Tiểu Thuyết

Hào Môn Bĩ Thiếu

Chương 39 – Chương 39

Edit: Liast

Beta: Strangers Ex

Diêm Thiếu Liệt căn bản không nghiêng vấn đề về phía Diêm An Quân, nếu gia gia đã nói lập trường của Nhị thúc đối với dự án Á Mĩ quốc là kiên định, anh cũng mặc kệ ông ta, nhưng mà anh xem ra Nhị thúc muốn thừa dịp này chèn ép mình. Nghĩ vậy anh không khỏi thở dài, chậc! Ai bảo mình gần đây nổi bật quá mức chi?

Tô Nguyên nhìn thoáng qua thiếu gia nhà bọn họ, nghe mấy lời này hình như có chút… Khiến người tức giận vậy hả? Lại nhìn qua Diêm Trí Viễn khóe miệng co rút đứng cách đó không xa, hắn nghĩ mình thật sự đã đoán đúng mà.

Diêm lão gia ở công ty không nói gì, nhưng khi trở về nhà lại nổi trận lôi đình, mắng cho Diêm An Quân một trận. Ban đầu lão thái thái còn khuyên vài câu, sau lại nghe được lão gia nói nguyên nhân, dứt khoát đi vào phòng bếp mặc kệ, lớn như vậy rồi mà vẫn chấp nhặt với cháu mình, hơn nữa còn là ngay tại lúc này, cho dù không giúp cháu cũng không nên cản trở chứ? Khó trách bạn già phát hoả tìm người mắng chửi, mắng một chút cũng không oan.

Trong nhà và Diêm thị liên tiếp gặp không ít chuyện, cho nên bây giờ Diêm An Lý cùng Triệu Chi Lâm cũng ít ở lại trong sở nghiên cứu, mỗi ngày đều về nhà, Diêm An Lý định đi khuyên lão gia tử hai ba câu, lại bị vợ mình kéo trở về.

Triệu Chi Lâm nhíu mày nói: “Anh hồ đồ cái gì vậy? Anh lo lắng cho nó là bởi nó là em trai anh, nhưng nếu nó xem A Liệt là cháu, thì sẽ làm ra chuyện này sao?” Từ khi Diêm An Quân và Thu Đình Nhã ly hôn, Triệu Chi Lâm nhìn ông ta càng không vừa mắt.

Nghe vợ mình nói Diêm An Lý không mở miệng nữa, ngẫm lại cũng đúng, thời điểm này người trong nhà nên đoàn kết mới phải, nhưng An Quân luôn muốn chèn ép con trai mình, dù hiện tại A Liệt ở trong công ty khắp nơi đều áp nó một đầu, nhưng A Liệt làm nhiều như vậy không phải vỉ muốn Diêm thị phát triển càng mạnh sao? Nghĩ thông suốt, ông cũng cùng vợ mình rời khỏi phòng khách.

Còn lại hai người khác trong phòng khách, Diêm Thiếu Liệt và Diêm Thiếu Kiệt đều giữ im lặng. Diêm Thiếu Kiệt có muốn khuyên cũng không dám mở miệng, không thể không nói ở mặt trước gia gia, anh ta vẫn còn có thận trọng, có nhiều lúc anh ta luôn hi vọng mình ở trước mặt gia gia là hình tượng tôn tử ngoan. Mà Diêm Thiếu Liệt thì hoàn toàn là bộ dáng xem kịch vui, anh sẽ không đổ dầu vào lửa nhưng cũng đừng nghĩ anh sẽ mở miệng khuyên can!

Diêm An Quân biết việc này bản thân làm không đúng, cho nên đối mặt lão gia lửa giận, người nhà có thể trốn liền trốn không ai tỏ thái độ khuyên can, cháu trai ngồi ở một bên xem kịch vui, ông ta không có oán giận cũng không có lý do gì để oán giận.

Đã xảy ra chuyện lớn như vậy Thủy Ân Trạch tự nhiên cũng sẽ biết, hơn nữa Phùng Thiên Hâm đã sớm đem báo chí đưa tới trước mặt y, “Không gọi điện thoại hỏi một chút sao?”

Thủy Ân Trạch nhìn cô ta một cái rồi cầm di động đi tới chỗ không người, Diêm Thiếu Liệt đang nghe Diêm Trí Viễn báo cáo kết quả điều tra, điện thoại vang lên, vừa nhìn thấy chữ “Bà xã”, anh lập tức nở nụ cười, “Vợ yêu, nhớ anh sao?” Một bên nghe điện thoại một bên phất phất tay bảo Diêm Trí Viễn đi ra ngoài trước.

“A Liệt, anh không sao chứ?”

Diêm Thiếu Liệt vừa nghe chỉ biết vợ nhà anh nhất định là nghe được chuyện này, giọng nói đầy lo lắng, trong lòng anh không khỏi ấm áp, quả nhiên có vợ đau lòng thì khác hẳn nha.

“Anh không sao, em phải tin tưởng vào thực lực của nam nhân nhà mình chứ, chút chuyện nhỏ này căn bản không làm khó được anh.”

“Anh đừng gạt em, em xem tin tức rồi, có chuyện nhất định phải nói cho em biết, chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp sẽ tìm ra cách giải quyết.”

“Anh biết, em yên tâm đi.” Diêm Thiếu Liệt vì muốn Thủy Ân Trạch không lo lắng, đơn giản đem chuyện của công ty nói một ít cho y nghe…”Tóm lại, chuyện này đối với dự án không có ảnh hưởng gì, cho nên không có vấn đề gì, bây giờ em yên tâm chưa?”

Thủy Ân Trạch vừa muốn nói, di động của Diêm Thiếu Liệt lại báo có cuộc gọi chờ, anh nhìn thoáng qua rồi nói với Thủy Ân Trạch: “Vợ yêu, cậu em vợ đại nhân gọi điện thoại tới, có lẽ cũng hỏi chuyện này, lát nữa anh sẽ báo lại tình huống cho em.”

“Ân Hi? Tốt lắm, anh cứ nói chuyện với nó trước đi, nếu nó muốn hỗ trợ anh ngàn lần đừng khách khí, em cúp máy trước.” Thủy Ân Trạch cúp máy thì điện thoại tự động kết nối với Thủy Ân Hi.

“Chậc chậc, nam nhân của anh trai tôi cùng ai nói chuyện điện thoại lâu như vậy? Nếu để cho anh của tôi biết thì anh thảm nhé, không được, tôi phải tố cáo chuyện này cho anh trai tôi.”

Nghe giọng điệu châm chọc bên kia, Diêm Thiếu Liệt cười cười nói: “Đáng tiếc em tố cáo không được rồi, anh vừa rồi là cùng Ân Trạch nói chuyện điện thoại.”

“Xuỳ, thật nhàm chán! Trở lại chuyện chính đi, sự kiện lần này của Diêm thị anh định giải quyết thế nào?”

Diêm Thiếu Liệt vừa nghe quả nhiên giống hệt suy đoán của vợ mình, Cố thị đây là muốn chuẩn bị giúp đỡ sao?

Vừa mới cùng Thủy Ân Trạch nói qua giờ Diêm Thiếu Liệt lại nói lần nữa cho Thuỷ Ân Hi, đương nhiên cùng cậu nói chuyện phải có một ít kỹ xảo. Chuyện này đối với dự án của Diêm thị ảnh hưởng cũng không lớn, nhưng thiếu số tiền kia thì vẫn còn có chút phiền toái. Không cho người ta cảm thấy được đây là dệt hoa trên gấm, nhưng cũng không cho người khác thấy đây là cơ hội đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Làm rõ mọi chuyện mới có thể nói tiếp được, cũng bởi vì có anh em Thủy gia cho nên Diêm Thiếu Liệt càng hi vọng nói rõ cho mọi người hiểu, ít nhất không thể để cho Ân Trạch và Ân Hi khó xử.

Thực tế lúc sự kiện mới phát sinh anh đã nghĩ tới Cố thị, nhưng lại cảm giác mình tìm tới cửa có chút giống như là trực chờ có sẵn, không ngờ là người anh em đồng hao [1] này của anh lại chủ động, có lẽ sau này nên tiếp xúc qua lại thân thiết với hắn, bọn họ dù sao cũng coi như là thân thích.

Nghe ra Thủy Ân Hi là uyển chuyển biểu đạt ý tưởng của nam nhân nhà cậu, bọn họ muốn đưa tiền!

Buổi tối vài người cùng nhau ngồi xuống thương lượng cụ thể chuyện này một chút, Cố thị vẫn không ra mặt, toàn bộ kinh phí đầu tư đều đưa tới Tần thị, bên ngoài thì tuyên bố là Tần thị tăng thêm đầu tư, Đường thị rút vốn bao nhiêu thì bọn hắn bổ sung bấy nhiêu.

Cố thị không ra mặt đầu tiên là không muốn dính líu tới tam đại gia tộc khác, thứ hai là Cố thị xem như là chỗ dựa cho Thủy Ân Trạch, bọn họ tạm thời cũng không muốn lật tẩy con bài này ra. Thủy Ân Trạch cũng hi vọng Diêm gia tiếp nhận y chỉ vì con người mình, không phải bởi vì y cùng Cố gia có mối quan hệ này, nhưng tình hình trước mắt thì Diêm gia đối với y cũng khá tốt.

Tần Hiếu Luân cũng không nghĩ có một ngày mình và Cố thị dính dáng sâu đến như vậy, tuy rằng đây là số tiền không nhỏ, nhưng bởi vì có anh em Thủy gia với Diêm Thiếu Liệt ở đây, nên tất cả đều hiểu ý nhau, cũng tự nhiên đối với chuyện này thực yên tâm.

Nếu đã quyết định tiếp nhận đầu tư từ Cố thị, thì cũng phải thông báo một tiếng cho Đường thị. Diêm Thiếu Liệt nói quyết định lần này cho Đường Tống, nghe được lời nói của Diêm Thiếu Liệt, Đường Tống lần thứ hai cảm thán bản thân kết giao được bạn tốt.

Lấy quan hệ của Diêm Thiếu Liệt và Cố Quân Viêm, phát sinh chuyện như vậy Diêm thị đã sớm có thể cho Cố thị gia nhập. Nhưng Diêm Thiếu Liệt không có công bố bên ngoài mà còn giữ bí mật, vì muốn cho Đường thị thời gian cùng cơ hội. Hiện tại chuyện này bị lộ ra còn liên luỵ tới A Liệt, bọn họ không có biện pháp giúp được anh, đối với chuyện lần này Đường Tống vẫn cảm thấy thật có lỗi với Diêm Thiếu Liệt.

Có kinh phí từ Cố thị, không chỉ có khả năng giúp đỡ A Liệt giải quyết tất cả vấn đề hiện tại, mà cũng giúp anh có thêm thời gian đi xử lý chuyện tin tức bị tiết lộ.

Đường Tống lại một lần nữa đối Diêm Thiếu Liệt bày tỏ lời xin lỗi của mình, Diêm Thiếu Liệt lúc ấy cười nói: “Nhanh đem Đường thị khôi phục, chuẩn bị tham gia dự án lớn kế tiếp của tôi.”

Đường Tống nhíu mày lại, “Dự án Á Mĩ quốc tế đã đủ lớn rồi, cậu còn có kế hoạch khác?”

“Tôi chỉ có thể nói cho cậu biết là rất lớn!”

Nếu là lúc trước Đường Tống khẳng định không tin Diêm Thiếu Liệt nói, nhưng hiện tại sau khi thấy một loạt động tác của Diêm Thiếu Liệt, anh thật sự chờ mong kế hoạch vô cùng lớn của Diêm Thiếu Liệt.

Sau khi Tần gia biết chuyện này cũng không nói gì, cùng Cố gia làm nên cái hữu nghị này đối Tần gia mà nói không có chỗ nào xấu, hơn nữa còn có mối quan hệ bên kia của Diêm Thiếu Liệt ở đây? Thu Đình Nhã nghe nói chuyện này lúc sau cũng cầm hai triệu, nàng cười nói: “Vừa xem như giúp A Liệt, vừa còn kiếm thêm tiền cho chính mình.”

“Cô, cô làm sao có thể khẳng định sẽ kiếm được thế?”

Thu Đình Nhã vỗ nhẹ lên đầu Tần Hiếu Luân, nói: “Nhóc con, con còn muốn lừa cô sao? Con thực sự nghĩ là cô cái gì đều không hiểu sao? Dự án Á Mĩ quốc tế này ngay cả thái gia gia con đều nói chắc chắn kiếm được kìa.”

Tần Hiếu Luân cười hắc hắc nói: “Bị thái gia gia vạch trần muốn lừa cô cũng khó khăn, được rồi, con thuận tiện giúp cô đầu tư hai triệu này.” Sau khi Diêm Thiếu Liệt nghe được thì khen ngợi Thu Đình Nhã rất có đầu óc.

Chuyện Tần thị tiếp tục đầu tư thêm vốn rất nhanh được Diêm thị công bố, Tần Hiếu Luân làm đại biểu tập đoàn cũng tham gia, anh tại hội nghị đã phát biểu: “Tôi và Diêm tổng là lớn lên cùng nhau, quan hệ từ nhỏ đến giờ đều rất tốt, tôi cũng tin tường cách làm người của cậu ấy, lần này Diêm thị có khó khăn, cho dù xuất phát từ góc độ đầu tư, hay là vì quan hệ cá nhân của tôi và Diêm tổng mà xem xét, có thể giúp cậu ấy thì tôi rất sẵn sàng.”

Lời này của Tần Hiếu Luân đánh vào mặt vài người, Diêm Thiếu Liệt nén lại xúc động muốn cười to, mặt mang mỉm cười nói: “Cảm ơn Hiếu Luân đã tín tưởng tôi.” Nếu như anh nhớ không lầm lúc mình vừa mới vào công ty, có người cũng nói qua có quan hệ cá nhân rất tốt với Tần giám đốc, kết quả cuối cùng lại bị Hiếu Luân gây khó dễ.

Nhìn thoáng qua Diêm Thiếu Kiệt, Diêm Thiếu Liệt cười càng khoan khoái, mà khuôn mặt của Diêm Thiếu Kiệt luôn xám xịt, tầm mắt Tần Hiếu Luân đảo qua Diêm An Quân tiếp tục nói: “Nhưng mà, tôi vẫn nói câu kia, Diêm thị nhất định phải nghiêm túc thực hiện dựa theo hợp đồng, nếu tùy tiện đổi tổng phụ trách dự án Tần thị chúng tôi có quyền rút lại vốn.”

Lần này sắc mặc của vài người không dễ nhìn, so sánh với bọn họ càng có nhiều người trên mặt đều là vui mừng, Diêm lão gia cũng rất vừa lòng, Tần thị tiếp tục tăng thêm đầu tư, việc này khẳng định không đơn giản, kiếm tiền là quan trọng nhất, có lẽ còn có nguyên nhân khác, mặc kệ bởi vì sao nhưng ông tin tưởng có liên quan đến tôn tử mình, cái này cũng khiến những cho người muốn chèn ép tôn tử ông phải mở to mắt ra, bọn họ tốn sức cũng không kéo được đầu tư, nhưng tôn tử lại dễ dàng có được.

Chuyện này rất nhanh được các phương tiện truyền thông công bố ra ngoài, mấy ngày hôm trước phương tiện truyền thông phê phán Diêm thị giờ thì đổi lại giọng điệu, phần lớn đánh giá đối với Diêm thị là giữ vững công bằng và nhiều lời khen ngợi. Còn đối riêng với Diêm Thiếu Liệt được đánh giá lên cấp bậc mới, cái gì mà doanh nhân trẻ, nhân tài thương nghiệp, thậm chí là nhân vật tiêu biểu hàng đầu thành phố Thiên Hải…

Thủy Ân Trạch ở phim trường xem tin tức cười đến ánh mắt lại thành đường chỉ, Phùng Thiên Hâm cũng đọc được tin tức, nhớ tới hai ngày trước mình thu được đồ vật kia, nghĩ nghĩ vẫn nên là từ bỏ.

Mặt khác Diêm Trí Viễn rốt cục tra ra người tiết lộ chuyện cơ mật, mà Diêm Thiếu Liệt nhìn báo cáo điều tra thì hoàn toàn bị chọc giận. Nhưng càng xem về sau càng cảm thấy không biết nên khóc hay cười mới phải, cuối cùng là thật sự tức đến nở nụ cười, báo cáo bị anh ném lên trên bàn, “Đây là chuyện chết tiệt gì chứ? Trí Viễn, anh nói một xem, Diêm thị tốt xấu gì cũng là một trong bốn đại gia tộc của Thiên Hải thị, tôi tốt xấu là nhị thiếu gia của Diêm gia, mấy ngày hôm trước còn được truyền thông nói thành là nhân vật tiêu biểu hàng đầu tại Thiên Hải, nhiều danh hiệu như vậy lại mà chỉ đáng giá ba vạn đồng tiền, đây không phải là rớt giá quá đáng sao?”

Diêm Trí Viễn co giật khóe miệng, nghĩ thầm hình như là nói sai trọng tâm rồi đúng không?” Thiếu gia, tôi điều tra hiện tại cuộc sống của ông ta quả thực không tốt lắm, cho nên mới bị người ta lợi dụng.”

Diêm Thiếu Liệt đặt mông ngồi xuống ghế nói: “Có thể, nhưng sai vẫn là sai, không cho lão ta một chút trừng phạt thì không phải là tính cách của tôi, nói với vài người bên kia, thời gian kéo dài chút, để nó một năm không xuống giường được.”

Quả nhiên Hứa Lập Thành rất nhanh lại tìm tới, lúc này bởi vì hành động của ông ta có chút lớn, cho nên Diêm Thiếu Liệt đích thân gặp mặt, “Hứa tiên sinh, tìm tôi có việc?”

Hứa Lập Thành lập tức quỳ gối trên mặt đất, “Diêm tổng, tôi thật sự biết sai rồi, tôi cũng không dám nữa, tôi cam đoan, van cầu cậu, van cầu cậu buông tha con trai tôi đi.”

Diêm Thiếu Liệt liếc nhìn Hứa Lập Thành quỳ dưới chân mình, nói: “Lần trước tôi đã cho ông cơ hội, ông đền ơn tôi như thế nào? Vì ba vạn đồng tiền đem tin tức Đường thị rút vốn nói cho truyền thông, ông làm sao để tôi tin tưởng ông được nữa đây?”

Hứa Lập Thành ôm lấy chân Diêm Thiếu Liệt nói: “Diêm tổng, tôi sau này thật sự không dám, tôi thề, cậu tin tưởng tôi đi, tôi, tôi là tới bước đường cùng nên mới làm như vậy.”

Về điểm này Diêm Thiếu Liệt thật tin tưởng, căn cứ theo tư liệu điều tra của Diêm Trí Viễn, Hứa Lập Thành vì không tìm được công việc, lại không có tiền, mà bởi vì có con riêng nên vợ đã ly hôn với ông ta. Vì cuộc sống nên ông ta bắt đầu đi tìm việc ở vài công trường, nhưng đối với người từ trước đến nay đã quen với cuộc sống sung sướng, ông ta căn bản không làm được ở công trường dơ bẩn, điều này cũng dẫn đến cuộc sống của ông ta càng túng quẫn.

Đối với việc đem bí mật của Diêm thị đi bán lúc ban đầu ông ta còn có chút do dự, lần trước scandal ông ta không bị sao, nhưng con trai duy nhất lại bị đánh thành đầu heo, chuyện này khiến trong lòng Hứa Lập Thành luôn sợ hãi. Nhưng người ta nói chỉ cần ông ta cẩn thận một chút, đừng tự mình ra mặt Diêm thị tự nhiên sẽ điều tra không được. Hơn nữa việc này của Diêm thị còn có rất nhiều người biết, những người đối địch với Diêm Thiếu Liệt cũng biết, dù như thế nào cũng không hoài nghi đến ông ta.

Nghe người đó vừa nói Hứa Lập Thành liền động tâm, quan trọng là sẽ có ba vạn đồng tiền, đối với cuộc sống quẫn bách của ông ta mà nói, đây tuyệt đối là một số tiền không nhỏ. Do dự mãi đến cuối cùng ông ta vẫn quyết định chấp nhận rủi ro, thu được tài liệu xong thì lén gửi tin tức cho truyền thông. Lúc này ông ta đã có kinh nghiệm, bản thân không tự ra mặt, thậm chí lúc ở bưu điện ông ta còn mang theo bao tay, mũ và khẩu trang, thư gửi xong khi rời khỏi đấy ông ta luôn chú ý lên tiến triển của chuyện này, thấy Diêm thị tổ chức họp báo hắn biết được chuyện này đã thành công.

Nhưng làm cho Hứa Lập thành tức giận là khi ông ta liên lạc lần nữa với đối phương, điện thoại đối phương luôn tắt máy. Nói cách khác ông ta chỉ nhận được một vạn đồng tiền đặt cọc, hai vạn đồng tiền kia không biết phải tìm ai mà đòi?

Chính ông ta còn đặc biệt đến công ty chuyển phát nhanh tra xét tin tức người gửi ký gửi người, nhưng mỗi ngày chuyển phát nhiều như vậy, ai còn có thể nhớ rõ người nào chuyển phát đâu? Cuối cùng không có còn cách nào ông ta xem như bỏ qua, sau đó ông ta luôn luôn khẩn trương chú ý xem Diêm thị xử lý vấn đề này, tiếp đó nhìn Tần thị lại tăng thêm đầu tư, Diêm thị xem như đã qua sóng gió thì ông ta cũng thấy an tâm.

Kết quả sáng hôm nay Hứa Lập Thành nhận được điện thoại của giám ngục, con trai ông ta lại bởi vì đánh nhau mà phải bệnh viện. Lúc biết được tin tức Hứa Lập Thành nhắm mắt lại, tuy rằng trong lòng đã biết là chuyện gì xảy ra, cũng làm tốt tâm lý chuẩn bị, nhưng khi nhìn thấy con trai trên nằm giường bệnh không thể cử động cũng không có thể nói chuyện, ông ta thật sự sợ hãi.

May mà bác sĩ nói cho ông ta biết, con trai ông ta không phải không thể nói chuyện, chỉ là tạm thời không thể nói chuyện thôi, cũng không phải không thể cử động, chỉ là tạm thời không thể cử động, chẩn đoán là do chức năng của hệ thần kinh bị rối loạn, nguyên nhân phát sinh thì hiện tại không rõ, chỉ có thể theo dõi điều trị, ước tính phải nằm trên giường ít nhất một năm.

Giám ngục nói rằng con trai ông ta cùng người khác kéo bè kéo lũ đánh nhau, bị thương cũng không chỉ một mình nó, Hứa Lập Thành nhìn những người bị thương khác, không nặng chỉ là bị thương ngoài da, chỉ có con trai ông ta bị thương thành cái dạng này. Giám ngục đem video giám sát cho ông ta xem, nhìn thoáng qua đã hiểu ra, một đám người rối loạn, căn bản không nhìn thấy con trai ông ta ở đâu? Cũng có lẽ con trai ông ta không phải bị đánh vào lúc đó.

Từ bệnh viện đi ra ông ta cũng không trở về nhà, ông ta gọi điện thoại cho Tô Nguyên, Tô Nguyên đã sớm nhận được chỉ thị của Diêm Thiếu Liệt, cũng không để cho ông ta đến Diêm thị, mà là đi một quán bar dưới quyền Cố thị, sau đó thì có cuộc đối thoại vừa rồi giữa Hứa Lập Thành và Diêm Thiếu Liệt.

“Ông nói ông cũng không biết người đưa tài liệu là ai?”

Hứa Lập Thành lau mặt nói: “Diêm tổng, thật sự, số di động của người này cũng là số tạm thời, chuyển phát nhanh cũng tra không được cái gì, tôi chỉ nói chuyện điện thoại vài lần với người này mà thôi.”

Diêm Thiếu Liệt mắt nhíu lại hỏi: “Ông nghe thanh âm có giống Diêm Thiếu Kiệt không?”

“Hẳn không phải, tôi tiếp xúc với cậu ta rất nhiều, giọng của cậu ta còn có thể nghe ra được.”

Diêm Trí Viễn cũng tạm thời không có tra ra được người cùng Hứa Lập Thành tiếp xúc, mà có thể lợi dụng Hứa Lập Thành trực giác của Diêm Thiếu Liệt chỉ nghĩ đến Diêm Thiếu Kiệt. Nhưng trước mắt có vẻ như thực sự không có bất cứ mối quan hệ nào với anh ta, mà anh ở trong công ty đắc tội cũng không ít người, anh thật sự gặp vấn đề khó.

“Diêm tổng.”

Liếc mắt nhìn Hứa Lập Thành cắt đứt suy nghĩ của mình, Diêm Thiếu Liệt thở dài: “Hứa Lập Thành, ông nói xem tôi phải nói gì với ông mới tốt đây? Tôi cho ông cơ hội mà ông lại không biết quý trọng, một lần lại thêm một lần, một lần ba lượt khiêu chiến tính nhẫn nại của tôi, ông cho rằng tôi có thể bỏ qua được sao?”

“Diêm tổng, tôi thật sự biết sai rồi, tôi sau này cũng không dám làm như thế nữa, tôi cam đoan.”

Diêm Thiếu Liệt cười nhạo nói: “Ông cam đoan? Heo mẹ leo cây so với lời hứa của ông thì tôi còn cảm thấy đáng tin hơn.” Hứa Lập Thành lại muốn rơi nước mắt, Diêm Thiếu Liệt lập tức ngăn cản nói: “Ngưng, đừng có khóc lóc, được rồi, con trai ông không có việc gì, chỉ là nằm ở trên giường một năm, về phần ông…” Diêm Thiếu Liệt liếc mắt nhìn Tô Nguyên.

Tô Nguyên đem chi phiếu đưa tới trước mặt Hứa Lập Thành nói: “Mười vạn, tuy rằng không thể để cho ông đại phú đại quý, nhưng cơm no áo ấm vẫn là đủ, Diêm tổng đã thu xếp tiền an sinh xã hội cho ông, sang năm ông có thể lĩnh tiền hưu, sau này thành thật một chút đi, ông cũng đã lớn tuổi rồi.”

Hứa Lập Thành run rẩy đón nhận chi phiếu, lại nghe Tô Nguyên nói, nhất thời nước mắt tràn ra, “Ô ô… Diêm tổng, thực xin lỗi, tôi thật sự là thực xin lỗi cậu, tôi không phải là người mà, xin lỗi, thực xin lỗi….”

Sau đó Diêm Thiếu Liệt nói chuyện này với Thủy Ân Trạch, đối phó người như Hứa Lập Thành một chút cảm giác thành tựu đều không có, hơn nữa ông ta là vì bởi cuộc sống quá khó khăn mới bị người ta lợi dụng, mà vấn đề khiến anh quan tâm là, cho tới bây giờ anh không phát hiện được Hứa Lập Thành đã đến tuổi nhận tiền lương hưu, so với cha anh lớn tuổi hơn rất nhiều. Anh thật sự không có cách nào ra tay, cho nên không bằng cứ như vậy đi, anh muốn Hứa Lập Thành còn một chút lương tâm thì sẽ không gây rắc rối cho anh nữa.

Anh không có nói cho Thủy Ân Trạch, Hứa Lập Thành tuy rằng tìm cho anh không ít phiền toái, nhưng cũng không phải là chuyện không thể xoay chuyển. Nếu Hứa Lập Thành không có lương tâm, thật sự lại chạm tới điểm mấu chốt của anh, đến lúc đó anh sẽ không nương tay. Anh có thể lòng tốt nhưng không thể ném nó cho chó ăn, anh có thể mềm long một lần hai lần, nhưng dứt khoát không cho phép có lần thứ ba, hi vọng Hứa Lập Thành đừng ép anh phải ra tay mới tốt.

Thủy Ân Trạch lại cảm thấy Diêm Thiếu Liệt nên làm thế, làm việc không thể quá tàn nhẫn, cho người khác một đường lui cũng là cho chính mình một đường lui.

________________

[1] anh em đồng hao: những người cùng làm rể một gia đình, có vợ là chị em ruột, trong quan hệ với nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *