong bức ảnh, có 4 người đàn ông đang nằm, mỗi người đều cầm một con dao cực lớn trên tay, chặt chân hoặc tay gục trên vũng máu.

Tôi xem qua thông tin của bốn người và nhanh chóng tìm ra điểm chung của họ.

Họ đều nghỉ hưu, tất cả đều do bị trúng đạn vào chân hoặc tay khi thi hành công vụ dẫn đến thương tật nên phải nghỉ hưu và trở thành một cảnh sát.

Hi Nguyệt nói với chúng tôi rằng cô ấy biết một trong những người đàn ông đã chết tên là Trân Hạo. Bên kia là tiền bối của cô, có thành tích
xuất sắc trong học viện cảnh sát, sau khi trở thành cảnh sát cũng lập
được rất nhiều thành tích, có thể nói là đáng tự hào.

Không ngờ, một vụ tai nạn vào năm ngoái đã khiến anh ta mãi mãi phải ngồi trên xe lăn.

Kể từ khi khuyết tật, tính cách của Trần Hạo trở nên rất thu mình và
không kết giao với những người bạn cũ như Hi Nguyệt, nhưng mới hôm qua,
Tràn Hạo bất ngờ gửi một tin nhắn trong nhóm WeChat của họ.

Hi Nguyệt cho chúng tôi xem điện thoại và những gì chúng tôi thấy hắn nói là “Tôi sẽ sớm đứng dậy trở lại!”

Mọi người trong nhóm nghĩ rằng anh ấy được điều trị hay gì đó, và họ hỏi, nhưng anh ta không trả lời.

Tôi nghĩ thời điểm Trần Hạo gửi WeChat là vài giờ trước, rõ ràng là không lâu trước khi anh ấy tự sát.

Đây chắc chắn không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, cùng với
phương pháp tự sát khủng khiếp của Trần Hạo và ba cảnh sát đã nghỉ hưu
khác, như chủ nhiệm Trịnh và Lưu Hoa, phải tự sát để phục hồi sức khỏe
cho đôi chân của mình.

“Cảnh sát các cô có kiểm tra máy tính và điện thoại di động của bốn
người họ không?” Tôi ngay lập tức hỏi Hi Nguyệt “Anh ta có nhận được tin nhắn hay email nào không?”.

“Có.” Không chỉ tôi nghĩ đến chuyện này, hi Nguyệt hiển nhiên đã nghĩ đến từ rất lâu rồi, vẻ mặt ngưng trọng, “Khoảng năm giờ tối, bốn người
bọn họ đều nhận được một cái email. Đó là một video. Video chính bảo
mật,tôi không thể lấy được, nhưng tôi có thể hình dung được. “

Hi Nguyệt có thể tưởng tượng rằng, trong video đó, Lưu Hoa hẳn đã tự
sát, và giống như đoạn video do chủ nhiệm Trịnh gửi cho Lưu Hoa, ở cuối
video Lưu Hoa hẳn đã sống lại.

Trong một lúc, không ai lên tiếng. Cuối cùng, tôi chỉ có thể nhìn Tiết Xán, “Tiết Xán , chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là dường như Tiết Xán không thèm nghe tôi và Hi Nguyệt nói nữa, chỉ nhìn xuống điện thoại.

Tôi nhìn qua và thấy nội dung trên điện thoại, và tôi choáng váng.

Hóa ra là tin tức về ngôi chùa đó.

Tin tức được đăng trên Weibo, tin tức mới nhất, được đăng cách đây
nửa giờ, nói rằng tầng thứ sáu của bảo tháp đã được xây dựng xong.

Tôi không khỏi thắc mắc, nhưng đó chỉ là một ngôi chùa. Tại sao vẫn còn đăng trên Weibo? Nó đã được xây bao nhiêu tầng rồi?

Nhưng điều kỳ lạ hơn nữa là phản ứng của Tiết Xán.

Tại sao anh ấy lại quan tâm đến tòa tháp này đến vậy? “Tiết Xán?” Tôi gọi anh , anh ngước nhìn tôi.

“Chúng ta hãy đến tòa tháp đó.” Tiết Xán nói, như để trả lời câu hỏi “phải làm gì” của tôi vừa rồi.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *