Tiểu Thuyết

Gửi Ngài Kim Chủ Sâu Không Lường Được

Chương 15 – Chương 15

CHƯƠNG 71-75

71.

Vốn Trịnh Hòa định tổ chức tiệc Giáng sinh tại nhà mình nhưng hiện thực phũ phàng đã đã đập tan cái mộng tưởng của cậu.

Hiện thức đó chính là : chỉ vì một cuộc gọi của Bạch tiên sinh, cấp trên của cậu đã hào phóng cho ba ngày nghỉ lễ, đóng gói cậu gửi cho Bạch đại gia.

Và giờ thì hai người đang chen chúc trong siêu thị để mua đồ. Cậu lắc đầu than thở  « Chậc chậc, ngài rõ ràng thuộc giai cấp tư sản, vì sao lại ohair dẫn em đến đây mua đồ chứ ? »

Bạch tiên sinh vừa chọn quà vừa nói « Cái này gọi là tình thú, đợi đến tuổi tôi em sẽ hiểu. »

Trịnh Hòa trêu trọc « Mang nam tình nhân đi mua đồ là tình thú sao ? »

Bạch tiên sinh gật đầu, nói « Hưởng thụ cảm giác chen lấn khi mua đồ là chính, em là tiện thể tính vào. »

Ánh mắt Trịnh Hòa đảo đi đảo lại, chợt cậu giật lấy xe đẩy từ tay Bạch tiên sinh, quay mông chạy thẳng.

« Trịnh Hòa, em đi đâu thế ? »

Cậu không đáp lại, càng chạy nhanh lên.

« Trịnh Hòa, đứng lại ! » Bạch tiên sinh đuổi theo.

Trịnh Hòa quay đầu lại làm mặt quỷ, chân vẫn chạy tiếp.

Vậy nên, cả siêu thị đều nhìn thấy cảnh một thanh niên  vẻ ngoài tầm thường, đẩy xe đẩy chạy như điên mà phía đuổi phía sau cậu ta là một người đàn ông cao lớn, anh tuấn.

Trịnh Hòa càng chạy càng vui, có mấy khi được đùa giỡn Bạch tiên sinh như thế chứ ? Có chết cũng không tiếc.

« Bảo vệ ! Cậu ta cướp đồ của tôi ! »

Trịnh Hòa cảm thấy không ổn, vội quay đầu lại.

Quả nhiên ! Bạch tiên sinh đang chỉ tay vào mình, mà bảo vệ cũng đang chạy tới…

« Bạch Ân ! Ti bỉ ! »

Bạch tiên sinh cười tự đắc.

72.

Giáng sinh.

« Em là trái tim anh, là toàn bộ thế giới của anh…. »

Tiếng chuông báo thức vang lên, Trịnh Hòa híp mắt, gạt tay một cái, điện thoại rơi xuống đất, tiếng nhạc vẫn vang lên.

Bạch tiên sinh bị đánh thức, ông sờ soạng tắt đi nhạc báo thức rồi lại quay sang ôm Trịnh Hòa « Em đổi nhạc báo thức hồi nào thế ? »

Trịnh Hòa rúc vào lòng Bạch tiên sinh « Tối qua, a, ngài dậy chuẩn bị đi. »

« Chuẩn bị gì ? »

« Hôm nay là Giáng sinh mà… »

Bạch tiên sinh không có động tĩnh gì, Trịnh Hòa lấy chân đá ông, cuối cùng lại đá hụt, đầu cụng vào tủ đầu giường, đau đến giật  bắn người tỉnh lại. Bạch tiên sinh xoa trán cậu, hôn lên « Còn đau không ? »

Trịnh Hòa oán giận « Ngài cũng đập vào đi xem có đau không…Thật là, ngài mua loại tủ cứng thế làm gì ? » Nói xong cậu lại lấy tay đập qua, rầm một cái, Trịnh Hòa ôm tay cuộn mình vào chăn, đau chết mất.

Bạch tiên sinh cười cười, ông càng ngày càng thích cái kẻ dở hơi này “Thật ra, nguyên nhân khiến tôi mua cái tủ đầu giường này rất đơn giản.”

Trịnh Hòa cảm giác câu tiếp theo sẽ không tốt đẹp gì, bịt kín chăn, ngủ tiếp.

Bạch tiên sinh xốc chăn của Trịnh Hòa lên, nói “Giường này được tôi đặt, thêm tủ đầu giường nữa là tổng cộng có 12 bộ phận, lúc đó tôi đã hỏi rồi, cái tủ đó là bộ phận cứng nhất của giường, bảo bối….” bàn tay  Bạch tiên sinh lùa vào áo cậu « Chẳng phải em đã thử qua sao ? »

Trịnh Hòa thấy thực phiền, cố gắng níu kéo áo ngủ “Bạch đại ca, bạch đại gia, hôm nay là Giáng sinh, chẳng phải ngài rất bận sao? Để em nghỉ ngơi một ngài có được không ?”

Bạch tiên sinh cười vui vẻ lắc đầu.

Trịnh Hòa che mặt, đột nhiên đứng phắt dậy lột áo ngủ, than thở « Mịa nó ! Ngày này thấy em cũng bị tinh trùng lên não, sớm muộn cũng yếu thận ! Đến đây đi ! Ngài có giỏi thì vác súng ra chiến trường đi ! »

……

Ba tiếng sau, Bạch tiên sinh khoan khái ôm Trịnh Hòa vào phòng tắm.

Hai mắt Trịnh Hòa dại ra, nước miếng chảy ròng nơi khóe miệng.

Sự thật chứng minh, Bạch tiên sinh rất giỏi.

73.

Trịnh Hòa có một thắc mắc mà cậu vẫn rất muốn hỏi  —

“Bạch tiên sinh, ngài là con lai phải không?”

Bạch tiên sinh đang lái xe đưa cậu đến biệt thự ở ngoại ô, nghe vậy gật đầu « Ừm, sao thế ? »

“Ngài là con lai của người Trung Quốc với nước nào thế?”

Bạch tiên sinh nhíu mày tự hỏi “Tôi cũng không rõ lắm, cha tôi là con lai Trung Nhật, mẹ là lai giữa người Nga và Australia, bà nội có một phần ba của Bồ Đào Nha, ông nội là con lai của Autrilia và Trung Quốc.”

CMN!

Trịnh Hòa choáng váng, đây là cái dây mơ dễ má gì nha!

“Có vẻ như  vấn đề huyết thống của mẹ ngài là đơn giản hơn cả.”

Nghe Trịnh Hòa nói thế, Bạch tiên sinh cười nhạt « Ông bà ngoại của tôi đều là người Autralia, mẹ tôi nói, bà ít nhất có dòng máu của 12 quốc gia. »

74.

Biệt thự ở ngoại ô có ba tầng, cả ba đều được sơn trắng, còn có một đài phun nước, dưới ánh nắng mắt trời, những tia nước phản quang sáng lấp lánh.

Trịnh Hòa chạy vòng quanh bể phun nước, cậu thực không hiểu, vì sao trời lạnh thế này mà nước vẫn có thể lưu chuyển.

“Vào phòng .” Bạch tiên sinh gọi cậu.

“Đợi em chút.” Trịnh Hòa cởi bao tay, chạm xuống mặt nước.

Oa! Nước ấm!

Trịnh Hòa âm thầm oán giận giai cấp tư sản, nhà cậu là lạnh đến độ nước mũi cũng bị đóng băng, bật nước nóng cũng phải chần chừ do dự, thế mà ở đây lại lãng phí đến mức này.

Phía trong biệt thự, người hầu đã trang trí xong xuôi, Bạch tiên sinh đang nói gì đó với quản gia, Trịnh Hòa ra hiệu cho ông rằng mình lên lầu trước.

« Em đi đâu thế ? » Bạch tiên sinh hỏi.

“Thay quần áo, bộ tây trang  em để lại có phải ở phòng ngài không?”

« Tôi không biết, em cứ xem xem. »

Trịnh Hòa lên lầu, Bạch tiên sinh nói với theo “Đúng rồi, Bạch Trạch Nhuận cũng ở trên đó.”

Thực ra mục đích chính khi cậu lên lầu không phải để thay quần áo mà là đưa quà Giáng sinh cho Bạch tiên sinh.

Đặt hộp quà lên giường, Trịnh Hòa mở tủ, cởi quần áo, chợt cậu nghe tiếng cửa chính lặng lẽ mở. Trịnh Hòa cũng không quay đầu lại, cứ thế cầm quần áo rat hay.

“Khụ khụ.”

Trịnh Hòa cài lại nút áo cuối cùng, hỏi « Ngài sao thế ? Bị cảm?”

Không ai trả lời.

Trịnh Hòa nhìn gương, chỉnh lại quần áo, cậu nhớ sáng nay Bạch tiên sinh còn ôm mình vào phòng tắm, tận hưởng ‘uyên ương dục’, giọng cũng có vẻ thầm oán “Ai bảo sáng nay ngài còn chạy đến phòng tắm đùa giỡn? Em đã bảo là sẽ bị cảm mà không nghe, đáng đời. Trong túi của em có thuôc cảm, ngài uống đi.”

“Sao…sao anh biết sáng nay tôi nghịch nước?!” Một giọng thiếu niên vang lên, Trịnh Hòa quay đầu lại, cậu giật mình khi thấy phía sau mình là một thanh niên ngoại quốc tóc hồng mắt xanh.

« Cậu là Bạch Trạch Nhuận ?” Trịnh Hòa hỏi.

Bạch Trạch Nhuận vén tóc « Tôi thích người khác gọi mình là Calky, anh chính là diễn viên ông già tôi đang bao ? »

Trịnh Hòa thấy cái vẻ lưu manh này của Bạch Trạch Nhuận quên hết sức….nhớ ra rồi, giống hệt lúc Thành thiếu bị nhốt trong WC vì không có giấy vệ sinh.

75.

Người nghiêm túc nào cũng có một người bạn  bị bệnh thần kinh . Trịnh Hòa cảm thấy lời này đúng là chân lý.

21h30 phút, tiệc Giáng sinh chính thức bắt đầu.

Những người bạn Bạch tiên sinh mời cũng dần đến, Trịnh Hòa thì chỉ cần đi sau ông là được.

“Đây là Vương Thư Hoa, bạn tôi, A Hòa…”  Trong lúc Bạch tiên sinh giới thiệu, Trịnh Hòa mỉm cười đi lên.

Vương Thư Hoa mặc bộ đồ tây trang màu đen, phía sau đi theo mấy người đàn ông cao lớn cũng mặc đồ đen, đeo kính đen, nhìn đã biết không phải người tốt. Trịnh Hòa đã từng nghe chuyện về hắn ta, không ngờ Bạch tiên sinh lại là bạn của một kẻ ác ôn như thế.

“U, đây chẳng phải cậu chàng ông mang theo trong bữa tiệc trước sao? Giờ vẫn còn giữ?” Vương Thư Hoa tháo kính đen xuống, dò xét Trịnh Hòa.

Trịnh Hòa cười lễ phép đáp lại, tỏ ra giống như không nghe được lời khiêu khích của hắn ta “Chào ngài, Vương tiên sinh, tôi là Trịnh Hòa.”

“Ai nha, nhìn này, lão Bạch, cậu ta còn không đẹp bằng ông đâu, biết nhau bao nhiêu năm giờ tôi mới biết ông có khẩu vị độc đáo như thế.”

Trịnh Hòa bắt tay Vương Thư Hoa, cố tình bóp mạnh vài cái rồi buông ra “Về sau còn mong được ngài giúp đỡ.”

Vương Thư Hoa kêu la “Ông nhìn này, cậu ta nắm tay tôi đau quá, lão Bạch…”

Bạch tiên sinh ngắt lời “Thư Hoa, chút chúng ta nói chuyện sau, ông đi vào đi.”

“Ai, ai! Lão Bạch, biết nhau bao nhiêu năm như thế, ông đừng có gặp sắc quên bạn.”

Nụ cười của Trịnh Hòa sắp giữ không nổi đến nơi “Vương tiên sinh, ngài ghét tôi sao?”

“Ừm.”

“Vì sao?”

Vương Thư Hoa chỉ vào mặt cậu “Vì cậu không xứng với lão Bạch.”

Trịnh Hòa hừ lạnh, châm chọc “Ngài quan tâm đến chuyện của Bạch tiên sinh như thế, chẳng lẽ ngài thích ngài ấy?”

Vương Thư Hoa nói rất thành thực  Đúng thế, tôi yêu ông ấy.”

Trịnh Hòa trợn mắt há hốc mồm.

Bạch tiên sinh ôm vai Vương Thư Hoa, cười tủm tỉm “Thư Hoa, đừng lên cơn nữa, vào đi thôi.”

“Lão Bạch, chúng ta biết nhau đã bao nhiêu năm, ông không thể…” Vương Thư Hoa còn cố sống cố chết giãy dụa, mấy người bảo tiêu phía sau đành lôi ông đi.

Bạch tiên sinh thở phào, vỗ vỗ vai Trịnh Hòa “Em đừng để ý lời ông ta nói.” Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *