Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 53 – Bối cảnh không nhỏ

Nguồn: Hải Yến

Chương 53: Bối cảnh không nhỏ

“Triệu Phong! Anh!”

Tống Từ tức giận bừng bừng.

Cô phát hiện ra rằng cô thực sự đã gặp kẻ thù của mình.

Dù ở tỉnh lỵ trước kỳ nghỉ hay đến Thành Phố Bình An những ngày này, chưa một chàng trai nào dám nói lại với cô như vậy.

Mà cái tên Triệu Phong này, không chỉ nói lại, còn trêu chọc cô.

Điều này khiến Tống Từ rất tức giận.

Nhưng cô ta cảm thấy Triệu Phong quá hoang đường sông hồ, không biết đã dùng “yêu pháp ” gì, tự phụ, nên cô ta không dám khiêu khích anh ta trong lúc này.

“Yên lặng đi, cô không thấy tôi uống trà tán gẫu với bạn sao?”

Triệu Phong nói xong cùng Lâm Nhược Nhược uống một chén trà.

Lâm Nhược Nhược đặt chén trà xuống, đôi mắt trong veo chớp hai cái, nhớ tới cô bạn gái Tôn Tịnh Nhã đã nói gì, có lẽ cũng đoán được cô gái cãi nhau với Triệu Phong chính là cô gái mà Tôn Tĩnh Nhã nói tới.

Lúc đó Tôn Tĩnh Nhã nói Triệu Phong là một tên trai bao, cô không tin. Lúc này nhìn thấy Triệu Phong trêu chọc tiểu mỹ nữ, Lâm Nhược Nhược càng cho rằng Triệu Phong không dựa vào nữ nhân để có tiền.

“Triệu Phong, anh vừa rồi dùng trà điểm vào huyệt, thật như vậy sao?”

Lâm Nhược Nhược là chuyên ngành Tây y, nhưng cô cũng đã từng học về Trung y như Triệu Phong, cô cũng hiểu rõ vai trò của Huyệt Thiên Trung.

Chỉ là lần đầu tiên cô được xem điểm huyệt bằng trà.

“Nhược Nhược. Người tin tưởng thì sẽ là thật.” Triệu Phong hồi đáp.

Tin là đúng, nhưng không tin thì sẽ không hiểu. Nước trà điểm huyệt, kỳ thật mấu chốt ở chỗ cường độ.

Kỹ thuật châm cứu nhanh chóng, chính xác và hung ác.

Chỉ cần bạn tìm đúng vị trí và nắm vững cường độ thì mọi thứ đều có thể điểm huyệt được.

Triệu Phong sử dụng võ công của mình, kết hợp với thuật châm cứu của thầy thuốc, để cho giọt nước tạo thành tác động nhất định và kích thích huyệt đạo.

Lâm Nhược Nhược tin tưởng Triệu Phong sẽ không nói dối cô ta loại chuyện này, cô cảm thấy sở dĩ Triệu viện trưởng rất hài lòng Triệu Phong trong bệnh viện ngày đó cũng có thể liên quan đến y thuật của Triệu Phong.

Thậm chí, cô còn nghi ngờ mẹ mình khỏi bệnh cũng có liên quan đến Triệu Phong.

đây nè

:

Zô đây đọc thêm chương mới nha nha nha.

Lâm Nhược Nhược trong lòng xúc động nói: “Xem ra anh giấu rất kỹ nha, bốn năm đại học đều không có bộc lộ khả năng y học, ước chừng người bạn siêu giàu kia cũng là vì nể tài y học của anh ta đi!” ”

Có rất nhiều thứ Triệu Phong hiểu rõ, nhưng ở Thành Phố Bình An, không đáng phải ra tay. Lúc này, Tống Từ đã ngồi trở lại chỗ cũ, khóe miệng khô khốc tức giận, ngồi uống trà ủ rũ một mình, vẫn lầm bầm cho rằng thủ đoạn giang hồ lừa gạt của Triệu Phong đều là hình thức.

Cùng lúc đó, tai mắt do Đỗ Kim Thủy gửi đến đang tường thuật lại chuyện xảy ra ở phòng trà cho ông ta.

“Cái gì? Anh ta hôn con gái nhà họ Tống sao?” Đỗ Kim Thủy vẻ mặt nghiêm túc.

Khá lắm, chuyện này là chuyện lớn, chẳng lẽ là cháu rể của Tống Trí Viễn sao? Không phải, cháu rể sao lại dẫn cô gái khác đi mua sắm chứ, bây giờ còn trẻ chơi bời như thế này sao? “Đỗ Lão, không phải hôn mà là cãi nhau…”

“Ồ, cãi nhau.” Đỗ Kim Thủy ngượng ngùng “Là cãi nhau bình thường. Hay là tán tỉnh nhau?”

“Chỉ là nhìn nhau không vừa mắt, đứa nhỏ còn làm đổ trà lên áo con gái nhà họ Tống.”

“Đúng không? Anh ta táo tợn như vậy? Dù sao nhà họ Tống cũng là danh gia vọng tộc ở tỉnh lỵ!” Đỗ Kim Thủy hơi sửng sốt.

“Là thật, Đỗ Lão!”

“Chúng ta hãy kiểm tra lại! Thời gian không còn nhiều, hãy gọi điện trực tiếp nếu có gì bất thường!” Đỗ Kim Thủy cảm thấy thú vị.

Ô ng cau mày, tự lẩm bẩm một mình: “Cháu gái của Tống Trí Viễn mà dám vẩy trà vào áo, tôi sợ anh ta phải mệt mỏi cả đời. Để Tống Trí Viễn biết không phải sẽ nổi trận lôi đình, đến lúc đó phải lột da đứa trẻ đó! ”

Thời hạn Triệu Phong ấn định cho Đỗ Kim Thủy vẫn còn đến bảy phút.

Sau khi Lâm Nhược Nhược vào nhà vệ sinh, Triệu Phong cảm thấy buồn chán nên lấy điện thoại ra chơi game.

Anh ấy không thích các trò chơi di động phổ biến hiện nay mà chỉ thích các trò chơi giải đố. Vốn cho rằng trong trà lâu đầy đủ thanh tịnh, thế nhưng là để Triệu Phong thất vọng.

Một cặp vợ chồng trẻ đi đến trước mặt anh ta.

Trong số đó, người đàn ông nói với Triệu Phong với giọng điệu cao siêu: “Vị trí của anh, tôi muốn!”

Thấy có điều gì đó không ổn, nhân viên phục vụ của quán ngay lập tức đến điều chỉnh.

“Anh chàng đẹp trai, có một vị trí tốt trong quán trà của chúng ta. Tại sao lại nhất thiết phải ngồi ở chỗ này? Tôi sẽ tìm một vị trí tốt hơn cho anh.” “Cô thì biết cái gì! Mới tới! Vị trí này là dành riêng cho Lão Tử, tôi tuần nào cũng sẽ tới!” Người đàn ông rất khó chịu nói.

Lại nói, lúc này Triệu Phong đang ngồi bên cửa sổ, ngoài cửa sổ là hồ nước ở trung tâm hoa viên, tầm nhìn rộng lớn, uống trà cũng không sai.

Đến trước được phục vụ trước, không có cái gọi là “vị trí độc quyền”.

“Anh chàng đẹp trai, bên cửa sổ còn có vài chỗ nữa. Tôi nghĩ như vậy sẽ tốt hơn và thoải mái hơn. Tôi sẽ giúp anh sắp xếp.”

Người phục vụ trong quán trà không để Triệu Phong từ bỏ vị trí của mình. Đầu tiên cô không cách nào làm chủ, tiếp theo loại yêu cầu vô lý này sẽ hao tổn hình tượng của quán.

“Dưới đáy xã hội. Không có mắt sao? Anh không biết tôi là ai sao? Dương Tiểu Văn tôi, khi nào thì đến phiên cô khuyên?”

Trong lúc nói, người đàn ông tên Dương Tiểu Văn hung dữ tát người phục vụ một cái.

Tuy nhiên, ngay khi cái tát của anh ta tát ra, Triệu Phong đã vươn tay trái ra nắm lấy.

Triệu Phong vẫn ngồi vững ở vị trí ban đầu, không có đứng lên. Tay trái nắm lấy tay Dương Tiểu Văn, tay phải đánh cờ trên điện thoại, suy nghĩ có phương pháp.

“Làm bồi bàn cũng là việc, cuộc sống không dễ dàng, tại sao phải làm khó người khác ” Triệu Phong không ngẩng đầu, vẫn chú ý ở trên đường đánh cờ.

Dương Tiểu Văn vô cùng tức giận, đến Thành Phố Bình An đã hơn một tháng, người anh ta muốn đánh cũng chưa từng có ai dám ngăn cản.

“Anh ngứa nghề có phải không? Muốn tôi đánh anh, đúng không!” Dương Tiểu Văn khinh thường liếc mắt nhìn Triệu Phong, nhìn thấy Triệu Phong đang chơi game di động, khóe miệng nhếch lên một cái. “Tôi khuyên anh nên rời đi càng sớm càng tốt, có lẽ anh sẽ thoát khỏi nỗi thống khổ của da thịt.” Triệu Phong nhẹ nói.

“Haha đùa! Một con ma ngây thơ chơi cờ caro, dám học hỏi Lão tử nói doạ, chỉ số IQ của anh cũng chỉ có thể chơi cờ caro!” Dương Tiểu Văn ngạo nghễ nói, tỏ thái độ kiêu ngạo đối với Triệu Phong.

Triệu Phong không khỏi buồn cười nhìn Dương Tiểu Văn.

Đây rõ ràng là cờ vây, không phải cờ vây Mặc dù có hai loại cờ là đen và trắng, nhưng cờ vây là vây không, cờ ca rô là liên tiếp, khác nhau rất lớn.

Dường như Dương Tiểu Văn vốn thích thể hiện IQ, chỉ biết tới cờ caro. “Đây là cờ vây, vì chỉ số IQ của anh thậm chí có thể không hiểu luật chơi. Ngoài ra còn có cờ caro, một trò chơi IQ cao dành cho người thiểu năng trí tuệ như anh ”

Triệu Phong cũng lười nói, kỳ thật lúc này anh ta đang bận hành hạ tuyển thủ quốc gia cờ vây, tuyển thủ quốc gia bị hành hạ bởi người mới vô danh đột nhiên xuất hiện, đã thu hút sự chú ý của giới tuyển thủ quốc gia cờ vây.

“Anh dám cười nhạo Lão Tử? Trong lúc tôi đến Thành Phố Bình An, chưa từng có người dám làm nhục tôi. Anh là người đầu tiên, sẽ là người thảm nhất!”

Dương Tiểu Văn nhìn chằm chằm Triệu Phong bằng ánh mắt dữ tợn. Lúc này, cô gái bên cạnh Dương Tiểu Văn nghiêm nghị nói với anh: “Chồng, chồng, nhanh lên, đi mua sắm sau khi uống trà, hứa với em tới Hermes và Patek Philippe, đừng thất hứa.”

Dương Tiểu Văn bóp eo bạn gái nhếch mép cười, sau đó sắc mặt thay đổi, hung hăng quay mặt về phía người phục vụ: ” Ma Đản, Gọi quản lý của cô, để cô kia bò tới đây cho tôi!”

Người phục vụ sợ tới mức sắc mặt tái xanh, dám gọi thẳng tên quản lý, xem ra cái người này lai lịch cũng không hề đơn giản.

Nguồn: Hải Yến

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *