Ngôn Tình

Hẹn Kiếp Sau Gặp Lại Chàng

Chương 359 – Ninh Trác thực sự ở đây

Tôi sững sờ một lúc, và sau đó tôi nhận ra không gian xung quanh mình.

Đúng là, tôi vẫn đang ở trong một căn phòng của thẩm mỹ viện đó, nhưng tất cả các bức tường xung quanh tôi đã sụp đổ, thậm chí mái nhà cũng bị tung lên, như thể một trận động đất vừa qua.

Tất cả đây là do Tiết Xán gây ra.

Tôi cắn môi không biết mình nên nghĩ thế nào cho đúng.

Tiết Xán, từ khi anh quyết định cứu Ninh Uyển Uyển thay vì tôi, tại sao lại tìm tôi đến mức điên cuồng thế này.

“Anh ấy bây giờ ở đâu?” Mặc dù cảm thấy oán hận Tiết Xán, nhưng tôi không nhịn được đành hỏi Phương Tình

“Vừa tìm được cậu, anh ta liền ngất đi …” Phương Tình thì thào nói, “Người phụ nữ xinh đẹp tên Ninh Uyển Uyển đưa anh ấy đi rồi.”

Trong lòng đau nhói, tôi quay đầu nhìn Hạ Lẫm, “Tiết Xán , vết thương của anh ấy … không sao chứ?”

Hạ Lẫm là danh y trong Huyền Môn, tôi biết hắn nhất định phải biết tình trạng của Tiết Xán ra sao.

Hạ Lẫm liếc nhìn tôi, vẻ mặt có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn bình tĩnh nói: “Anh ấy sẽ không sao đâu.”

Tôi càng lo lắng, định mở miệng hỏi chuyện khác, nhưng Phương Tình lại tức giận nắm lấy tôi.

“An Tố, Cậu xem mình ra nông nỗi nào rồi mà tại sao còn quan tâm đến hắn!” Phương Tình cứng rắn nói, “ Để tớ xem vết thương cho cậu”.

Nói xong, cô ấy nghiêng người để kiểm tra cổ tôi.

Sau đó tôi mới nhận ra rằng vì cổ của tôi bị cái xác máu kẹp chặt nên toàn là vết máu, trông chắc là rất kinh hãi.

Hồng Hà lấy khăn vải ướt lau vết máu trên cổ tôi, cô và Phương Tình đột nhiên sững sờ.

“Có chuyện gì vậy?” Tôi bối rối nhìn họ, đưa tay sờ vào cổ, và bị sốc.

Tôi nhớ rõ cái xác máu bóp cổ tôi rất chặt, nhưng tại sao lại không có vết bầm tím?

Cơ thể tôi tự lành trở lại.

Nỗi lo lắng trong lòng dần dần mở rộng.

Cơ thể của tôi bị sao vậy?

Đang miên man suy nghĩ, bên ngoài thẩm mỹ viện đổ nát, đột nhiên vang lên tiếng xe cảnh sát.

Phương Tình cùng Hồng Hà đột nhiên bối rối nhìn Hạ Lẫm, “Bác sĩ Hạ, thi thể bên cạnh…”

Hạ Lẫm rất bình tĩnh, “Không sao, đừng lo lắng.”

Tôi đã sớm hiểu tại sao Phương Tình và Hồng Hà lại sợ hãi như vậy. Canh sát tiến vào hiện trường ,họ dẫn mấy người chúng tôi đi, khi ngang qua phòng bên cạnh, tôi ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.

Tôi liếc nhìn, gần như nôn mửa!

Hai xác chết biết đi tấn công chúng tôi từ lâu đã biến thành mảnh vỡ, nằm rải rác trong phòng thành từng mảnh.

Trong vũng máu, ngoài xác của cha con Trần Hoán, còn có xác của Đạo Nhi, một cánh tay bị chặt đứt, nằm chết trên mặt đất, hai mắt tròn xoe. rõ ràng là đã bị sốc trước cái chết của mình.

“Đây là …” Mặt tôi tái đi vì sợ hãi.

“Chúng ta không biết chuyện gì đang xảy ra.” Hồng Hà bên tai tôi rùng mình nói: “Lúc tỉnh lại, mọi người đã chết hết rồi.

Tôi biết cha con Trần Hoán bị Ninh Uyển Uyển giết chết, về phần Đạo Nhi lão tổ, lẽ ra Ninh Trác khi đưa hai ký hiệu màu vàng trên tay đã giải quyết xong lão già nửa người, nửa ma này.

Tôi còn muốn hỏi thêm Phương Tình, nhưng viên cảnh sát bên cạnh nóng nảy đẩy tôi đi , “Cô nương! Theo chúng tôi đến đồn cảnh sát!”

Chúng tôi không thể tiếp tục nói chuyện, vì vậy chúng tôi chỉ có thể lên xe theo họ đến đồn cảnh sát.

Đây là lần đầu tiên tôi đến đồn cảnh sát, nhưng mọi thứ có vẻ đơn giản hơn tôi nghĩ rất nhiều.

Ở đồn cảnh sát chúng tôi còn chưa kịp ngồi nóng ghế thì Hạ Lẫm không biết hắn đã nói gì với cảnh sát, cũng không ghi lại hồ sơ gì, các nhân viên cảnh sát mời chúng tôi ra ngoài rất lịch sự.

Trong thế giới này, thực sự có cái gọi là địa vị, quyền lực trong xã hội.

Hạ Lẫm đưa ba chúng tôi trở lại ký túc xá, trong xe tôi không đừng được lên tiếng hỏi Hạ Lẫm: ” Hạ Lẫm, Tiểu Lung Bảo ở thẩm mỹ viện, ăn xong có tác dụng phụ gì không?”

“Đương nhiên là có” Hạ Lẫm vừa lái xe vừa nói, “Cái gọi là trẻ mãi không già trong đơn thuốc đó thực chất chỉ là khắc chế nhan sắc của ngươi trong tương lai. Một khi ngừng sử dụng, ngươi sẽ già đi rất nhanh, thậm chí còn già hơn trước.

Tôi cảm thấy ớn lạnh trong lòng, chẳng trách lúc trước nhìn thấy cô giáo Qu, chỉ ăn Tiểu Lung Bao một lần, sau một thời gian, cô ấy bắt đầu già đi nhanh chóng sau không còn vẻ ngoài trẻ trung, xinh đẹp như lúc đầu.

“Vậy những cô gái này ăn Tiểu Lung Bảo, họ có biết chuyện này không?” Tôi nhịn không được hỏi.

“Đương nhiên biết.” Hạ Lẫm nói, “Lần đầu tiên ăn móm này thấy tác dụng thần kỳ, sau một hồi không ăn, hẳn là cảm thấy bọn họ lão hóa quá nhanh, đương nhiên sẽ hiểu được.”

“Vậy bọn họ sẽ ăn lần thứ hai, lần thứ ba?” Tôi sợ hãi nói, “Tôi biết nó có tác dụng phụ.

“ Nhưng bởi vì không chấp nhận được bọn họ đã trở nên già nua.” Hạ Lẫm nhẹ giọng nói.

Tôi run lên trong lòng.

Phụ nữ thực sự có thể làm bất kỳ điều gì vì vẻ ngoài của họ.

Sau khi xe đến ký túc xá tôi bảo Phương tình và mọi người trở về trước, ở trong xe còn tôi với Hạ Lẫm. Tôi không nhịn được hỏi:

“Hạ Lẫm, lúc trước ở thẩm mỹ viện xảy ra chuyện gì?” Sau khi Phương Tình và Hồng Hà ngất đi, Tôi nhớ mình bị thi thể máu làm ngất xỉu, sau đó làm sao lại xuất hiện ở phòng khác?

“Ninh Trác lẽ ra đã đưa cô đi mất .” Hạ Lẫm hiển nhiên biết ta hỏi cái gì, nhẹ nói.

“Cái gì? Ninh Trác?” Tôi tái mặt.

Cho nên, tôi không phải là mơ, mà là Ninh Trác thật sự đã tới.

“Không tồi.” Hạ Lẫm nói, “Tôi cũng không biết chính xác, dù sao khi tôi tới thẩm mỹ viện, cô đang ngất xỉu, Ninh Trác đang ở bên cạnh cô định đưa cô đi.”

Tôi sững sờ một lúc, và cuối cùng tôi cũng sắp xếp được những gì đã xảy ra vào lúc đó.

Vào lúc nguy cấp, Tiết Xán không cứu tôi mà đi cứu Ninh Uyển Uyển, tôi nhanh chóng bị cái xác bê bết máu làm cho choáng váng.

Nhưng tôi không bị giết.

Vào thời khắc sinh tử, lẽ ra Tiết Xán phải cứu tôi, nhưng khi ấy anh lại cứu Ninh Uyển Uyển, và Ninh Trác lẽ ra phải cứu Uyển Uyển thì lại bắt tôi vào phòng bên cạnh.

Thật là mỉa mai khi nghĩ về chuyện điên rồ này. Đầu tôi như trào máu não.

Chồng tôi, người tôi thích không đến cứu tôi, người cứu tôi lại là người muốn mạng sống của tôi.

“Tôi nhớ Ninh Trác đang muốn đưa tôi đi.” Tôi đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, hỏi Hạ Lẫm, “Anh đã ngăn cản anh ta?

Tôi nhớ lúc trước trong giấc mơ đó, Ninh Trác đang định đưa tôi đi, bỗng nhiên có người xé nát giấc mơ.

Bây giờ nghĩ lại, người đó chính là Hạ Lẫm.

Hạ Lẫm bình tĩnh gật đầu.

“Vậy anh đã gặp Ninh Trác chưa?” Tôi lo lắng hỏi, “Tình hình của hắn ta bây giờ thế nào?

“ Tôi đã gặp hắn.” Hạ Lẫm mơ hồ nói, “Hắn chỉ là hồn phách. Rõ ràng sức mạnh vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, cho nên không muốn trực tiếp đấu với tôi.”

Tiết Xán nói với tôi rằng ma không có thân thể thì ma lực của chúng cũng có hạn, đặc biệt là Ninh Trác, một linh hồn đã bị phân tán và tái hợp lại, cần một thân thể để tăng ma lực.

“Nhưng ngươi tại sao lúc đó anh lại xuất hiện?” Ta đột nhiên nghĩ đến điểm này, không khỏi hỏi Hạ Lẫm.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *