Xuyên Không

Hệ Thống Kim Tiền Phúc Hắc

Chương 1 – Xuyên Qua

Đã được hai ngày kể từ khi tôi đến đây. Trong lúc nữa tỉnh nữa mê tôi đã lờ mờ nhìn thấy xung quanh là một nơi tồi tàn, nó giống như là một ngôi miếu cũ. Cơ thể yếu ớt này cảm thấy quá mệt mỏi, đầu thì đau nhức vì phải tiếp nhận cả đống thông tin mới về một thế giới xa lạ nào đó.

Về một thế giới khác xa với trái đất từ tu tiên đến yêu thú làm tôi phải nhức đầu vì đống thông tin khổng lồ đó. Mắt đang mệt mỏi nhìn lên bức tượng đã không còn nguyên vẹn. Cái đầu của bức tượng thì đã không còn, cũng không biết đó là tượng thờ ai. Bỗng hắn bừng tỉnh… Trong lòng cảm thấy thế méo gì ha.

” Sao ta đến đây!!! Ta đang sống an nhàn ở thế kỷ 21 vui vui vẻ vẻ. Con bà nó, thế này là thế quái nào!!! Không phải mọi chuyện chỉ là mơ thôi sao. Còn bức tượng kia ! Nhà ngươi là thần thánh phương nào “.

Giống như tên điên hắn liền đứng dậy một tay chống nạnh một tay chỉ vào bức tượng phía trước mắng tới tấp. Khiến bức tượng cũng phải đổ mồ hôi vì cái tên phía trước này.

Bức tượng : Ta có làm gì quá đâu mà bị cái tên này mắng nhiều thế nhỉ ?. Ta chỉ là đem hắn từ thế giới củ đến đây thôi mà. Haizz…!! Lạ nhỉ ???Ừơm.. Ai có thể nói cho ta biết hắn ta đang bị cái gì không a.

Sau một canh giờ chưởi bới mệt mỏi thì bổng lúc này có tiếng lẹp xẹp ở phía đằng sau hắn do lớp rơm ẩm ướt phát ra, ngay lập tức một mùi ẩm móc liền vì thế mà xông lên mũi khiến hắn có chút khó thở. Đúng lúc này có một giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe vang lên phía sau hắn.

“Đại ca !. Huynh đã tỉnh “. Giọng nói có mang theo chút bất ngờ, rồi ngay lập tức có chút vui mừng nói tiếp. ” Tốt quá !. Đúng là rất tốt a. Giờ thì huynh hãy mau lại đây ăn chút gì đi này “.

Theo giọng nói nhìn lại thì hắn liền thấy đó là một cô nhóc tầm 16 17 gì đó khuôn mặt hốc hác lắm lem cộng thêm bộ quần áo rách rưới và nhiều chỗ chấp vá khó có thể tìm thấy chổ lành lặng. Tóc tai rối bời khiến người khác nhìn thấy cũng không biết nói gì. Nhìn vào ánh mắt long lanh như toả sáng ấy, hắn chỉ thở dài nghĩ.

Cô bé này cũng chẳng sống tốt là bao a.

Haizz… lại thở dài lần nữa, xong hắn nhìn cô bé nói. “Hai ngày hôm nay là nhóc giúp anh sao. Thask nhóc nhé “.

Tuy hai ngày qua hắn mơ màng tiếp nhận thông tin ở thế giới này. Nhưng hắn vẫn cảm nhận được một chút là có người chăm sóc cho mình.

Cô nhóc chớp chớp đôi mắt to nhìn hắn nói những lời khó hiểu, nhìn nhìn rồi thở dài nghĩ.

Hình như huynh này đầu óc có vấn đề nói năng không được bình thường a, ấy vậy mà còn nói những từ mà cô cũng không hiểu đó là gì.

Tuy không hiểu lắm những lời hắn nói nhưng cô vẫn cầm đồ ăn đi đến bên cạnh hắn nói. ” Huynh ăn chút gì đi này… À mà huynh có nhớ tên mình là gì không ? “.

(….) Ặc… Là sao !. Tưởng mình bị điên hay sao mà lại không biết tên mình… Ấy mà…!. Ặc… Khoan… Khoan đã… Hình như cách nói chuyện của mình không phù hợp với nơi này nha !… Haizz… Ở đây cũng đã không còn phải là trái đất nữa rồi.

Haizz… Tên là gì sao …?.

Hắn liền ngẫm nghĩ tên trước kia của mình cũng đã không còn ý nghĩa gì khi ở đây nửa rồi. Thế là hắn nghĩ hắn cần một cái tên mới để làm một cuộc đời mới, sẽ không còn là hắn của trước kia nữa.

Nhưng mà tên gì đây ?….

Hắn có chút bí bách liền nhíu mày ngẩn đầu lên thì ngay lập tức lúc này trước mặt hắn nhìn thấy bức tượng không đầu đang ở đó, thế là hắn liền ngẫm nghĩ gì đó rồi cười thầm.

He.. he.. he.. Không biết bức tượng tôn thờ ai nha. Là Thần linh sao, nếu như mà có thần linh vậy thì ta muốn ngay lập tức lúc này la mắng các ông thần về chuyện nhân sinh một chút nha.

Nghĩ lung tung một hồi xong hắn liền quay đầu nhìn bé nhóc nói. ” La Thần. Họ La tên Thần là tên của huynh “.

Rồi hắn cười cười nghĩ sâu xa về cái tên mà mình mới nghĩ ra và những điều mà hắn đã làm hơn một canh giờ lúc nãy.

“La Thần “.

Chớp đôi mắt cô nhóc đọc lại tên La Thần thêm một lần rồi thở phào nhẹ nhõm nghĩ.

Cũng may là hắn vẫn còn có thể nhớ được tên bản thân mình nha. Xem ra vẫn còn chưa hết thuốc chữa.

Nghĩ xong cô liền hướng về phía hắn nói tiếp. ” Muội là Song Ngư. Nhưng ở đây mọi người vẫn hay gọi muội là muội tử, huynh sao này cũng gọi muội như thế đi “.

Ngừng một hơi muội tử liền cầm lên cái bát đồ ăn rồi nói tiếp. ” Còn giờ thì cùng ăn thôi ! “.

Nhìn qua cái bát sức mẻ hắn thấy nữa bát cơm không biết là cơm gì mà lẩn lộn chỉ có vài cọng rau, và ngoài ra còn có một cái màn thầu được đặt nằm ở phía trên. La Thần thấy thế liền không biết nói gì.

Muội tử thì không có suy nghĩ nhiều như La Thần, muội ấy rất nhanh liền lấy cái màn thầu duy nhất đưa cho La Thần nói. ” Huynh ăn cái này đi, đã hai ngày rồi, giờ chắc huynh đói lắm nha “.

Nhìn cái màn thầu duy nhất La Thần có chút bùi ngùi với muội tử. Nhưng rồi hắn cũng cầm lấy đưa lên miệng cắn một miếng màn thầu khô khốc chả có lấy tư vị gì.

Bánh này rất vô vị nhưng hắn vẫn nuốt từng ngụm giống như nhiều năm không được ăn vậy. Tình cảnh này cũng không thể trách hắn được nha, vì quả thật là giờ hắn đã đói lã người rồi, giờ hắn thật chẳng cần biết mùi vị ra làm sao cả. Có ăn gì cũng được tất, cứ lấp đầy bụng trước rồi tính.

La Thần hắn sau khi ăn được một chút rồi bỗng có chút tò mò không biết vì sao hắn lại xuất hiện ở đây, nên liền nhìn qua muội tử hỏi. ” Sao ta lại ở đây muội biết không ? “.

Muội tử nghe vậy liền quay sang tròn mắt nhìn nhìn La Thần, rồi im lặng nghĩ.

La Thần huynh của ta !. Huynh nhớ được tên của mình thì đã là cực hạn mà huynh có thể làm được rồi đó sao.

Muội tử nghĩ xong rồi lại thở dài không quan tâm lắm câu hỏi của La Thần mà liền làm ngơ tiếp tục ăn bát cơm trộn không biết cơm gì kia của mình. Chỉ một lát đã thấy đáy rồi mới ngẩn đầu lên nói.

” Hai ngày trước muội và nhóm người của muội vừa đến đây thì đã thấy huynh ở đây rồi, lúc đó mọi người cứ tưởng là huynh đã chết chắc rồi. Nhưng không ngờ lúc đó Ngô thúc không biết đã làm gì với huynh mà sau đó một chút huynh giống như mơ màng tỉnh lại một lát nhưng rồi lại hôn mê tiếp, cứ như thế cũng đã qua được hai ngày rồi “.

Nhóm người sao ?. Không lẽ là thân nhân của muội ấy ?. Mà ta đã ngất hai ngày ở đây là thật sao ?. Ta đang ở thế giới cũ giống như chỉ ngủ thiếp đi thôi mà, sao lại đùng một cái xuất hiện ở đây rồi nha. Xem ra muội ấy cũng không biết tại sao ta lại ở đây nha…. Vậy thì có ai trả lời cho ta biết được là tại sao không a ?.

Không ai có thể trả lời cho hắn biết được cả, hắn giờ cảm thấy có chút bất lực liền không muốn nghĩ đến vấn đề này nữa. Thế là hắn liền chuyển đề tài quay sang muội tử hỏi. ” Vậy mọi người đâu hết rồi, sao giờ chỉ thấy có một mình muội vậy “.

” Mọi người vẫn còn chưa quay lại, có lẽ phải hai canh giờ nữa trời ngã bóng thì mọi người mới quay lại. Huynh giờ ăn xong rồi thì cũng đi nghỉ ngơi thêm chút đi, nhìn sắc mặt tái nhợt của huynh thì chắc huynh vẫn chưa khỏe hẳn đâu “.

Nói xong muội tử cũng ngay lập tức đứng bật dậy chào La Thần một cái rồi cầm lấy cái bát của mình liền rời đi trước. Để cho La Thần ở lại một mình có thể nghĩ ngơi thêm một chút.

Nhìn cái màn thầu còn một chút La Thần hắn liền đưa nốt hết vào miệng, xong hắn đứng dậy đi ra sau hậu viện tìm chút nước uống. Uống nước xong, hắn lại bước tiếp thẳng ra khỏi hậu viện hướng từ cửa hậu hắn liền lập tức thẳng tiến đi ra khỏi cái miếu hoang.

Khi ra khỏi miếu hoang hắn liền nhìn thấy trước mặt là một khuôn viên nhỏ có vài khóm hoa đã tiêu điều vì đã lâu ngày không có ai chăm sóc, ở giữa khuôn viên thì có một cái đình mát nhỏ. Thấy thế hắn liền bước qua rồi tiến lên cái bàn đá được đặt ở giữa đình, hắn phủi chút bụi bặm trên ghế đá cạnh bàn rồi ngồi xuống.

Ngồi được một chút thì La Thần hắn liền chìm vào miên mang suy suy nghĩ nghĩ. Nghĩ hắn phải làm sao sinh sống ở đây bây giờ và còn hắn phải nên làm cái quái gì ở cái thế giới này đây. Cứ thế miên mang suy nghĩ không biết đã hết bao nhiêu thời gian trôi qua, rồi cứ thế cho đến khi hắn cảm thấy đã quá mệt mỏi không còn chịu nổi nữa thì hắn liền ngã đầu lên bàn đá thiếp đi lúc nào không hay.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *