Tiểu Thuyết

Hào Môn Bĩ Thiếu

Chương 84 – Chương 84

E&B: Strangers Ex

Đổng Chính chuẩn bị như thế nào thì Diêm Thiếu Liệt không rõ ràng, đương nhiên vài chuyện cơ mật Đổng Chính cũng sẽ không nói cho Diêm Thiếu Liệt, điểm này Diêm Thiếu Liệt có thể hiểu được. Anh chú ý chính là kết quả, quá trình như thế nào đối với anh mà nói là không cần biết.

Trong khoảng thời gian này Diêm Thiếu Liệt bận muốn chết, đột nhiên giữa chừng đều có kết quả ngược lại khiến anh không kịp thích ứng, thương tích của Diêm Trí Viễn cũng dưỡng gần hết, tuy rằng tạm thời không thể làm được động tác quá lớn, nhưng so với lúc bị thương thì đã tốt hơn nhiều lắm.

Hôm nay bơi vì Diêm Thiếu Liệt có chút việc ở công ty cho nên lúc đến trường quay đón Thuỷ Ân Trạch có chút muộn, kết quả đến trường quay thì nhân viên ở đó nói Thuỷ Ân Trạch đã rời đi từ chiều. Diêm Thiếu Liệt vừa nghe liền giật mình, anh nhớ buổi sáng đã nói là buổi tối anh sẽ đến đón vợ, tuy rằng thời gian bị muộn đi một giờ, nhưng nếu Ân Trạch có việc đi trước cũng phải gọi điện thoại báo cho mình mới đúng?

Diêm Thiếu Liệt trở lại trên xe lập tức gọi điện thoại cho Thuỷ Ân Trạch, nhưng điện thoại là trạng thái không nhận cuộc gọi, liên lạc không được khiến cả người Diêm Thiếu Liệt không tốt, nhớ đến Hạ Khuynh Thành bị mất tích càng khiến anh không bình tĩnh. Nhưng mà không đợi anh làm thế nào thì Thuỷ Ân Trạch gọi điện thoại qua, Diêm Thiếu Liệt vội vàng nối máy.

Thuỷ Ân Trạch nói vừa rồi đi toilet, bây giờ y đang ở nhà, đoàn phim bởi vì có một diễn viễn bận đột xuất cho nên y diễn xong sớm, quên báo với Diêm Thiếu Liệt một tiếng. Chỉ cần người không có việc gì Diêm Thiếu Liệt an tâm, nói câu lập tức trở về nhà thì anh liền cúp điện thoại.

Bởi vì bộ phim lần này Thuỷ Ân Trạch quay ở phim trường ngoại tại vùng ngoại thành, cho nên Diêm Thiếu Liệt lái xe trở về nội thành rồi về đến nhà mất chừng một giờ, anh lái xe đi vào gara phát hiện đèn trong nhà không có sáng, xuống xe anh cũng không vội đi vào nhà mà là nhìn sang bên phải, hai căn biệt thự bên phải nhà anh lần lượt là của vợ chồng Ninh Tử Mị và hai người Cố Quân Viêm. Nhưng mà nhìn xem hai nhà này vẫn tối thui, Diêm Thiếu Liệt buồn bực, người đi đâu hết vậy kìa?

Tính khí bướng bỉnh lì lợm của anh cũng lập tức nổi lên, lại nhìn sang thấy biệt thự của Diêm lão gia tử cũng tối thui, anh nghĩ rằng có thể gia gia và nãi nãi đã ngủ, tắt đèn cũng là bình thường, nhưng tại sao phòng ba mẹ cũng tắc đèn, lúc này hai người hẳn là chưa ngủ mà? Lại đi đi quẹo quẹo nhìn thấy đèn biệt thự nhà Diêm An Quân sáng, liếc mắt sang hướng đông nhìn thấy Tần gia và Đường gia hình như cũng đều có người, Diêm Thiếu Liệt nghĩ nghĩ lại quay về hướng biệt thự nhà mình đi.

Chờ anh mở cửa vào nhà vươn tay ấn chốt đèn trên tường, phát hiện đèn không sáng, Diêm Thiếu Liệt chớp mắt mấy cái hình như đèn nhà người ta vẫn sáng thì phải? Chẳng lẽ cháy cầu chì, tưởng tượng lại cảm thấy không có khả năng, lượng điện nhà mình dùng không lớn căn bản cầu chì không thể nào có vấn đề, chẳng lẽ là đèn có vấn đề, anh cầm di động ra muốn rọi sáng đi vào trong phòng, đèn nháy mắt bừng sáng lên.

Đèn sáng lên trong nháy mắt làm Diêm Thiếu Liệt cảm thấy vô cùng không thích ứng, anh theo bản năng đưa tay che lại ánh mắt, không đợi tay anh đưa lên thì chợt nghe thấy âm thanh vui vẻ của mọi người. Diêm Thiếu Liệt buông tay xuống, được rồi, ai cũng có mặt, trưởng bối nhà mình, ba mẹ vợ, ba mẹ nuôi, Tần Hiếu Luân và Đường Tống, hai người Quân Viêm, hai người Lâm Tiếu Tiếu lại thêm Phùng Thiên Hâm, một đống lớn bạn bè thân thích, ngay cả hai vợ chồng Thu Đại Đồng cũng đến giúp vui.

Diêm Thiếu Liệt ngây ngốc nhìn những người này, có chút phản ứng không theo kịp, đây là cái tình huống gì, nhiều người như vậy nhưng sao không thấy vợ yêu nhà mình đâu cả? Không chờ anh mở miệng hỏi, không biết là ai lại đem đèn tắt, tiếp đó có người đẩy cái bánh ngọt to đùng từ phòng bếp đi ra, nương theo ánh nến Diêm Thiếu Liệt thấy rõ, người đẩy bánh ngọt chính là vợ yêu Thuỷ Ân Trạch của mình!

Diêm Thiếu Liệt bừng tỉnh đại ngộ, hôm nay là sinh nhật mình nha, trong khoảng thời gian này vừa bận lại vừa khẩn trương nên anh sớm đã quên mất chuyện này ở phía sau đầu, bây giờ vừa nhìn thấy cảnh tượng này thì anh đã hiểu được là chuyện gì xảy ra.

Khi bài hát chúc mừng sinh nhật kết thúc, Thuỷ Ân Trạch cũng đẩy bánh ngọt đi tới bên cạnh anh, “A Liệt, sinh nhật vui vẻ!” Diêm Thiếu Liệt nhìn Thuỷ Ân Trạch cười ngọt ngào nói một câu kia, ánh mắt cong cong híp cả lại.

Triệu Chi Lâm thật sự là chịu không nổi bộ dáng ngu ngốc này của con trai, khụ hai tiếng nói: “Khụ khụ, con trai, cầu nguyện rồi thổi nến đi!”

Diêm Thiếu Liệt gật đầu hai tay tạo thành chữ thập đặc biệt thành kính cầu nguyện, sau đó một hơi thổi tắt hết nến, đèn trong phòng lập tức sáng lên lần nữa. Triệu Chi Lâm nhìn thấy bộ dạng này của con trai cảm thấy rất thú vị, liền hỏi anh cầu nguyện cái gì.

“Mẹ, cầu nguyện không thể nói, nói sẽ mất linh.”

“Bậy bạ!” Không quan tâm có phải bậy bạ hay không bậy bạ, Triệu Chi Lâm thật sự là không có hỏi tiếp nữa, mọi người lục tục đem đồ ăn từ phòng bếp dọn ra, đây là ba người mẹ chuẩn bị, chẳng qua là bát mì thọ tinh kia là do đích thân Thuỷ Ân Trạch xuống bếp làm, cũng không biết là có thật sự ngon đến thế không, cái vẻ mặt biểu tình như là được ăn đến mỹ vị nhân gian của Diêm Thiếu Liệt khiến tất cả mọi người đồng loạt ném cái xem thường.

“A Liệt, vợ nhà chú tặng chú cái kinh hỉ này đủ kích thích chứ?”

Diêm Thiếu Liệt đưa mắt nhìn Đường Tống nói: “Các cậu đã sớm biết?”

“Anh đây và Hiếu Luân là mấy ngày hôm trước nhận được điện thoại của vợ nhà chú, cậu ấy nói đến ngày sinh nhật chú em thì đến chúc mừng một chút, để tất cả mọi người cùng đến cho náo nhiệt.”

“Thế mà các cậu không nói cho tôi.”

Tần Hiếu Luân cũng lại đây nói: “Nói cho cậu thì sao còn có ý nghĩa, đây là muốn loại kinh hỉ này.” Diêm Thiếu Liệt co rút khoé miệng, nghĩ thầm tật xấu này là học từ ai vậy.

“Con trai, vợ của con đủ tốt chứ?”

“Dĩ nhiên, con chọn vợ có thể không tốt sao? Mẹ à, con dâu mẹ tốt chứ?”

Triệu Chi Lâm gật gật đầu, tuy rằng cô nhớ sinh nhật con trai, nhưng lại không nghĩ sẽ tổ chức như thế nào, chuyện là còn phải để con dâu mở miệng trước.

Chờ lúc người bên cạnh Diêm Thiếu Liệt ít đi, Đổng Chính cũng lại đây, “Ba ngày sau hành động.” Diêm Thiếu Liệt cau mày, tuy anh không biết rõ kế hoạch, nhưng biết mấy người Đổng Chính sẽ động Đào Ngọc bên này trước, sau đó tiếp tục bổ đao xuống Đào gia ở Đông Lâm.

“Có cái gì cần tôi hỗ trợ không?”

“Không biết miệng Đào Ngọc và Đào Giang Hải có cạy ra được hay không, ngày đó tôi nghe mẹ nuôi anh khuyên nhủ Hướng Tâm Dĩnh rất có khả năng, nếu như có thể làm cho bà ta chủ động mở miệng, chuyện này sẽ dễ dàng rất nhiều.”

Diêm Thiếu Liệt nhớ tới ngày hôm đó ở trong xe nghe được Thu Đình Nhã khuyên nhủ Hướng Tâm Dĩnh, hiển nhiên làm Hướng Tâm Dĩnh rất động tâm, tuy rằng không có đáp ứng đi tự thú, nhưng rõ ràng bà ta đang nghiêm túc suy nghĩ chuyện này, “Để tôi bảo mẹ nuôi khuyên nhủ bà ta.”

Diêm Thiếu Liệt nói vòng vo với Thu Đình Nhã một lúc, nhưng Thu Đình Nhã là người thông minh như vậy sao không nghe hiểu ra ý gì được, chỉ nói: “Con yên tâm, mẹ cảm thấy việc này có thể được, ít nhất là lời mẹ nói bà ta có thể nghe vào tai.”

“Mẹ nuôi, khiến mẹ khó xử.”

Thu Đình Nhã cười nhạt nói: “Khó xử cái gì, cho dù là tình cảm giữa chúng ta có xảy ra gút mắt gì, thì cô ta rốt cuộc vẫn là vô tội, tuy nói năm đó cô ta tham mộ hư vinh tạo thành kết quả ngày hôm nay, nhưng dù sao thì chuyện Đào gia không có quan hệ với cô ta, án phạt tù tội này đối với cô ta mà nói thì vẫn có chút không công bằng.”

Diêm Thiếu Liệt rất bội phục trí tuệ của mẹ nuôi mình, đương nhiên anh cũng biết đây là Thu Đình Nhã tràn ra tâm đồng tình, nhưng đầu óc nàng luôn thanh tỉnh, cho dù tâm đồng tình tràn ra cũng sẽ không mất đi lý trí, khi kẻ địch càng mạng thì nàng sẽ so với kẻ địch càng mạnh hơn, khi kẻ địch yếu thì nàng cũng sẽ không làm những chuyện bỏ đá xuống giếng, thắng, cho tới bây giờ luôn là thắng rất vẻ vang xinh đẹp. Đối với Hạ Tình Mai năm đó cũng vậy, đối với Hướng Tâm Dĩnh hiện nay cũng vậy. Diêm Thiếu Liệt đột nhiên nhớ tới câu châm ngôn mà Diêm lão thái thái hay nói, “Chân bị chai đều là do bản thân mình đi.”

Anh không biết Hướng Tâm Dĩnh có hối hận không, dù sao anh cảm thấy Hướng Tâm Dĩnh có ngày hôm nay, chính bà ta mới là người chịu trách nhiệm lớn nhất!

Sau đó không biết là ai khởi xướng, mặt Diêm Thiếu Liệt bị trét đầy bánh ngọt, đám người kia còn ồn ào nhất định bắt anh phải hôn Thuỷ Ân Trạch một cái, quan trọng là trên mắt anh phủ đầy bánh ngọt, mở mắt ra tèm nhem không thấy đâu là đâu, hơn nữa anh cũng không muốn dính bánh ngọt lên mặt vợ yêu nhà mình, nhưng mọi người sao có thể đồng ý buông tha cơ hội làm cho anh xấu mặt. Nghe nói sau đó Diêm Thiếu Liệt nhìn mấy tấm ảnh chụp cái mặt ngu ngu của mình lúc hôn vợ yêu, hận không thể đem hết chúng nó tán thi diệt tích, nhưng Thuỷ Ân Trạch lại xem như bảo bối đem hết ảnh chụp cất kỹ.

Một đám người náo nhiệt đến mười giờ mới chịu giải tán, cũng may tất cả mọi người đều có nhà ở Á Mỹ quốc tế, ra cửa đi bộ mấy phút là về nhà, Diêm Thiếu Liệt không cần lo lắng nhiều cho các trưởng bối, lúc này nhận ra ở gần nhau thật là tốt.

Hai người tiễn hết mọi người rời đi mới vào nhà, vừa vào nhà nhìn thấy một đống hỗn độn khắp nơi khiến Diêm Thiếu Liệt cảm giác đau đầu, cái này mà muốn thu dọn sạch sẽ cũng phải đến nửa đêm, gia đoạn sau sinh nhật của mình không phải là sẽ vượt qua như vậy chớ?

Thuỷ Ân Trạch nhìn anh cười nói: “Không cần thu dọn, vừa rồi các mẹ nói ngày mai sẽ đến giúp chúng ta dọn dẹp, sợ hai chúng ta làm không sạch sẽ.” Thuỷ Ân Trạch nói mẹ tức là chỉ mẹ chồng và mẹ ruột, Diêm Thiếu Liệt vừa nghe mặt mày cong cong, thầm nghĩ rằng mẹ ruột và mẹ vợ thật sự là săn sóc vợ chồng mình nha!

Diêm Thiếu Liệt ôm lấy vợ yêu đi lên lầu, dù sao không cần mình thu dọn, mình nên làm chính sự đi thôi.

Trong phòng ngủ của bọn họ có một cái ban công lớn, Diêm Thiếu Liệt cố ý yêu cầu làm một cái ghế quý phi rộng đủ cho hai người, không có việc gì thì anh luôn thích ôm vợ tựa vào ghế quý phi tâm sự chuyện trên trời dưới đất.

Ngày mùa hè ban đêm gió nhẹ lướt qua, không có khô nóng như ban ngày, nhiệt độ như vậy sẽ làm người cảm thấy thực thoải mái. Tuy rằng bởi vì đèn đuốc trong thành phố quá mức sáng ngời, đã không thể nào nhìn thấy được bầu trời sao xinh đẹp, nhưng cả hai người đều thích tựa vào nhau cùng nhau ngắm nhìn sao trên trời, có lẽ bọn họ thích chính là loại cảm giác này mà thôi.

“Vợ à, cảm ơn em!”

Thuỷ Ân Trạch tựa vào trong ngực Diêm Thiếu Liệt cười nói: “Không phải là anh quên luôn sinh nhật mình rồi chứ?”

“Gần đây anh có chút bận, may mà có em.” Nói xong anh còn không quên hôn lên trán vợ yêu nhà mình một cái, lời anh nói đối với Thuỷ Ân Trạch chính là một loại hưởng thụ, gần đây Thuỷ Ân Trạch cũng rất bận, qua lại hai phim trường như đi chợ, nhưng y luôn ghi nhớ rõ ngày sinh nhật của Diêm Thiếu Liệt, bởi vì sinh nhật của y chưa bao giờ Diêm Thiếu Liệt quên cả.

Thuỷ Ân Trạch biết thời gian này Diêm Thiếu Liệt rất bận, cũng biết anh đang bận chuyện gì, y cũng không muốn lấy việc này làm anh phiền thêm, cho nên tự mình tổ chức buổi tiệc hôm nay, vì muốn cho anh một kinh hỉ, nhìn biểu hiện hôm nay của anh là đã biết kết quả thật tốt, vậy là đã thành công.

“Em biết anh bận cho nên mới trộm tổ chức một buổi tiệc cho anh, mọi người cũng thực nể tình.”

“Còn phải nói, mặt mũi vợ yêu của anh mà bọn họ dám không cho sao? Em không biết đâu, Hiếu Luân và Đường Tống hâm mộ anh muốn chết luôn.”

“A Liệt, anh nói xem, em lui ẩn có được không?”“Vì sao đang tốt đẹp em lại muốn lui ẩn?”

“Hai chúng ta mỗi ngày đều bận bịu như vậy, thời gian ở cùng nhau không có nhiều lắm, em lui ẩn thì sau này có thể chăm sóc cho anh tốt hơn.”

“Không phải là em rất thích đóng phim sao?”

“Đúng vậy! Nhưng đóng phim so sánh với anh, đương nhiên là anh quan trọng hơn.” Y nói những lời này là cực kỳ lấy được lòng Diêm Thiếu Liệt, anh xoay người một cái đặt Thuỷ Ân Trạch ở dưới thân.

Thuỷ Ân Trạch bị động tác của anh làm cho hoảng sợ, không đợi Diêm Thiếu Liệt nói chuyện thì trên mặt y đã đỏ ửng, thân thể đè trên người y rõ ràng có biến hoá, y cảm giác được nồng đậm dục vọng của Diêm Thiếu Liệt.

“A Liệt, đừng làm rộn, đây là đang ở bên ngoài đó.”

Không chờ cho Thuỷ Ân Trạch phản ứng lại Diêm Thiếu Liệt đã ôm lấy người đi vào phòng ngủ, anh muốn đòi vợ quà sinh nhật, tuy rằng vợ yêu đã chuẩn bị cho anh một món quà, nhưng anh càng thích “món quà” trước mắt này hơn.

Khi Thuỷ Ân Trạch đang đắm chìm trong đó đột nhiên nhớ tới ngày đó em trai đã nói: “Anh, không bằng anh đóng gói mình đem tặng làm quà sinh nhật cho Diêm nhị thiếu đi, bảo đảm anh ta thích, nhớ năm đó Quân Viêm…” Ân Hi còn chưa nói xong đã bị Cố Quân Viêm lôi đi, lúc ấy y cũng nghĩ có nên đóng gói mình tặng cho A Liệt hay không, đúng là mình không có quyết đoán như Ân Hi mà!

Đây đã định trước là một đêm lửa nóng, đối với hai người trên giường mà nói thì ban đêm chỉ vừa mới bắt đầu…

Diêm Thiếu Thiệu trải qua một sinh nhật vô cùng vui vẻ, ngày hôm sau thức dậy còn là bộ dáng ăn no thoả mãn, anh còn chưa kịp nhấm nháp lại mùi vị còn lưu lại đêm qua đã bị một trận điện thoại đánh tỉnh, là Diêm lão gia tử gọi tới, lão gia tử nói Diêm Thiếu Kiệt mất tích!

Diêm Thiếu Liệt không làm ồn đến Thuỷ Ân Trạch đang ngủ say trên lầu, trước tiên anh gọi điện thoại cho Ninh Tử Mị, sau đó đi về nhà lão gia tử. Vừa mới vào nhà anh đã phát hiện Nhị thúc đang vô cùng lo lắng, mà ngay cả cha mẹ anh cũng không bình tĩnh.

Thì ra gần đây Diêm An Quân luôn ở cùng lão gia tử, mà Diêm Thiếu Kiệt nói anh ta gần đây bận rộn nên buổi tối về khá trễ, sợ ảnh hưởng hai cụ nghỉ ngơi nên anh ta không về bên này ở. Diêm An Quân nói ông ta đã có hai ngày không liên lạc được với Diêm Thiếu Kiệt, tối hôm qua ông ta còn đặc biệt về nhà mình nhìn xem, trong nhà hiển nhiên đã vài ngày không có người ở.

“Gần đây Thiếu Kiệt bận cái gì? Nhị thúc có biết không?”

“Thúc cũng không rõ lắm, nó chỉ nói bận, thúc còn tưởng là công ty có chuyện gì, ngày hôm qua thúc hỏi người ở công ty thì bọn họ nói gần đây không có chuyện gì đặc biệt.”

“Mấy ngày này Thiếu Kiệt có gì biến hoá không?”

“Không có.” Diêm An Quân đúng là đối với chuyện của con trai không có nhiều hiểu biết lắm.

Diêm Thiếu Liệt nhíu mày không nói gì, anh cảm thấy khả năng đã xảy ra chuyện xấu, có thể là Diêm Thiếu Kiệt đã bị Đào Ngọc bắt nhốt, việc này cũng không thể để Nhị thúc và người trong nhà biết. Cho dù anh không thích Diêm Thiếu Kiệt nhưng anh ta cũng là người Diêm gia, nếu thật sự là xảy ra chuyện gì thì người trong nhà cũng sẽ thương tâm khổ sở.

“Nhị thúc, thúc đừng vội lo lắng, để con nhờ Quân Viêm đi hỗ trợ tìm xem, hình như trước kia Thiếu Kiệt cũng hay đến những tụ điểm của Cố gia chơi.”

Lão gia tử cũng nói: “A Liệt, con cố gắng tận lực, hai ngày nay Nhị thúc của con đã lo lắng không chịu đựng được.”

“Con biết, gia gia.”

Diêm Thiếu Liệt nói xong liền đi ra ngoài gọi điện thoại, nhưng điện thoại là gọi cho Đổng Chính. Diêm Thiếu Liệt nói tình huống của Diêm Thiếu Kiệt cho Đổng Chính, cũng đem việc mình nghi ngờ nói ra. Đổng Chính vừa nghe liền hiểu là chuyện gì xảy ra, bản thân hắn làm người rất có nguyên tắc, hắn vốn là có kế hoạch ra tay trước với Đào Ngọc, nhưng mà kế hoạch của bọn họ là ba ngày sau. Nhưng hiện tại Diêm Thiếu Kiệt xảy ra chuyện hắn cũng không thể không quản, buổi tối hôm nay bọn họ lập tức hành động.

Diêm Thiếu Liệt biết Đổng Chính có thể làm như vậy thì rất cảm kích, người ta đã có kế hoạch tốt, hiện tại lại bởi vì chuyện của Diêm Thiếu Kiệt mà phải hành động sớm, không biết là có ảnh hưởng gì đến kế hoạch của bọn họ không. Nhưng bây giờ anh đã không thể chịu nhiều trách nhiệm như vậy, nếu Diêm Thiếu Kiệt thật sự là xảy ra chuyện gì, không nói Nhị thúc mà cho dù là gia gia nãi nãi thì chính là đả kích lớn, hai cụ tuổi đã lớn, không chịu nổi điều này.

Diêm Thiếu Kiệt mất tích là có liên quan đến Đào Ngọc sao? Sự thật là Diêm Thiếu Liệt đoán đúng, lúc Diêm Thiếu Kiệt theo dõi Đào Ngọc thì bị phát hiện, sau đó bị Đào Ngọc bắt giữ, mà giờ phút này anh ta đang bị nhốt cùng với Hạ Khuynh Thành.

Đào Ngọc bắt Hạ Khuynh Thành là bởi vì cô ta đã sớm nhìn Hạ Khuynh Thành không vừa mắt, cô ta đã từ lâu biết Diêm Thiếu Kiệt và Hạ Khuynh Thành quay lại, thời điểm đó mình vẫn là vi hôn thê của Diêm Thiếu Kiệt. Lúc ấy cô ta hận không thể lột da Hạ Khuynh Thành, mặc kệ là yêu hay không yêu Diêm Thiếu Kiệt, nhưng cô ta mang cái danh phận vị hôn thê của Diêm Thiếu Kiệt thì sẽ không cho phép một cái tiểu tam nào lén phén lại gần.

Nhưng cô ta cũng biết Diêm Thiếu Kiệt rất quan tâm đến Hạ Khuynh Thành, cho nên vẫn luôn không có xuống tay với Hạ Khuynh Thành. Mỗi lần Diêm Thiếu Kiệt đến gặp Hạ Khuynh Thành thì cô ta luôn lén theo dõi, biến cô ta ngược lại giống như tiểu tam không biết xấu hổ, càng về sau thái độ của Diêm Thiếu Kiệt đối với cô ta càng lạnh nhạt, trực giác của cô ra là việc này có dính líu đến Hạ Khuynh Thành.

Cô ta vốn là muốn phơi bày chuyện của Diêm Thiếu Kiệt và Hạ Khuynh Thành, làm cho hai người bọn họ và Diêm gia xấu mặt, nhưng bởi vì bên phía Đông Lâm xảy ra vấn đề, cho nên hiện tại cô ta không dám lộn xộn. Hơn nữa cô ta hết sức rõ ràng thực lực của Diêm gia ở thành phố Thiên Hải, nếu thật sự xảy ra chuyện gì không may, đến lúc đó lấy Hạ Khuynh Thành uy hiếp Diêm Thiếu Kiệt giúp đỡ cũng có thể xem là một cách hay.

Cho nên cô ta vẫn luôn không hề động Hạ Khuynh Thành, nhưng mấy ngày nay thủ hạ của cô ta phát hiện có người theo dõi cô ta, người theo dõi không phải ai khác, đúng là Diêm Thiếu Kiệt. Đào Ngọc biết Diêm Thiếu Kiệt đây là nghi ngờ mình, cô ta không biết là đã bại lộ ở đâu, nhưng nếu Diêm Thiếu Kiệt đã nghi ngờ đến mình thì cô ta không thể giả vờ xem như không biết, cho nên cô ta sai thủ hạ cũng chộp lấy Diêm Thiếu Kiệt.

Hiện tại trong tay cô ta có Diêm Thiếu Kiệt làm lợi thế, đến lúc đó còn sợ người Diêm gia không nghe lời sao, hiện tại chưa rõ tình hình bên phía Đông Lâm, nhưng cô ta từ nhỏ đã biết mình đang làm cái gì, đây là một con đường không thể quay đầu, muốn một cái chết già chỉ sợ thật khó. Nếu lần này không có chuyện gì thì cô ta cũng muốn ra nước ngoài sống, không muốn tiếp tục nữa.

Chính bởi vì Đào Ngọc có ý nghĩ như vậy, cho nên cô ta hiểu được Hướng Tâm Dĩnh bất lực và sợ hãi ra sao, thế cho nên dù Đào lão gia tử ra lệnh, nhưng cô ta không có phái người xuống tay với Hướng Tâm Dĩnh.

Diêm Thiếu Liệt nói với người trong nhà là Cố Quân Viêm đang hỗ trợ tìm người, có tin tức sẽ nó cho mình biết, anh khuyên mọi người đừng quá khẩn trương, sau đó anh kiên nhẫn chờ đợi tin tức của Đổng Chính.

Thuỷ Ân Trạch đã biết là có chuyện gì, y luốn ở cạnh Diêm Thiếu Liệt chờ tin tức, hai người không hề có ý muốn ngủ, chờ đến tận rạng sáng thì di động Diêm Thiếu Liệt mới vang lên. Đổng Chính nói DIêm Thiếu Kiệt và Hạ Khuynh Thành đều bị Đào Ngọc bắt cóc, người đã cứu ra được, Diêm Thiếu Kiệt không có việc gì, Hạ Khuynh Thành đang cấp cứu trong bệnh viện.

Đổng Chính không nói cụ thể đã xảy ra chuyện gì, bởi vì hắn cũng không biết là chuyện gì xảy ra. Diêm Thiếu Liệt cùng Thuỷ Ân Trạch đi đến bệnh viện, sau khi đến bệnh viện hai người rất nhanh đã tìm được Diêm Thiếu Kiệt, Đổng Chính và vài bộ đội tham dự cũng có mặt ở đó.

Nhìn thấy Diêm Thiếu Liệt đi tới, Đổng Chính lập tức nói, “Cảm xúc của anh trai anh không quá ổn định, tôi cũng không hỏi ra được chuyện gì.”

“Xảy ra chuyện gì?”

“Không rõ ràng lắm, sau khi chúng tôi bắt đầu hành động, rất nhanh có một đội tìm thấy anh trai anh và Hạ Khuynh Thành, trong lúc rút đi thì có xả súng với người của Đào Ngọc, tôi chỉ nghe nói có người nổ súng, Hạ Khuynh Thành che chắn trước mặt anh trai anh, vị trí viên đạn rất hung hiểm, trước khi giải phẩu chấm dứt thì không thể nói được tình hình của Hạ Khuynh Thành.”

Diêm Thiếu Liệt vừa nghe liền hiểu được, lúc này Hạ Khuynh Thành đã hôn mê, hơn nữa còn là vì cứu Diêm Thiếu Kiệt mới bị thương. Diêm Thiếu Liệt không biết phải khuyên Diêm Thiếu Kiệt như thế nào, anh chưa từng xem Diêm Thiếu Kiệt là anh trai, bảo anh an ủi Diêm Thiếu Kiệt thì anh hoàn toàn không biết nên nói cái gì.

Rất nhanh sau đó Đổng Chính phải rời đi, Diêm Thiếu Liệt nghĩ nghĩ vẫn là gọi điện thoại cho Diêm An Quân, đem chuyện phát sinh gần đây nói cho ông ta biết, bao gồm cả chuyện Diêm Thiếu Kiệt đã quay lại với Hạ Khuynh Thành, Hạ Khuynh Thành vì anh ta nên lui ẩn, Hạ Khuynh Thành và Diêm Thiếu Kiệt cùng bị Đào Ngọc bắt cóc, cùng với Hạ Khuynh Thành vì cứu Diêm Thiếu Kiệt mà tính mạng đang bị đe doạ.

Diêm An Quân quả thật không thể tin được chuyện mình vừa nghe, không ngờ con trai lại che giấu mình nhiều chuyện như vậy, mà Đào Ngọc lại dám bắt cóc con trai và Hạ Khuynh Thành. Tuy rằng Diêm Thiếu Liệt không nói rõ, nhưng Diêm An Quân là nghe ra dấu vết, Đào gia này quả nhiên không phải hạng người trong sạch gì. Để cho ông ta ngoài ý muốn là chuyện của Hạ Khuynh Thành cùng con trai mình, hơn nữa bây giờ Hạ Khuynh Thành đang cấp cứu, là vì cứu con trai mình mới bị thương. Diêm An Quân cảm thấy mình nghe đến mấy tin tức này giống như lập tức già đi mười tuổi.

Sau khi Diêm Thiếu Liệt gọi điện thoại cho Diêm An Quân xong, lại gọi sang cho cha mẹ mình, đem chuyện đơn giản nói một chút, còn nói hai người chăm sóc hai cụ cẩn thận, ít nhất là hiện tại Diêm Thiếu Kiệt không có xảy ra chuyện gì, bọn họ có thể yên tâm.

Lúc Triệu Chi Lâm nghe được Hạ Khuynh Thành cứu Diêm Thiếu Kiệt, cũng không biết là tư vị gì, cô vẫn luôn không quá thích Hạ Khuynh Thành, nhưng hiện tại cô không có cách nào ghét được người này.

Mà bên kia tuy rằng Diêm Thiếu Liệt không có khuyên giải an ủi Diêm Thiếu Kiệt, nhưng anh luôn ở bệnh viện cùng với Diêm Thiếu Kiệt, thẳng đến khi giải phẫu chấm dứt bác sĩ đi ra, Diêm Thiếu Kiệt lập tức chạy tới, Diêm Thiếu Liệt và Thuỷ Ân Trạch cũng vội vàng chạy theo.

Bác sĩ nói thật xin lỗi, đạn trên người Hạ Khuynh Thành đã lấy ra, mạng là giữ được, nhưng đầu của hắn đã bị va chạm vô cùng nghiêm trọng… Diêm Thiếu Liệt nghe liền hiểu được, Hạ Khuynh Thành thành người thực vật!

___________

Ex: Cái kết của Hạ Khuynh Thành và Diêm Thiếu Kiệt, tôi thật sự không thích một chút nào. Có lẽ là tâm đồng tình kẻ yếu thế, nhưng kết quả kiếp trước của A Liệt cũng là lỗi lớn do anh thôi, có ai muốn đi yêu một kẻ bất tài vô dụng đâu chứ, Hạ Khuynh Thành chọn Diêm Thiếu Kiệt cũng là bình thường, ít nhất bởi vì Diêm Thiếu Kiệt cũng yêu Hạ Khuynh Thành.

Kiếp này, dù đã sau bao nhiêu chuyện, nhưng tính ra thì Hạ Khuynh Thành thật sự chưa từng làm chuyện gì quá đáng. Sau đó còn vì Diêm Thiếu Kiệt suy nghĩ, lui ẩn, ở nhà học nấu ăn, chăm sóc tận tâm Diêm Thiếu Kiệt. Mà bản thân Diêm Thiếu Kiệt cũng dần thay đổi, không còn ham muốn Diêm thị, chỉ muốn một gia đình đơn giản ấm áp với Hạ Khuynh Thành.

Tác giả đúng kiểu mẹ ruột bảo vệ con, vì thế kết cục của hai người này thật sự làm Ex bị hẫng.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *