Ngôn Tình

Hẹn Kiếp Sau Gặp Lại Chàng

Chương 381 – Bởi vì anh muốn em

“An Tố.” Ninh Trác đột nhiên bật cười, mang theo một nụ cười buồn bã, “Em có biết cảm giác hồi đó của anh như thế nào không? Anh có chút ghét em, lúc trước trở nên tàn nhẫn mà hành động ngu ngốc. Em cảm thấy em với anh không có tương lai , Nhưng anh thật sự rất hạnh phúc vì còn hạnh phúc vì một người mà anh nghĩ rằng anh sẽ không bao giờ gặp trong suốt cuộc đời mình trong 900 năm qua giờ đã xuất hiện trở lại. ”

Tôi run rẩy không nói được lời nào.

Ninh Trác nói tiếp: “Thật đáng tiếc khi cô ấy đã trở thành người phụ nữ của người khác. Lần đầu tiên anh cảm thấy mất hi vọng bởi vì người đã cướp đi cô ấy bây giờ mạnh hơn anh rất nhiều. Cho nên anh càng muốn lấy lại thân thể mình vì chỉ khi có được thân thể mới có thể đủ tư cách để đưa cô ấy về bên anh ”.

Khi lời nói rơi xuống, anh ta nhìn tôi và ánh mắt đầy hoang tưởng.

Tôi đã quá quen thuộc với loại ánh sáng này, chín trăm năm trước khi Ninh Trác nói về thuật thu hồi linh hồn, trong mắt hắn cũng có vẻ kiên nghị này.

Tôi run cả người.

“Muốn có được tôi, anh phải giết tôi rút máu của tôi sao?” Tôi khẽ mở đôi môi khô và tái nhợt, run rẩy nói: “Ninh Trác, anh đúng là đồ mất trí…”

Ninh Trác khẽ cười, “Có lẽ thế”

Ninh Trác có thể thật sự là một kẻ mất trí, nhưng hắn nói đúng, chỉ khi chiếm được thân thể, hắn mới có thể lại đạt tới đỉnh cao của ma lực và thần bí, mới có thể tranh đoạt cùng Tiết Xán, mới có thể trói buộc linh hồn tôi vĩnh viễn ở bên cạnh hắn.

Cho nên, dù có giết tôi hay đổi mệnh, tất cả những gì Ninh Trác làm là khiến tôi hoàn toàn trở thành người bên cạnh anh ấy.

Trái tim tôi run lên như thể bị ngâm trong nước đá.

Tôi luôn cho rằng Tiết Xán là người độc đoán nhất mà tôi từng gặp, không ngờ Ninh Trác còn tệ hơn.

Có lẽ không thể nói Ninh Trác độc đoán hơn Tiết Xán, hay là thích mình hơn, chỉ có thể nói những hành động của Ninh Trác càng ngày càng điên cuồng, điên cuồng đến mức liều lĩnh.

Giống như chín trăm năm trước, anh ta có thể giết rất nhiều trẻ em vô tội bằng một kỹ thuật bí ẩn, bây giờ để có được tôi, anh ta cũng vậy.

Tôi không thể nói gì cả, nhưng nhắm mắt buồn bã.

Nỗi tuyệt vọng trong lồng ngực tôi phá tan dấu vết cuối cùng trong ý thức mạnh mẽ của tôi, như thể có một bóng tối bao trùm ập xuống, tôi kiệt quệ sức lực và máu, cuối cùng không thể chịu đựng nổi. Cả người như rơi vào vực sâu vô tận.

Vào giây phút cuối cùng trước khi bất tỉnh, bên tai tôi vang lên một tiếng thở dài quen thuộc, có chút bất lực và bi thương.

Là của Ninh Trác.

“An Tố, lẽ ra em nên đi theo tôi từ lâu rồi mới phải.” Anh thì thào, giọng nói có chút đau khổ, “Có lẽ, em sẽ bớt đau hơn.”

“Tôi sẽ không đi với anh …” Tôi yếu ớt thì thầm với hơi thở cuối cùng.

Cho dù chết đi, tôi thà đi đầu thai, cũng không muốn làm hồn ma cô đơn, huống chi bị Ninh Trác bắt đi.

Nhưng Ninh Trác dường như đã đoán được tôi đang nghĩ gì, nhẹ giọng nói: “Cô nương, không được.”

Quả thực, chỉ cần tôi chết, Ninh Trác có lẽ sẽ cưỡng bức linh hồn của tôi, từ đó về sau, tôi sẽ thực sự là hồn ma bị giam giữ bên canh hắn.

Điều này đương nhiên ngoài ý muốn của tôi, nhưng tôi cũng không còn sức mà phản bác, cứ để mặc cho bản thân sa sút một chút.

Tiếp tục rơi, rơi …

Nhưng vừa tưởng chừng mình sẽ bị chôn vùi trong bóng tối này thì chợt nghe thấy tiếng Ninh Uyển Uyển đang hoảng sợ hét lên gần đó.

“Tiết Xán … anh … sao có thể … a!”

Ngay giây phút đầu tiên, tôi đã nghĩ rằng mình bị ảo giác thính giác.

Nhưng ngay sau đó, tôi cảm thấy xích sắt giam cầm trên người mình gần như bị xé toạc, giây tiếp theo, tôi rơi vào một vòng tay lạnh giá.

Không biết đã bao đêm mong nhớ, một vòng tay thân quen như thế …

“An Tố! Em tỉnh lại cho ta!” Giọng nói quen thuộc vang lên, tôi không thể tin vào tai mình.

Tôi cố gắng mở mắt ra, và có thanh niên anh tuấn trước mắt tôi, nhưng tôi vẫn nhận ra đó là Tiết Xán.

“Tiết Xán?” Ta nhếch môi tái nhợt, bàn tay còn lại khôi phục, run rẩy vuốt ve khuôn mặt thanh tú của hắn.

Lúc này, tôi không khỏi băn khoăn rằng: phải chăng tôi đã ngất xỉu và bị ảo giác.

May mắn thay, cơn đau ở cổ tay và cổ đã nhắc nhở tôi rằng tôi không phải đang mơ nữa.

“Em không sao chứ?” Tiết Xán sắc mặt tái nhợt, giọng nói khẽ run, tôi thậm chí có thể cảm giác được cánh tay anh đang nắm lấy tay tôi, run rẩy.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy Tiết Xán hoảng sợ như thế này.

Tôi bất lực không nói được nên khẽ lắc đầu.

Tiết Xán lúc này mới bình tĩnh lại một chút, nhưng khi hạ mắt xuống, nhìn thấy vết máu trên cổ tay và cổ của ta, con ngươi đen của hắn lại nhíu chặt, lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo.

Anh nhanh chóng đặt tay lên vết thương của tôi, cái chạm lạnh lướt qua, tôi lập tức hết đau.

Nhưng tôi không có tâm trạng để chăm sóc vết thương của mình.

Nhìn Tiết Xán trước mặt, tôi chợt nghĩ đến điều gì đó, cả người kích động, cơ thể vốn dĩ yếu ớt đột nhiên được tiếp thêm sức mạnh, tôi nhanh chóng đưa tay lên giữ chắc mặt anh ta.

“Tiết Xán! Anh có nhớ em không?” Đầu óc choáng váng vì kích động, nhưng cũng không kịp nghe Tiết Xán trả lời, lại lo lắng hỏi: ” Ninh Uyển Uyển nói cô ấy đã cho anh ăn gì …”

Tiết Xán vươn tay nắm nhẹ nhàng lấy tay tôi.

Cái chạm lạnh toát ra từ mu bàn tay, cuối cùng cũng khiến tôi bình tĩnh lại.

“Anh không sao.” Anh thì thầm, “Làm sao anh có thể ăn những gì cô ấy đưa cho ?

“Vậy là anh không quên em sao?” Tôi đang lo lắng, thấy trong mắt Tiết Xán thoáng hiện một nụ cười nhạt, liền gật đầu.

Sau khi vui mừng, tôi lại không khỏi cảm thấy kỳ lạ.

Nghe giọng điệu của Tiết Xán, thì dường như biết Ninh Uyển Uyển không đáng tin?

Còn chưa kịp suy nghĩ thì Ninh Uyển Uyển ở bên cạnh đột nhiên run rẩy nói: “Tiết Xán … anh … bị thương còn đang nghỉ ngơi sao? Sao lại … đột nhiên lại đây?”

Tôi quay đầu nhìn Ninh Uyển Uyển, thấy cô ấy đã trút bỏ tính nóng lạnh vừa đối xử với tôi, khôi phục hình tượng đáng yêu, nhẹ giọng nói với Tiết Xán.

Tôi cũng choáng ngay lập tức.

Ninh Uyển Uyển này, còn có tâm trạng tiếp tục giả vờ sao?

Tiết Xán lạnh lùng nhìn cô, khóe miệng hiện lên một vòng cung lạnh lẽo.

“Cô thật sự không thấy kì là là ta làm sao có thể tìm được nơi này?” Hắn mặt không hề cảm xúc, “Nơi này ngươi Ninh gia ẩn thân quả thực cho giấu rất kĩ, ta cũng mất chút thời gian, may mà có lần cô đến đây, ta đã trộm theo dõi được nên đã biết được khu vực này”.

Ninh Uyển Uyển run người tái mặt.

“Ý … ý của anh là … tại sao tôi lại lẻn tới đây …”

Thấy Ninh Uyển Uyển vẫn không chịu thừa nhận, một tia không kiên nhẫn lóe lên trong đôi mắt đen láy của Tiết Xán, “Ninh Uyển Uyển, cho tới bây giờ, tôi và cô không phải giả vờ với nhau nữa.”

Ninh Uyển Uyển cuối cùng cũng hiểu.

“Anh… anh đã tiếp cần tôi là có mục đích từ trước!” Sắc mặt Ninh Uyển Uyển tái nhợt như tờ giấy, “Anh cố ý để tôi ở bên cạnh anh để điều tra Ninh gia thông qua tôi!

Tiết Xán nở một nụ cười khinh thường, “Bằng không? Cô đừng bao giờ cho rằng tôi thực sự muốn nối lại tình cảm với cô 900 năm trước?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *