Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 83 – Rất tiếc, mày đều thua kém!

Lúc này, mấy người bạn thân của Lý Mộc Ca ở một bên thêm dầu vào lửa, nhao nhao khuyên nhủ Lâm Nhược Nhược nhận món quà này.

“Mặt dây chuyền thạch anh Van Cleef & Arpels này là ước mơ của biết bao cô gái đó!”

“Gặp được người đàn ông tốt thì đồng ý đi, người đàn ông tốt thế này có đốt đèn lồng cũng không tìm được đâu!”

“Nếu tôi là nữ thì tôi sẽ đồng ý ngay!”

“Trai tài gái sắc, trời đất tác hợp, em còn do dự cái gì?”

Khi fan nữ của Lý Mộc Ca biết tin thần tượng nhà mình chuẩn bị món quà có giá trị năm triệu tệ tặng cho Lâm Nhược Nhược, ai nấy đều chưa thành chanh tinh.

(*) Chua thành chanh tinh: ý chỉ ghen tỵ

Chua!

Chua muốn chết!

Thậm chí bọn họ còn gào rú trong bi thương!

Quả thật Lâm Nhược Nhược cảm thấy món quà năm triệu tệ rất quý giá, nhưng tình cảm không liên quan gì tới vấn đề quà tặng có quý giá hay không.

Thích là thích, không thích là không thích, Lâm Nhược Nhược rất kiên định. Đam Mỹ Sắc

Không cùng nhau trải qua mưa gió sẽ không phát hiện ra điểm sáng trên người Lý Mộc Ca.

Thậm chí còn rất ghét gã.

Cho dù Lý Mộc Ca có tặng món đồ quý giá hơn, cô cũng không nhận.

“Xin lỗi, dạo này tôi không muốn yêu đương, vì vậy anh hãy thu lại đi” Lâm Nhược Nhược uyển chuyển từ chối.

Trước đó cô đã đặt ra mục tiêu phải cố gắng sao cho bản thân trở nên ưu tú hơn, như vậy mới xứng với người đàn ông xuất sắc ấy.

Cô không nhất thiết phải ưu tú vượt trội, bởi vì người ấy thật sự quá xuất sắc, nhưng ít ra cô không thể tầm thường như hiện tại.

Mà Lý Mộc Ca thì cực kỳ kinh ngạc khi bị Lâm Nhược Nhược từ chối.

Kết quả này hoàn toàn trái ngược với dự đoán của gã.

Ngay cả sợi dây chuyền thạch anh Van Cleef & Arpels phiên bản giới hạn cũng không thể làm trái tim Lâm Nhược Nhược rung động ư?

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Lý Mộc Ca nhưng ngay lập tức bị gã phủ định.

Không thể nào, Lý Mộc Ca mình đây là tài tử của thành phố Bình An, gia cảnh giàu có, dòng dõi thư hương, ngoài ra còn được nhiều fan cuồng theo đuổi. Nhất định là Lâm Nhược Nhược tự ti, cảm thấy không xứng với mình nên mới tìm cớ từ chối!

Lý Mộc Ca thầm phân tích trong lòng, sau đó tự tin nói với Lâm Nhược Nhược: “Nhược Nhược, anh biết em đang nghĩ gì, nhưng anh không chê em, chỉ trách anh quá ưu tú. Nào, xin em hãy nhận sợi dây chuyền thạch anh này!”

Dứt lời Lý Mộc Ca định đeo sợi dây chuyền thạch anh cho Lâm Nhược Nhược.

Về phần Lâm Nhược Nhược, sau khi nghe Lý Mộc Ca tự luyến một tràng, hai hàng lông mày thanh tú của cô nhíu lại, còn cảm thấy buồn nôn.

Người cô yêu không phải Lý Mộc Ca!

Lúc này, Lý Mộc Ca không để ý thấy Lâm Nhược Nhược đang nhíu mày, mọi sự chú ý của gã đều đang tập trung trên cần cổ trắng như ngọc của cô.

Gã phát hiện trên cổ Lâm Nhược Nhược đang đeo một mặt dây chuyền bằng ngọc.

Nếu gã muốn đeo sợi dây chuyền thạch anh Van Cleef & Arpels cho Lâm

Nhược Nhược thì phải tháo mặt dây chuyền ngọc kia xuống.

Lý Mộc Ca không quan tâm mặt dây chuyền ngọc kia lắm, chỉ cho rằng nó là hàng vỉa hè hay taobao gì đó, giá chưa tới một nghìn tệ, bởi vì Lâm Nhược Nhược không đủ điều kiện kinh tế mà mua.

Khi Lý Mộc Ca tới gần, Triệu Phong bỗng bước ra chặn gã lại.

“Cút ngay!” Triệu Phong quát không kiêng nể gì.

Hắn đã hứa sẽ bảo vệ Lâm Nhược Nhược thật tốt, nói được thì làm được, hắn không cho phép bất kỳ kẻ nào làm tổn thương hoặc làm hại cô!

“Mày có tư cách gì mà bắt tao cút? Suốt ngày bám dính lấy Nhược Nhược, không tự soi mặt vào nước tiểu mà xem mình là cái thá gì!”

Lý Mộc Ca nhìn Triệu Phong bằng ánh mắt cực kỳ khinh bỉ, bày ra dáng vẻ vênh váo hung hăng.

Nhưng gã không biết rằng suýt chút nữa mình đã chạm vào vảy ngược của Triệu Phong.

Ánh mắt Triệu Phong trở nên lạnh lẽo trong nháy mắt, hắn túm lấy cổ áo của Lý Mộc Ca: “Tốt nhất là mày đàng hoàng một chút cho tao!”

Ánh mắt kia đầy nguy hiểm, làm Lý Mộc Ca sợ hết hồn!

Sau đó, Triệu Phong buông cổ áo của Lý Mộc Ca ra rồi đưa tay đẩy gã.

Tên đạo tức giả Lý Mộc Ca lại lên tiếng: “Người văn minh chỉ nói chuyện không đánh người, tạo không thèm đánh nhau với mày, chỉ có kẻ thô lỗ mới đánh lộn! Từ nhỏ tạo đã được tiếp thu nền giáo

dục ưu tú từ gia đình chứ không dã man như mày!

Ngất mất, gã này giả dối thật đấy, da mặt còn dày hơn tường thành!

– Không đánh lại là không đánh lại, còn lảm nhảm lắm lời.

Có điều chiêu này luôn có hiệu quả với fan não tàn, thậm chí còn có người hò hét sùng bái gã.

Đúng lúc này, Lâm Nhược Nhược nhìn Lý Mộc Ca, nghiêm túc nói: “Tôi không có tình cảm với anh, cũng không tự ti như anh nói, tôi có thể khẳng định với anh là tôi không hề tự ti. Tôi nhất quyết không nhận dây chuyền thạch anh của anh đâu.”

“Không thể nào! Nhược Nhược, em mau tháo mặt dây chuyền ngọc trên cổ xuống rồi đeo sợi dây chuyền thạch anh này lên! Và nhận lời tỏ tình của anh nữa!”

Bây giờ Lý Mộc Ca cưỡi hổ khó xuống, tỏ tình mà không thành công thì thật là mất mặt!

Thế nhưng Lâm Nhược Nhược vẫn lắc đầu, kiên quyết nói: “Mặt dây chuyền ngọc này là quà cậu ấy tặng tôi, dù cho nó không quý giá tôi cũng không tháo ra, trừ khi người chết ngọc nát!”

Nghe cô nói vậy, mọi người có mặt ở đây đều bàn tán xôn xao.

Cậu ấy?

Cậu ấy là ai?

Nhất định là mặt dây chuyền ngọc đeo trên cổ Lâm Nhược Nhược là món quà người đàn ông nào đó tặng cho cô!

Tiếng bàn tán xung quanh lọt vào tai Lý Mộc Ca sao mà ầmĩ đến thế, thậm chí còn chói tai!

Lửa giận bùng lên trong lồng ngực, không kìm được sắp trào ra!

“Cậu ta là ai?” Lý Mộc Ca lớn tiếng chất vấn Lâm Nhược Nhược.

“Triệu Phong. Mặt dây chuyền ngọc này là quà Triệu Phong tặng tôi” Lâm Nhược Nhược trả lời rất thản nhiên.

Cô vừa dứt lời, đám đông lập tức bùng nổ!

Bấy giờ mọi người mới biết thì ra mặt dây chuyền ngọc mà Lâm Nhược Nhược coi như mạng sống là quà của Triệu Phong.

Không phải Triệu Phong chỉ là một tên tép riu làm shipper kiếm tiền nộp học phí đại học thôi sao? Chắc chắn là hắn không mua nổi mặt dây chuyền ngọc hàng thật, vậy thì hắn có tài đức gì mà bắt được trái tim của người đẹp Lâm chỉ bằng một mặt dây chuyền ngọc bình thường?

Lẽ nào tài tử Lý không sánh bằng một tên Triệu Phong ba không?

Lý Mộc Ca lập tức biến sắc. Gã híp mắt, ánh mắt u ám, xung quanh rơi vào yên tĩnh như đóng băng trong nháy mắt.

Ông đây là tài tử của thành phố Bình An, tài hoa hơn người, quan hệ rộng, vậy mà lại thua một thằng chó quê mùa?

Một tên nhà quê tặng khoai tây khoai lang vớ vẩn cho giáo viên và sinh viên thì có tương lai rộng mở nhường nào?

Lý Mộc Ca cười gắn: “Nhược Nhược, anh thấy em hồ đồ rồi! Mặt dây chuyền ngọc trên cổ em mờ đục, không được trong cho lắm, khả năng cao là ngọc giả, thậm chí có thể là nhựa. Nó có thể sánh bằng dây chuyền thạch anh Van Cleef & Arpels giá năm triệu ư?”

“Không liên quan đến giả cả mà liên quan đến ý nghĩa!” Lâm Nhược Nhược rất kiên định, xen lẫn vẻ bướng bỉnh.

Bây giờ Lý Mộc Ca càng tức hơn. Không liên quan đến giá cả, vậy thì liên quan đến người rồi!

“Ngu xuẩn! Đần độn! Bày đặt không cần dây chuyền thạch của anh mà lại thích nhựa dỏm của Triệu Phong, em điên à? Sắp bước chân vào xã hội rồi mà em còn nói về ý nghĩa với anh, em sống thực tế một chút được không?” Lý Mộc Ca gào lên.

Trước hành vi tự luyến của Lý Mộc Ca, Triệu Phong cười khẩy: “Đúng như Nhược Nhược nói, ý nghĩa của mặt dây chuyền ngọc này lớn hơn giá trị của nó. Nhưng mà Lý Mộc Ca à, tao rất lấy làm tiếc khi phải nói với mày rằng dù so về giá trị hay ý nghĩa, mày đều thua kém!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *