Ngôn Tình

Hẹn Kiếp Sau Gặp Lại Chàng

Chương 376 – Em còn nhớ chín trăm năm trước ?

Khoảnh khắc nhìn thấy hồn ma kia, mắt tôi sáng lên, tưởng rằng Tiết Xán đang ở đây.

Nhưng ngay sau đó, tôi nhận ra hồn ma đó chính là Ninh Trác.

Tôi chợt sững người, mềm nhũn ngã trên cây cột đồng.

“Hì hì.” Ninh Uyển Uyển bị ma khí làm đau, lùi về phía sau đau đớn, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn sang Ninh Trác, “Anh à… sao anh lại cản em?

Ninh Trác không biết đã đứng dậy từ lúc nào, đi tới bên cạnh cột đồng, nhìn xuống bể bên cạnh, ngây người nói: “Ai cho phép ngươi lấy đi linh hồn của nàng?”

Tôi nhận ra rằng Ninh Uyển Uyển chỉ muốn lột linh hồn tôi ra khỏi thể xác.

“Đương nhiên là em muốn cô ta cút đi, biến mất vĩnh viễn!” Ninh Uyển Uyển chua xót trừng mắt nhìn tôi.

Nghe những lời của Ninh Uyển Uyển, tôi tức đến mức muốn chửi thề.

Đúng là Ninh Uyển Uyển, muốn cả mạng lẫn máu của tôi cũng không sao?

Ninh Trác vẫn không có biểu hiện gì, Ninh Uyển Uyển hoảng sợ, vội vàng nói: “Anh đừng lo lắng, khi em đưa hồn phách của nàng đi, em sẽ giữ lại toàn vẹn thi thể, sẽ không ảnh hưởng đến việc lấy máu.”

Ninh Uyển Uyển rõ ràng cho rằng Ninh Trác ngăn mình lại là vì máu của tôi.

Suy cho cùng, trong suy nghĩ của Ninh Uyển Uyển, đối với Ninh Trác, tôi không có ý nghĩa gì khác ngoài một dòng máu này.

Ninh Trác chỉ khẽ ngước mắt lên nhìn cô, hơi thở lạnh lẽo phả vào mắt khiến Ninh Uyển Uyển im lặng.

“Tôi chưa bao giờ nói rằng tôi sẽ phá hủy linh hồn An Tố Anh ta tỏ vẻ thờ ơ.

“Cái gì?” Ninh Uyển Uyển vẻ mặt kinh ngạc, hiển nhiên không phản ứng kịp với ý nghĩa ẩn chứa đằng sau cậu nói của Diệp Lăng.

Không chỉ cô ấy mà ngay cả tôi cũng kinh ngạc ngẩng mặt lên nhìn anh ta.

Ninh Trác muốn bảo vệ linh hồn của ta?

Nhưng tại sao?

Ninh Trác phớt lờ Ninh Uyển Uyển, nhưng ngẩng đầu nhìn tôi, thấy vẻ ngạc nhiên trên mặt tôi, khóe miệng anh ta khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười rất nhạt.

“Sao, Em ngạc nhiên à?” Anh ta đưa tay nâng cằm tôi lên, hành động này có chút hài hước với lẽ thường, nhưng Ninh Trác , thực ra anh ta muốn gì, máu hay hồn của tôi?”

Tôi lòng dạ rối bời.

“Ý anh là gì?” Bây giờ tôi mất quá nhiều máu, tôi cố gằng từng tiếng yếu ớt ở cổ họng, run rẩy hỏi.

“Ý của anh là gì?” Ninh Trác nhỏ giọng lặp lại câu hỏi của tôi, đột nhiên anh chỉ nhún mũi chân nhảy lên một chút cho đến khi song song với tôi trên cột, lơ lửng, nhìn xuống tôi, “An Tố, em còn nhớ chuyện giữa hai ta của 900 năm trước không?”

Chuyện gì đã xảy ra cách đây chín trăm năm ư?

Tôi bị sét đánh, toàn bộ các giác quan như đông cứng ngay lập tức.

Nhìn thấy dáng vẻ này của tôi, Ninh Trác cười khẽ, trong nụ cười có chút tự giễu.

“Ồ,không, xin lỗi em, là tôi nhầm.” Anh ta nhìn tôi và thì thầm, “Đối với tôi, là chín trăm năm trước, nhưng đối với em, nó đáng lẽ chỉ xảy ra cách đây không lâu?

Tôi không thể ngừng rùng mình.

Ninh Trác tiếp tục lẩm bẩm một mình, giơ ngón tay thanh tao chậm rãi vuốt ve hai má tôi, lành lạnh.

“Chín trăm năm nay, tôi đã không thể quên được em. Còn em thì sao, chuyện vừa xảy ra mà em đã quên sao?” Ninh Trác giọng điệu có phần giễu cợt, “Sao hả? Em không trả lời anh sao?, An Tố hay là tôi nên gọi em là Tiết Vô Song? ”

Cả người tôi run lên bần bật

Ninh Trác , anh ta thực sự đã biết bí mật này của tôi, biết khi đó tôi chính là Tiết Vô Song.

Nhưng tại sao anh ấy lại biết, tôi xuyên không về thời Tống, NInhUyển Uyển chắc chắn cũng không biết.

Tôi bối rối trong đầu một lúc lâu trước khi nhớ ra một chi tiết nhỏ.

Đó là bài hát ru!

Trong biệt thự, để dỗ Tiểu Minh, tôi đã hát bài hát ru, đây cũng chính là bài tôi đã hát khi nhập vào Tiết Vô Song trước mặt Tạ Phong Tiêu , cũng chính là Ninh Trác.

Bài này do chính tôi sáng tác, không ai biết được nên vô tình bị lộ.

Tuy rằng một sự việc cách đây 900 năm, một sự việc xảy ra ở hiện tại tưởng xem ra không liên quan, nhưng Ninh Trác, là chủ nhân của Ninh gia, nhất định phải biết đến sự tồn tại của Lưu Quang Lô, chỉ cần nghĩ tới, hẳn là hắn sẽ hiểu tất cả những điều này.

Tôi thực sự đang khóc thầm rằng mình quá ngốc!

” Ninh Trác…” Bây giờ Ninh Trác đã biết nên tôi cũng không thèm giả bộ nữa, run giọng nói: “Anh đã biết, giờ anh muốn làm gì?”

“Anh muốn làm gì?” Ninh Trác cười tủm tỉm lặp lại, nhưng đột nhiên, nụ cười ngưng tụ trên khóe môi, ánh mắt dưới đáy mắt chợt trở nên lạnh lẽo, “An Tố, anh muốn em!

Vừa dứt lời, anh ta đột nhiên cúi đầu, cắn chặt môi tôi một cái.

Trong phút chốc, tôi chỉ cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung!

Ninh Trác tên khốn này!

Là hắn đang hôn tôi!

Tôi ngoẹo đầu định vùng vẫy, nhưng Ninh Trác nhấc mạnh tay lên cằm tôi, bóp đầu khiến tôi không kịp né tránh.

Lúc này, Ninh Trác đang ở dạng linh hồn, với chiếc lưỡi khéo léo như nước đá, rút vào giữa môi và răng của tôi.

Nụ hôn giữa Ninh Trác và Tiết Xán rất khác.

Mặc dù đều có tính chiếm hữu mạnh mẽ, nhưng nếu Tiết Xán là ngọn lửa lạnh, thì Ninh Trác chính là vũng nước trong veo sẽ xâm chiếm ngươi không chậm trễ.

Nụ hôn của anh ấy có hương thơm rõ ràng, nhưng tôi vẫn cảm thấy buồn nôn và muốn nôn!

Bị kẻ thù hôn thì ai có thể chịu đựng nổi.

Nhưng tôi không thể phản kháng, thậm chí không thể cắn lưỡi tên khốn đó, tôi chỉ có thể chịu đựng với ánh mắt oán hận.

Ninh Trác hôn thật lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng chậm rãi buông ra ta, trong mắt có chút mờ mịt.

Lúc này, tôi đã đến giới hạn mất máu, có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào, nhưng vẫn phải chống cự với hơi thở dồn dập trong lồng ngực

Ninh Uyển Uyển ở bên cạnh đã sững sờ.

“Anh … anh đang nói cái gì vậy?” Nàng kinh ngạc thốt lên, “Tiết Vô Song? An Tố, cô ta và Tiết Vô Song, con bé đó là có quan hệ gì?”

“Uyển Uyển, bảo bối,” Ninh Trác nhìn cô nghiêng mình nói nhẹ, nhưng trong một câu ngắn gọn vẫn có cảm giác áp chế khó tả, “Tiết Vô Song chúng ta đã gặp chín trăm năm trước, thật ra An Tố đã dùng Lưu Quang Lô xuyên không về Đại Tống. ”

Ninh Uyển Uyển sững sờ, thật lâu sau, rốt cuộc cô ta cũng bình tĩnh lại và nói

“Nhưng …” cô ta bất đắc dĩ trừng mắt nhìn tôi, ” Ca Ca, ngươi chết vì Tiết Vô Song, một cô gái nhỏ bé! Bây giờ em mới biết An Tố là Tiết Vô Song khi đó, Không phải cô ta càng nguy hiểm hơn sao!”

Ninh Trác cười chế nhạo, “Chết thật ? Ninh Uyển Uyển, theo phán đoán của anh, lúc đó Tiết Xán là người giết Ninh gia chúng ta chứ nhỉ?”

Vẻ mặt của Ninh Trác từ trước đến nay vô cùng mờ nhạt, nhưng khi anh ta nói ra lời này, một tia căm hận mạnh mẽ lướt qua lông mày và mắt anh ta, thậm chí anh ta còn lần đầu cô ấy là Ninh Uyển Uyển

Ninh Uyển Uyển hiển nhiên bị khí tức của anh mình làm cho hoảng sợ, sắc mặt tái nhợt, “Anh à … anh đã hứa với em rồi … Nếu em có thể giúp anh khôi phục thân thể, anh sẽ không tìm cách báo thù với Tiết Xán!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *