Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 9 – Bằng mọi giá tìm được cậu ta!

“Nhà xác?” Trong lòng Triệu Phong đã rõ.

Quả nhiên không ngoài dự liệau, chủ nhiệm khoa cố ý để anh thấy buồn nôn.

“Sao hả? Nhà xác không được sao? Thực tập sinh như cậu tôi gặp nhiều rồi, đòi hỏi cao nhưng trình độ lại thấp!” Giọng chủ nhiệm không vui.

Thiết nghĩ, sớm đã có trao đổi với Chủ nhiệm khoa rồi.

“Chắc chắn là Lý Kiến Phi kêu thầy làm như vậy, phải không?” Ánh mắt Triệu Phong lạnh băng.

Lý Kiến Phi là tên của chủ nhiệm khoa.

“Cậu quản được sao? Chỉ dựa vào vết nhơ của cậu muốn tìm một công việc ra hồn còn khó hơn lên trời, cậu nên biết điều đi!” Chủ nhiệm ban không kiêng nể liếc Triệu Phong một cái, sau đó đi kiểm tra phòng.

Những việc như khiêng xác chết này, Triệu Phong tuyệt đối sẽ không làm.

Đây là sự sỉ nhục với anh, càng là sự sỉ nhục với thầy anh là nữ thần y Triệu Linh Khu.

Hôm nay quần cả một này, cậu đây muốn xem xem, các người muốn giở thủ đoạn gì! Lúc này Triệu Phong có nhã hứng ở lại nhà xác này.

Chỉ cần anh đồng ý, mua lại bệnh viện này cũng không tốn sức lắm.

Trong kho ướp lạnh lẽo, nhưng Triệu Phong có Thuần Dương Công bảo vệ, tà khí căn bản khó mà xâm nhập.

Động tác của Triệu Phong cực nhanh, đẩy một các xác vào hòm lạnh, không có chút cảm giác sợ hãi nào.

Tuy nói là lần đầu làm việc này, có điều đối với người từ nhỏ đã từng thấy những chuyện giết người mà nói, cũng như cơm bữa mà thôi.

Người chết không đáng sợ, đáng sợ là người sống, như loại người thất tín bội ước như Trần Kiệt vậy! “Nếu không phải Triệu Phong tôi phải ở thành phố Bình An này luyện tập, người tính cách nóng nảy như tôi trước kia, có thể san bằng cái bệnh viện này của các người” Triệu Phong nhếch mép, lạnh nhạt nói.

Đúng vào lúc này, có đồng nghiệp gọi anh.

“Người mới, lẩm bẩm gì vậy, thần thần bí bí, lần đầu sẽ thấy không quen, sau này quen rồi sẽ khá hơn, mau mau tới cùng vác xác giúp tôi, ông lão này nặng quá!” Nghe thấy đồng nghiệp gọi, Triệu Phong đi ra ngoài.

Triệu Phong kiên quyết, dọn dẹp tới cái xác cuối cùng rồi nhanh chóng về trường học.

Người mới chết là một ông lão, nhìn dáng vẻ tầm khoảng bảy mươi tuổi.

“Làm sao mà chết?” Triệu Phong thuận miệng hỏi đồng nghiệp một câu.

“Đừng nhắc nữa, gần đây thời tiết nóng lên, bệnh nhân này nhồi máu cơ tim, do vất vả quá độ, cộng thêm thời tiết nóng bức, ngất xỉu bên đường “ Một lúc Triệu Phong đi ra ngoài.

Nhưng, Triệu Phong đột nhiên quan sát thấy có gì đó không đúng.

Vừa nãy trong lúc vô tình chạm phải bàn tay người chết, vẫn cảm thấy có mạch đang đập.

“Chưa chết! Người này vẫn còn sống!” Triệu Phong lập tức nói.

“Sao có thể, chủ nhiệm Lưu khoa ngoại tim mạch đích thân nói với tôi người này chết rồi, khử rung tim làm rồi nhưng cũng không cứu được, đã thông báo cái chết rồi.” Đồng nghiệp vội vàng lắc đầu.

“Ô ng lão này vẫn còn mạch, vừa nãy tôi cảm nhận thấy còn đập.” Triệu Phong vẻ mặt nghiêm túc.

“Wow! Cậu đừng có dọa tôi, tôi làm việc ở đây ba năm rồi, trước giờ chưa từng gặp chuyện kỳ quái như thế này!” Đồng nghiệp nói không tin sau đó sờ tay ông lão, lập tức trợn mắt lên với Triệu Phong.

“Cậu thôi đi, căn bản không còn mạch nữa, đã lạnh ngắt rồi!” Sau khi đẩy ông lão này vào phòng xác Thái Bình, đồng nghiệp này liền viện cớ chuồn mất.

Các công việc bẩn thỉu mệt nhọc, dĩ nhiên phải giao cho người mới tới, đây là quy tắc ngầm không thể tranh cãi trong tất các ngành nghề.

Triệu Phong lặng lẽ ngồi trong phòng xác thái bình, sắc mặt nghiêm túc.

Đồng nghiệp cảm thấy không có mạch, anh cũng không thấy lạ.

Nhưng anh là học trò của nữ thần y số một Hoa Hạ, Triệu Linh Khu, đã quá quen với “thuật bắt mạch thần chỉ”, có thể cảm nhận được loại mạch rất ít ỏi cho dù là nhẹ như lông vũ, yếu nhện, cũng có thể cảm nhận.

Còn cứu được.” Triệu Phong rất chắc chắn Được kế thừa từ nữ thần y số một Hoa Hạ, tuy không thể nói quá cải tử hoàn sinh nhưng chỉ cần đối phương có một tia hi vọng, cũng vẫn còn cứu vớt được.

Không do dự thêm nữa, Triệu Phong dùng cách điểm huyệt, điểm vào mười hai huyệt thiên tinh khác nhau.

Sau một hồi, các vị trí huyệt ải đã được đả thông.

Cũng chỉ trong chớp mắt, ông lão đã đột nhiên bừng tỉnh trở lại, là bị tức khí bật dậy.

Ông lão trong lúc hỗn độn, còn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì, hai mắt mở ra nhìn thấy bảng tên gắn trên ngực Triệu Phong.

“Tôi..tôi..” “Ông vẫn còn sống, tôi đã đả thông mười hai huyệt thiên tinh cho ông, có điều bây giờ tôi phải tan làm rồi.” Triệu Phong nói xong, sau đó gọi điện cho bệnh viện: “Trong phòng xác Thái Bình có một ông lão sống lại, các người xem thế nào.” Sau đó, cởi bỏ áo blue, Triệu Phong phóng khoáng rời đi.

Về tới trường, dừng siêu xe ở góc khuất, quay người đi về cửa hàng đồ uống lạnh bên đường uống một cốc nước. Ngôn Tình Sủng

Khi đi ra nhìn thấy bên xe tập trung một đám bạn học, đang chụp ảnh với con xe Hennessey Viper của anh.

Thậm chí còn có người quay tik tok.

“Lúc nào chúng ta mới có thể lái được xe này đây!” “Nằm mơ, cả nước mới chỉ có ba chiếc, cậu đừng gây chuyện nữa!” “Lại nói xe này còn tốt hơn cả của Chu Tử Hào nữa, thiết nghĩ là xe của ông chủ nào đó.” “Nếu nói đẳng cấp, đây là cấp bố của Chu Tử Hào mới lái loại xe này.” Triệu Phong thấy cảnh này, bất lực nhún vai, nhiệm vụ cấp bách hiện tại nhanh chóng mua một căn nhà để ở.

Siêu xe bản giới hạn toàn quốc dừng trước cổng trường bắt mắt đá rồi.

Triệu Phong từ bên cạnh đi tới, cảnh tượng đột nhiên thay đổi, lập tức kéo theo bàn tán.

“Tội phạm hiếp dâm tới rồi, quản lý tốt bạn gái của mày đi.” “Tên này sao không giao đồ ăn nữa à? Lại còn thay bộ đồ xưa nay chưa từng thấy.” “Hàng đống mà thôi, giống tôi vừa mua đó” “Nói cũng phải, vốn dĩ bài thắng cậu ta đánh thành thua thảm hại, số một khoa chuyên ngành bây giờ đến công việc cũng không tìm được.” Nghe bạn học bàn tán, Triệu Phong lại rất bình thản.

Với thân phận của anh, không cần giải thích với đảm sâu bọ này.

Lúc này, anh nghĩ ra cửa xe còn chưa khóa, thế là đưa tay vào túi quần khẽ ấn khóa xe.

Chỉ nghe thấy chiếc xe Hennessey Viper phát ra một tiếng còi nhức tai, khiến đám sinh viên đại học Bình An cạnh xe bị giật mình không biết chuyện gì xảy ra, rơi vào trạng thái hoang mang.

“Chưa từng thấy sự đời.”

Sau đó, Triệu Phong điềm tĩnh đi vào cổng trường.

Đúng lúc này, bệnh viện nhân dân số một thành phố Bình An xảy ra một chuyện lớn.

Ô ng lão Tống vốn dĩ được thông báo là chết, lại sống lại! Ông lão Tống là người tại to mặt lớn của tỉnh, đồng thời cũng là người có tiếng văn minh của toàn tỉnh, độ nổi tiếng đặc biệt cao.

Vừa mới mở ba cửa hàng đồ cổ ở thành phố Bình An, vì làm việc quá độ mới đổ bệnh.

Lúc này ông lão Tống nằm trên giường, tinh thần đã rất ổn rồi.

Miệng ông lão không ngừng lầm nhẩm một cái tên.

“ Triệu Phong! “ “Ông ơi, Triệu Phong là ai?” cháu của ông lão Tống Từ mặt đầy nghi noặc, khó hiểu hỏi.

Sắc mặt ông lão Tống nghiêm túc nói: “Cậu ấy là ân nhân cứu mạng, bằng mọi giá phải tìm được cậu ta, cảm ơn hậu hĩnh, nhất định phải tìm được cậu ấy!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *