Ngôn Tình

Hẹn Kiếp Sau Gặp Lại Chàng

Chương 337 – Nữ chính MV

Rất nhanh, Tạ Phong Tiêu đã kéo tôi vào căn tin.

Bây giờ là bữa tối, nhà ăn chật kín người, nhiều cô gái nhìn thấy Tạ Phong Tiêu đột nhiên xuất hiện liền phấn khích ném đĩa thức ăn ra sàn.

Nhưng cũng may, Tạ Phong Tiêu luôn tạo cho đối phương một hình tượng tương đối lạnh lùng, cho nên sau khi ngồi ăn cơm xong, các cô gái chỉ dám chụp ảnh và dùng điện thoại di động bên cạnh la hét, không dám tiến lên quấy rầy.

Và tôi chỉ tiếp tục che mặt, tránh ống kính của những chiếc điện thoại di động đó.

“Mà này, Tiểu Tố.” Tạ Phong Tiêu đang ăn một cách thích thú, đột nhiên nói với tôi, “Gần đây anh thấy trên mạng có một bài đăng rất thú vị, nói rằng trường của em có một bậc thang có thể hiện thực hóa nguyện vọng của người ta.

Tôi đóng băng.

Ngay cả Tạ Phong Tiêu, cũng từng nghe nói về cái thang này?

“Ừ.” Tôi nói, “Em luôn nghĩ cầu thang hơi kỳ lạ. Em định đi kiểm tra nó vào buổi trưa hôm nay.”

“Buổi trưa?” Lục Diệc Hàn cau mày, “Buổi trưa có thể nhìn thấy cái gì, muốn kiểm tra thì cũng nên đi lúc 12 giờ đêm chứ, lời đồn không phải nói chỉ có thể ước ở lúc đó hay sao? “

“Như vậy không sợ gặp phải cái gì bẩn thỉu sao.” Tôi ngượng ngùng cười.

Tạ Phong Tiêu nhìn tôi, trợn tròn mắt, đột nhiên nói: “Nếu em thật sự muốn kiểm tra, anh có cách.”

Tôi vừa muốn hỏi anh ấy có thể làm gì, Tạ Phong Tiêu đã lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn tanh tách.

“Xong rồi.” Sau khi gửi tin nhắn, Tạ Phong Tiêu nói với tôi, “Tôi đã sai người đi tới hành lang cạnh cầu thang, lắp camera, để nếu có người thực sự tới cầu thang thực hiện một điều ước, chúng ta có thể sử dụng camera để xem. “

Tôi đã choáng váng.

Phương pháp của Tạ Phong Tiêu quả thực rất an toàn và đáng tin cậy, tại sao trước đây tôi không nghĩ ra?

Tạ Phong Tiêu nhanh chóng hoàn thành bữa ăn, lấy khăn giấy lau miệng rồi nói: “Cầu thang cứ để đó đã , không nghĩ tới nó nữa, đợi lắp camera là xong. Bây giờ tôi đi thay đồ, em đi cùng tôi được không? “

Tôi cau mày, vừa định nói muốn quay lại chăm sóc Tiết Xán đang bất tỉnh, nhưng Tạ Phong Tiêu đột nhiên cắn chặt môi, nhìn chằm chằm vào mắt tôi , lộ ra bộ dạng rất đáng thương, và nói: “Nhìn xem, Tiểu Tố, ở trên lầu. Anh đã giúp em , cho nên em nên đi cùng anh mới phải.’’

Tôi cảm thấy ớn lạnh.

Tạ Phong Tiêu, bây giờ anh chàng này lại bày ra bộ mặt đáng thương này với tôi.

“Tiểu Tố…” Thấy tôi không lên tiếng, Tạ Phong Tiêu càng nắm chặt ống tay áo của tôi, đáng thương tiếp tục nói: “Em có thể để cho anh một mình quay MV ở trường học xa lạ này ư?

Tôi sốc đến mức không nói được lời nào.

Một ca sĩ đã hát trong chuyến lưu diễn toàn cầu, thực sự nói với tôi rằng anh ấy sẽ rất lo lắng khi quay MV?

Một mình tôi thì làm được gì chứ, các nhân viên xung quanh anh ta có thể tập hợp thành dàn hợp xướng.

Tôi thực sự không thể đoán ra được Tạ Phong Tiêu muốn bày ra cái gì đây, nhưng trong nhà ăn lúc này đang có rất nhiều người, rất nhiều cô gái trẻ xung quanh đều bị vẻ dễ thương của Lục Diệc Hàn phát điên, nên tôi phải đi gấp. Thu tay về, tôi nói: “Thôi, em đi cùng anh.”

“Ừ!” Tạ Phong Tiêu vẻ mặt kích động, lập tức dẫn tôi đi ra ngoài căng tin.

Không biết hôm nay Tạ Phong Tiêu uống nhầm thuốc gì, tôi phải đi cùng anh ấy.

Phòng thay đồ của Tạ Phong Tiêu thực ra là phòng thay đồ của khoa vũ đạo trường chúng tôi, nhưng lần này, toàn bộ phòng thay đồ chỉ dành cho một mình Tạ Phong Tiêu

Vừa bước vào phòng thay đồ, liền nhìn thấy mấy nghệ sĩ trang điểm quen thuộc. Tạ Phong Tiêu trước đó đã đến Úc quay MV, cũng chỉ là một vài người.

“Này, Tiểu Thư!” Bọn họ cũng nhanh chóng nhận ra tôi, vẻ mặt hưng phấn, “Nghe nói lúc trước cô kết hôn, đối tượng vẫn là chủ tịch Tập Đoàn Tiết Thị đúng không?. Cô thật là may mắn!

Các nhân viên trang điểm muốn tiếp tục tán gẫu về tôi và Tiết Xán, nhưng Tạ Phong Tiêu đột nhiên lạnh giọng cắt ngang: “Mau bắt đầu chuẩn bị đi. Đạo diễn nói nửa giờ nữa sẽ bắt đầu quay.”

Tạ Phong Tiêu lúc này trên mặt không có vui mừng như vậy, trên mặt tràn đầy lạnh lùng.

Thợ trang điểm rùng mình một cái, lập tức không dám nói thêm nữa, vừa định bắt tay vào việc, Tạ Phong Tiêu đột nhiên nói: “Mà A Mễ, tiện thể cô giúp An Tố cắt tóc đi. Tóc cô ấy dài quá. “

Tôi đã rất ngạc nhiên.

Dạo này tôi bận quá, lâu rồi không cắt tóc, nhưng không cắt tóc dài cũng không sao, nên tôi vội nói: “Không, A Mễ bận quá, hay là– “

“Cô ấy không bận.” Không, Lục Diệc Hàn trực tiếp ngắt lời tôi, “Tôi sẽ trang điểm trước, A Mễ cô có thể tập trung giúp An Tố cắt tóc.”

Sau cùng, anh ấy không cho tôi cơ hội từ chối nữa, và trực tiếp đi trang điểm với một vài chuyên gia trang điểm khác.

Chỉ còn lại tôi và A Mễ.

“A Tiêu đã nói như vậy nên em sẽ giúp chị cắt tóc nhé!.” A Mễ vô tư đẩy tôi ngồi xuống trước gương trang điểm, “Còn tóc chị quả thật dài thêm một chút, em sẽ giúp chị sửa nó sao cho thật xinh đẹp.”

Nói xong, cô ấy cầm kéo và khéo léo bắt đầu cắt tóc cho tôi.

A Mễ xứng đáng là nữ hoàng tạo mẫu tóc của Tạ Phong Tiêu, tay nghề của cô ấy tốt hơn nhiều so với những tiệm làm tóc đắt đỏ mà tôi từng làm.

Nửa giờ sau, một tiêu đề LOB phổ biến ra đời dưới tên A Mễ.

“Có thích không?” Mễ Mễ cười nói.

“Thích!” Nhìn mình trong gương, tôi ngạc nhiên thích thú, “A Mễ, em thật tuyệt!”

Tôi hài lòng với kiểu tóc mới ,Bỗng có người hốt hoảng chạy vào, tôi ngước nhìn lên thì nhận ra đó là Nam Ca

“Chết rồi!” Nam Ca chạy tới bên Tạ Phong Tiêu, mồ hôi nhễ nhại “Người mẫu chuẩn bị quay MV, tạm thời không thể đến sau tai nạn xe cộ!

“Tai nạn xe hơi?” Một số nhân viên khác hoảng sợ ngay lập tức, “Chúng tôi phải làm gì? Chúng tôi đã nói chuyện với đài truyền hình về MV lần này. Nó sẽ được phát sóng vào ngày mai. Hôm nay đã là không kịp rồi.”

Nam Ca lo lắng lông mày dựng ngược, lấy điện thoại di động ra, “Không thể được để tôi liên hệ với một ít người mẫu xem bọn họ có thể–“

“Không cần.” Không, Tạ Phong Tiêu đột nhiên đứng lên ngắt lời Nam Ca, “Bảo người mẫu mới đến đây có lẽ trời đã tối. Tại sao chúng ta không lấy luôn sinh viên tại đây, nhanh chóng tìm nữ sinh của trường.”

“Cái gì?” Nam Ca ngẩn ra, “Ý của anh là để cho người ngoài thử?

“Không tệ.” Tạ Phong Tiêu gật đầu, “MV của tôi không cần nữ chính nổi tiếng.

Chỉ có Tạ Phong Tiêu mới có thể nói ra một câu tự tin và kiêu ngạo như vậy, không ai có thể phản bác.

“Nhưng …” Nam Ca vẫn có chút do dự, “Chúng ta đi tìm cô gái nào bây giờ? Ta không thể tự nhiên ra đường tóm lấy một cô””

“Tóm cái gì?” Tạ Phong Tiêu đột nhiên nở nụ cười, “Ở đây có sẵn rồi””

“Cái gì có sẵn …” Nam Ca còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên ánh mắt của mọi người đều rơi vào trên người tôi.

Tôi cũng chết lặng.

Tạ Phong Tiêu không phải mời tôi đóng MV của anh ấy sao?

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *