Ngôn Tình

Hẹn Kiếp Sau Gặp Lại Chàng

Chương 364 – Bong bóng ngoài cửa sổ

Tôi sửng sốt một chút, không phản ứng kịp với câu hỏi đột ngột này, “Tôi nghĩ như thế nào ư?”

“Anh không quan tâm đến việc Tiết Xán đã làm gì em.” Tạ Phong Tiêu thì thầm nó: “Anh chỉ muốn biết, trong lòng em, em đã từ bỏ anh ta chưa?

Câu hỏi của Tạ Phong Tiêu thực sự khiến tôi nghẹn sống.

Kể từ khi chuyện xảy ra ở thẩm mỹ viện, tôi đã rất chắc chắn rằng tôi sẽ từ bỏ Tiết Xán.

Nhưng từ bỏ thì sao, trong sâu thẳm trái tim mình, tôi thực sự muốn từ bỏ Tiết Xán sao?”

“Không.” Thật lâu sau, tôi trầm mặc nói: “Nhưng là em tin tưởng có một ngày, em sẽ thực sự buông tay.”

Vâng, tôi tin rằng tình cảm dù sâu đậm đến đâu, nỗi buồn dù mạnh mẽ đến thế nào cũng sẽ qua đi, thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương lòng chỉ có điều nhanh hay chậm mà thôi.

“Một ngày nào đó ư?” Tạ Phong Tiêu cười khổ thì thầm: “Thật đáng tiếc, anh không thể đợi được”.

Lời nói không rõ ràng này của Tạ Phong Tiêu khiến tôi không khỏi nhíu mày.

“Em xuống bếp giúp mọi người chuẩn bị bữa tối.” Cảm thấy xung quanh đột nhiên mơ hồ, tôi vội nói một tiếng rồi rời đi ngay lập tức.

Lúc sau, tôi và Tạ Phong Tiêu giúp đỡ mọi người trong cô nhi viện, Tạ Phong Tiêu cũng không có nói gì kỳ quái, điều này khiến tôi an tâm.

Đêm.

Tả Tả còn đang suy nghĩ lời hứa của tôi sẽ cùng cậu ấy đi ngủ, khi tôi ăn tối xong, cậu bé cứ ôm tôi không buông, đến lúc đi ngủ thì lôi tôi lên lầu.

Gần đây cô nhi viện dù có rất nhiều giường cũng chật cứng, cho nên Tiểu Tả vẫn tạm thời ở trong phòng bên cạnh Ngô viện trưởng.

Nhìn thấy Tả Tả vẻ mặt lo lắng, vì sợ ta bỏ chạy, không khỏi bật cười.

Nếu như có Tiết Xán ở đây, nhất định sẽ tức giận mà nói Tả Tả có chút biến thái.

Ý nghĩ này bất giác chợt lóe lên trong đầu tôi, khi phản ứng lại, tôi sửng sốt và không khỏi mỉm cười.

An Tố, Tiết Xán không còn ở bên cạnh ngươi, ngươi còn đang suy nghĩ cái gì.

Đi theo Tiểu Tả về phòng, cậu bé đã ngáp một cái.

Tôi nghĩ cậu ấy ngủ không ngon mấy ngày nay nên mệt quá.

Tôi giúp cậu bé thay đồ ngủ, nhanh chóng ôm hắn lên giường.

Thật ra mấy ngày nay tôi ngủ cũng không ngon, mỗi khi nhắm mắt lại, không khỏi nghĩ đến cái ôm lạnh lùng của Tiết Xán.

Hôm nay, có lẽ bởi vì có Tả Tả bên cạnh, ôm lấy thân thể mềm nhũn của hắn, tôi nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu, trong giấc mơ, tôi đột nhiên nghe thấy–

Cách…cách….

Tôi chợt tỉnh giấc.

Mở mắt ra, căn phòng tối om và không có gì cả.

Nhưng trải qua những chuyện gần đây khiến tôi rất cảnh giác, tôi nhanh chóng đứng dậy khỏi giường và lo lắng nhìn xung quanh.

Nhưng căn phòng yên tĩnh, và tôi không thấy gì bất thường.

Vừa rồi tôi có nghe nhầm không?

Tôi nghi ngờ quay lại giường ngủ thì đột nhiên tôi nghe thấy–

Cạnh

Lần này tôi nghe rõ nguồn âm thanh.

Đó là cửa sổ.

Tôi nhìn lên và hướng ra cửa sổ, nhưng không có gì cả.

Tôi thận trọng từng bước đến gần cửa sổ, vừa định nhìn xuống xem bên ngoài có gì lạ hay không thì

Ngay vào lúc này, một khuôn mặt bự đập vào cửa sổ.

Á!”

Vẻ mặt hoảng hốt vì bị dọa bất ngờ , tôi cứng ngắc giật mình, hét lên rồi ngã xuống đất.

Lúc này, khuôn mặt kia đã gần hơn một chút.

Khuôn mặt này ban đầu được gắn vào cửa sổ, nhưng bây giờ nó được gắn chặt vào cửa sổ, các đường nét trên khuôn mặt lập tức biến dạng.

Nhưng ngay sau đó, tôi nhận ra rằng sự biến dạng của khuôn mặt đó có chút bất thường.

Chính xác hơn là bản thân khuôn mặt có chút bất thường.

Khuôn mặt này hoàn toàn không phải là ba chiều, mà là phẳng, và khi đến gần cửa sổ, nó dường như bị kéo ra.

Tôi sững sờ một lúc, và cuối cùng nhận ra rằng khuôn mặt trước mắt tôi được gắn vào một quả bóng bay.

Đây là loại bóng bay vẫn thường dùng, quả bóng bay đó có khuôn mặt giống như thật, nó được gắn vào cửa sổ, càng ngày càng chặt khiến mặt trên bóng bị méo.

Tôi hoàn toàn bối rối.

Bây giờ tôi, tôi không dám nói gì nữa, kinh nghiệm thấy ma cũng coi như khá nhiều, nửa đêm lại thấy ma, tôi thực sự kinh ngạc.

Nhưng thứ xuất hiện lúc này là một quả bóng bay có hình mặt người?

Tôi thấy quả bóng bay lơ lửng bên ngoài cửa sổ và vỗ nhẹ vào cửa sổ, tôi nghe thấy tiếng bốp lúc nãy, chính là nó.

Cảnh này đơn giản là vô lý.

Tôi không khỏi nhìn về phía Tả Tả trên giường.

Chẳng lẽ, cõi mộng của Tiêu Tả Tả lại có khả năng hiện thực hóa hay sao.

Nhưng ngay sau đó, phỏng đoán của tôi đã bị phá vỡ.

Bởi vì Tiêu Tả đang ngủ rất ngọn lành, hoàn toàn không giống như ác mộng, trong giấc ngủ còn lẩm bẩm: “Bánh ngon…”

Tôi cảm thấy mình toát hết mồ hôi lạnh trên lưng.

Nếu như lời cầu xin này không phải là do Tả Tả làm trong mơ vậy tại sao nó lại ở đây?

Tôi run rẩy đứng lên khỏi mặt đất, và thận trọng đến gần cửa sổ, cố gắng nhìn vào khuôn mặt, hay đúng hơn là quả bóng bay.

Khi đến gần, tôi cuối cùng cũng nhìn rõ quả bóng bay.

Đầu tiên là mặt trên quả bóng bay.

Vừa rồi tôi sợ hãi đến mức không nhìn kỹ, thật ra khuôn mặt đó là mặt của một đứa trẻ.

Cô ấy trông giống như một cô gái khoảng tám tuổi, với một cái đầu nấm, và đôi mắt to đen của cô ấy nhìn có chút gì bất ngờ, đang cười toe toét với tôi.

Vẻ mặt trong sáng và khuôn mặt non nớt của đứa trẻ, trong đêm đen này, trông càng xa lạ.

Đặc biệt là đôi mắt to và ngơ ngác của cô ấy, như đang nhìn thẳng vào người đối diện, và quả bóng kia bám vào kính, đôi mắt méo mó, giống như một xoáy đen.

Tôi sợ đến mức không dám nhìn vào đôi mắt ấy.

Tôi quay lại nhìn quả bóng bay.

Tôi choáng váng.

Vì tôi thấy có một tấm thiệp tình yêu nhỏ được treo ở nơi buộc quả bóng bay.

Tôi nhận ra tấm thiệp đó. Cô nhi viện đang chuẩn bị những quả bóng bay để chúc phúc cho cô nhi viện Ocean. Mỗi cái sẽ được treo lên và chúng được dùng để viết lời chúc cho các em nhỏ.

Tôi cảm thấy ớn lạnh.

Có lẽ nào quả bóng bay này là một trong những quả bóng bay chúc phúc do các bé chuẩn bị?

Không, không thể.

Bóng bay chúc phúc đều do trẻ con vẽ, nhưng khuôn mặt trên bong bóng này sống động như thật, nhìn như ảnh in trên bong bóng.

Tôi ngạc nhiên trong lòng nên phải tiến lại một bước, nhìn kỹ hơn quả bóng bay.

Nhưng vào lúc này–

Quả bóng bay ban đầu đang lắc lư, nhưng đột nhiên, nó bắt đầu ép mạnh hơn vào cửa sổ trong suốt, như thể có một bàn tay vô hình đằng sau quả bóng bay, ấn nó một cách tuyệt vọng.

Cảnh tượng hãi hùng đã xảy ra trong tích tắc.

Quả bóng bay đó, như thể bị ép đến giới hạn của nó, đột nhiên–

bùm!

Quả bóng bay nổ tung!

Không có gì khủng khiếp về vụ nổ bóng bay cả nhưng điều khủng khiếp là những gì đã xảy ra với nó!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *