Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 96 – Ngựa xích thố

Trương Quân sững sờ tại chỗ, không tài nào tin được!

Thần may mắn đột nhiên đại giá quang lâm, may mắn cứ như vậy rơi xuống đầu anh.

Trương Quân không ngờ được rằng, lần đầu tiên trong cuộc đời được thăng chức là nhờ vào lòng tốt.

“Cảm ơn Triệu thiếu gia, Triệu thiếu dùng hành động thiết thực dạy tôi đạo lý làm người, tôi nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng!”

Trương Quân hướng Triệu Phong cúi đầu thật thấp.

Mà lúc này đây Vương Vũ đang rất sốt ruột.

Mặc dù anh ta không biết rốt cuộc Triệu Phong có lai lịch như thế nào nhưng xem ra địa vị tuyệt đối không phải dạng vừa.

Bây giờ có nói cái gì cũng vô dụng, số phận thay đổi chỉ trong chớp mắt.

Triệu Phong không thể làm chủ vận mệnh của mình nhưng lại có thể thay đổi vận mệnh của một người khác!

Lúc này, Ngô Lương ngoảnh đầu lại, nói với Bàng Húc, “Xin lỗi anh Bình, tôi có một chút việc gấp cần xử lý. Nếu không phiền cậu có thể đến phòng khách chờ tôi một chút, tôi xử lý xong chuyện này chúng ta nói chuyện tiếp nhé

Ngô Lương không còn cách nào khác đành phải để Bàng Húc chờ, bởi vì chuyện anh ta cùng Triệu Phong chuẩn bị nói có liên quan đến lợi ích của Bất động sản Minh Huệ, tất nhiên không thể cho Bàng Húc nghe được.

Nói trắng ra là, bình thường anh ta cùng Bàng Húc vui đùa với nhau thì được nhưng không thể thành thật hết với nhau.

Sắc mặt Bàng Húc tối sầm xuống, trở nên rất khó coi.

Trước giờ đến tìm Ngô Lương, anh ta đều sẽ khách khí chiêu đãi nhưng hôm nay lại khác làm anh ta hết sức không thoải mái.

Mặc dù Ngô Lương có gọi thư ký đến tiếp đãi Bàng Húc nhưng Bàng Húc vẫn cảm thấy mình bị xem nhẹ.

Nhưng bây giờ Ngô Lương vốn không thèm để tâm đến cảm xúc của Bàng Húc lúc này. Hôm nay chỉ cần anh ta tiếp đãi Triệu Phong cho thật tốt thì coi như tốt đẹp rồi.

Triệu Phong bước vào phòng của Ngô Lương, vừa mới ngồi xuống Ngô Lương liền bưng cà phê mới nhập khẩu mời anh.

“Thiếu gia, cậu nếm thử loại cà phê này xem” Ngô Lương khẽ cười nói.

Triệu Phong nhấp một ngụm nhỏ, hài lòng gật đầu, “Cũng được đó, hãy nói về những rắc rối mà Bất động sản Minh Huệ gặp phải đi”

Trên đường Triệu Phong đến Bất động sản Minh Huệ, anh đã đọc báo cáo chi tiết mà Mộc Hồng Diệp gửi.

“Được tha thiếu gia, sau đây tôi sẽ trình bày về những rắc rối chủ yếu. Năm trăm mét về phía nam của Công viên Nhân dân, có một mảnh đất rất phù hợp để xây dựng một Trung tâm thương mại, hiện tại nó là một ngôi làng trong thành phố. Cả Bất động sản Thiên Lợi và Bất động sản Minh Huệ của chúng tôi đều coi trọng mảnh đất này, vì thế hai bên tranh đấu đến rơi đầu chảy máu nhưng mà khổ tâm nhất lúc này là rất nhiều hộ gia đình trong ngôi làng không chịu di dời. Việc này không thể giải quyết bằng cách đấu thầu được, hiện giờ bên nào có khả năng khuyên được số đông hộ gia đình chịu di dời thì sẽ có được mảnh đất này”

Triệu Phong đã rõ ràng.

Vấn đề phiền phức chủ yếu lúc này là thuyết phục những hộ gia đình không chịu giải tỏa.

Hai công ty Minh Huệ và Thiện Lợi, ai có thể thuyết phục được người dân giải tỏa nhiều hơn sẽ giành được quyền chủ động.

“Tiền! Cho những hộ không chịu di dời đủ tiền!”

Triệu Phong cũng không muốn phải chứng kiến cảnh cưỡng chế phá hủy.

“Thiếu gia, đây không phải là vấn đề về tiền bạc. Những hộ gia đình không chịu giải tỏa trong làng này quan niệm về “dòng tộc” quá mạnh. Trưởng bối lớn nhất của dòng họ là Tần Phúc Sinh không chịu phá dỡ nên những hộ khác cũng không chịu di dời. Làm thế nào để thuyết phục được Tần Phúc Sinh mới là mấu chốt của vấn đề” Ngô Lương giải thích.

“Thì ra là vậy, ngôi làng kia lúc tôi đi qua đây có ngang qua, khoảng cách rất gần với công viên Nhân Dân, gần đó giao thông cũng thuận tiện, đúng là một nơi tốt”

Triệu Phong nhớ lại chiều nay đi từ quán rượu ra phải đi ngang qua thôn Trung Thành đó rồi mới đến công viên Nhân Dân.

“Thiếu gia, cậu có cách nào sao? Tôi và bố tôi đều bó tay cả rồi, đếu để cho Thiên Lợi đoạt được cơ hội này thì tổn thất rất lớn!” Ngô Lượng bất đắc dĩ hỏi.

“Đừng hoảng hốt, chúng ta nhất định phải làm tốt công tác tư tưởng cho người dân. Để cho mọi người hiểu, chúng ta không phải có ý xấu muốn phá dở mà là vì sự phát triển của thành phố và sự thuận tiện cho mọi người trong làng. Mảnh đất này gần với chính quyền huyện. Những ngôi nhà cũ ảnh hưởng đến diện mạo thành phố. Phá bỏ và tái thiết có thể đạt được một tình huống đôi bên cùng có lợi, mà khoản đền bù lớn như thế tôi không tin tất cả mọi người đều không động tâm”

Triệu Phong một bên nói, Ngô Lương một bên ghi chú lại.

Ngô Lương chưa từng xem thường Triệu Phong. Từ ngày nhìn thấy Triệu Phong làm shipper giao hàng trong Super Running Club, anh biết rằng thiếu gia nhà Ngoan Nhân là rồng phượng trong đám dân đen.

Có rất ít phú nhị đại chịu khổ, bươn chải làm việc vất vả nhiều năm bên ngoài như vậy. Huống hồ còn là người thừa kế của gia tộc số một Hoa Hạ, chịu từ bỏ sự kiêu ngạo đúng là không phải chuyện dễ dàng!

Triệu Phong tiếp tục nói, “Theo tôi được biết, trong làng không có kiến trúc cổ mang giá trị văn hóa lịch sử, đây là một tin tức tốt với những nhà đầu tư như chúng ta. Dân làng phản đối việc dỡ bỏ, bất kể là phương diện pháp luật hay đạo đức đều không có lợi, đây chính là mấu chốt”

“Ý thiếu gia là, chúng ta dùng điều này để đi uy hiếp người dân trong làng sao?” Ngô Lượng ngẩng đầu lên hỏi.

“Tất nhiên không phải rồi, uy hiếp chỉ tăng sự xung đột cho hai bên, chúng ta nên vừa đấm vừa xoa. Hiểu rõ được nhu cầu của người dân trong thôn, hiểu được tâm lý của họ mới là kế hay!” Triệu Phong nói.

Sau đó, Triệu Phong tiếp tục cùng Ngô Lương thảo luận mấy phương án đối phó.

Hiện tại Triệu Phong chưa tự mình đi khảo sát được, phải đến làng Thành Trung giao lưu cùng bà con mới có thể giải quyết được, vì vậy chuyện này cần thời gian.

Triệu Phong nhìn đồng hồ đeo tay, đã trôi qua hai giờ đồng hồ.

Anh chỉ nói chuyện với Ngô Lương, còn không nhìn thấy bóng dáng Ngô Minh Huy đầu.

“Bố anh đâu? Không có ở công ty sao?” Triệu Phong nhìn về phía Ngô Lương hói.

“Thưa thiếu gia. Hôm nay thật không khéo, bố tôi đang đi công tác, nếu như biết chiều nay cậu đến, bố nhất định sẽ hủy hết thảy các công việc rồi” Ngô Lương có chút ngượng ngùng đáp.

Thiếu gia Ngoan Nhận địa vị như thế nào, Ngô Lương hết sức hiểu rõ.

Nếu không phải thiếu gia nhà Ngoan Nhân muốn lăn lộn bên ngoài thương trường, anh ta tuyệt đối không có cơ hội nhìn thấy người cầm quyền tương lai của Tống bộ này.

Lần viếng thăm này của thiếu gia Ngoan Nhân, theo lẽ thường tình Ngô gia nhận được vinh dự lớn như vậy tất nhiên muốn tiếp đón nồng hậu.

Chỉ tiếc là Triệu Phong đột nhiên đến thăm, trước đó cũng không thông báo gì nên Ngô Minh Huy không biết.

“Không cần phải hủy bỏ công việc đâu, công việc vẫn là quan trọng nhất, Bất động sản Minh Huy đang đối mặt với những thách thức của Bất động sản Thiên Lợi, không thể qua loa được”

Ở giai đoạn này, Triệu Phong vẫn còn cần phải thử hai bố con nhà họ Ngô, nhưng tất cả đều lấy việc kinh doanh của gia tộc Ngoan Nhân làm trọng.

“Cảm ơn thiếu gia” Ngô Lương xúc động trong lòng, anh ta cho rằng mình không nhìn nhầm người, thiếu gia nhà Ngoan Nhân khác với đám con cháu nhà giàu khác.

“Nếu bố anh không có ở đây thì những việc bàn giao cho công ty hay là đợi ông ấy về rồi bàn tiếp vậy!” Triệu Phong nói.

Gia sản nhà họ Triệu tất nhiên sẽ giao cho người thừa kế tương lai kiểm soát nhưng không nhất thiết anh phải tự mình quản.

Bồi dưỡng và bổ nhiệm nhân tài là một trong những nhiệm vụ quan trọng anh phải làm.

Chập tối, Ngô Lương muốn mời Triệu Phong đi ăn nhưng Triệu Phong không đi được.

Bởi vì ban nãy Lâm Nhược Nhược gọi điện cho anh, mời anh đi ăn liên hoan.

Lâm Nhược Nhược dùng sự cố gắng của bản thân, tìm được một công việc, tối nay cô muốn mời Triệu Phong và đồng nghiệp của mình đi ăn cơm.

Việc này, Triệu Phong không thể cự tuyệt được.

Lâm Nhược Nhược dần trở nên tự tin và mạnh mẽ làm anh cảm thấy rất mừng.

“Thiếu gia, tôi đưa anh qua đó” Ngô Lương đề nghị.

Tính đến thời điểm hiện tại, Ngô Lương ở chung với Triệu Phong được hơn hai giờ đồng hồ.

Khoảng thời gian này, Ngô Lương đã quên bẵng đi Bàng Húc, hoàn toàn không để ý đến.

Thật ra một tiếng trước, Bàng Húc đã giận đùng đùng đi ra khỏi Bất động sản Minh Huy.

“Không cần đâu, tôi gọi xe là được rồi”

Nếu đi liên hoan với đồng nghiệp và Lâm Nhược Nhược, Triệu Phong không muốn làm mình trở nên quá sang trọng, chủ yếu là nghĩ cho Lâm Nhược Nhược.

Anh không muốn đồng nghiệp của Lâm Nhược Nhược nghĩ rằng, Lâm Nhược Nhược dựa vào người có tiền.

“Thiếu gia, bằng không tôi lái “Ngựa Xích Thổ” cậu tặng tôi chở cậu đến chỗ liên hoan nhé” Ngô Lương chợt nghĩ ra.

“Ngựa Xích Thổ” tôi có tặng cho anh hả?” Triệu Phong nghi hoặc hỏi.

Liên quan đến “Hãn Huyết Bão Mã”, Triệu Phong nuôi 9 con trong trang trại.

. Nhưng mà, anh nhớ rõ không có tặng cho Ngô Lương.

Thấy vậy, Ngô Lương cười giải thích, “Thiếu gia, đó là xe nhỏ chạy bằng điện, lúc anh giao đồ ăn dùng chiếc xe đó, tôi đặt cho nó cái tên thân mật là “Ngựa Xích Thố” “

Kể từ lần gặp đầu tiên tại Câu lạc bộ Super Running, Ngô Lương xem chiếc xe điện mà Triệu Phong đưa cho mình như món quà quý giá nhất.

Triệu Phong cạn ngôn, thì ra “Ngựa Xích Thổ” là cái xe đó.

“Tùy anh gọi nó như thế nào cũng được, đưa tôi đến nhà hàng phía tây ở quận Đông Thành cách đây 10km.”

Thế là, hai vị thiếu gia hào môn cưỡi trên con xe điện nhỏ lên đường.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *