Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 486 – Sa đọa thành ma

Triệu Phong ra tay dứt khoát, không sợ bất kỳ mối đe dọa nào, thủ đoạn vừa bá đạo vừa mạnh mẽ, trấn áp hết đám nhà giàu ngay tại chỗ.

Có thể đến tham gia được tiệc rượu này, ai mà không phải là người có mặt mũi trong giới thương nhân, người nào mà chưa trải qua sóng to gió lớn chứ.

Nhưng mà khi những ông lớn này đối mặt với Triệu Phong, lần đầu tiên lại cảm thấy sợ hãi trong lòng.

Bốp! Triệu Phong tát một cái.

Một kẻ trong top mười nhà giàu nhất cũng bị Triệu Phong tát bay.

Triệu Phong chỉ đánh những kẻ vô lễ với mình. Còn những tên nhà giàu nhát gan không dám tiến lên kia, anh không xem ra gì, nhưng cũng sẽ không đánh bừa bãi.

“Được có được một tấc rồi lần một thước, được một thước rồi lại đòi một trường!”

Giọng nói của Triệu Phong vang khắp phòng vip “Hồ Quang Sơn Sắc” sang trọng.

Âm thanh giống như sấm sét, cuồn cuộn nổ tung.

Giờ phút này, bọn người nhà giàu đều đang chờ Tề Hóa Vân mở miệng, mong đợi phản ứng của Tề Hóa Vân.

“Cậu chủ Hóa Vân nhất định có cách giải quyết.”

“Chút chuyện này đối với cậu chủ Hóa Vân chẳng là cái thá gì cả”

“Cậu chủ Hóa Vân nhất định sẽ giải quyết nhanh

gon.”

Thật lòng mà nói, lần này đúng là đủ để Tề Hóa Vân lâm vào khó khăn.

Triệu Phong đột nhiên đến đây, anh không thể ngờ được, thêm nữa Triệu Phong làm việc không giống lẽ thường, càng khiến anh không biết phải đối phó làm sao cho thích đáng.

Anh phải suy tính quá nhiều, thành ra bây giờ không biết phải ra tay thế nào.

Trực tiếp lấy cứng chọi cứng với Triệu Phong, sợ rằng nhân cách hoàn mỹ mà anh khổ tâm xây dựng sẽ sụp đổ. Nhưng những người xung quanh đều đanh đợi phản ứng của anh, anh phải nghĩ kĩ rồi mới có thể bắt tay vào làm.

Lúc này, Tề Hóa Vân bỗng nhiên nhớ tới một người.

“Những chuyện như thế này, Ngưu Đại Hanh hẳn phải đến nhỉ, để cho ông ta thay tôi để đối phó với Triệu Phong, như thế tôi sẽ yên ổn làm công tử Như Ngọc, Ngưu Đại Hanh thì làm con dao giết người cho

tôi”

Tề Hóa Vân còn muốn duy trì hình tượng vốn có của mình, nên có một số chuyện anh ta không tiện đi làm. Nếu như gọi Ngưu Đại Hanh tới, để cho Ngưu Đại Hanh theo ý anh ta đi làm nhục Triệu Phong, như vậy mình vừa có thể trút giận, còn có thể phủi sạch quan hệ với chuyện này.

Sau đó, Ngưu Đại Hanh vội vàng được gọi tới.

Giấc mơ tỷ phú – giac_mo_ty_phu – Truy cập : để đọc thêm nhiều chương mới nhất

Mà khi Ngưu Đại Hanh đi vào phòng vip “Hồ Quang Sơn Sắc” sang trọng, đã cùng Triệu Phong đối mặt trong một chốc.

Triệu Phong khẽ mỉm cười, Ngưu Đại Hanh hiểu ý.

Sau khi Ngưu Đại Hanh đến, Tề Hóa Vân lập tức thay đổi vẻ mặt, mang trên người một vẻ ổn định ung dung.

“Các vị ông chủ, yên tâm đi đừng nóng nảy, Triệu Phong gây chuyện trong tiệc rượu, tôi sẽ không bỏ qua như vậy. Tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho mọi người, không kéo dài quá lâu, ngay tại tối nay thôi”

Nhìn vẻ mặt và khí chất, Tề Hóa Vân thật sự có một vẻ vững chắc như núi, thản nhiên như không có việc gì.

Những kẻ nhà giàu đứng cạnh đó nghe mấy lời của Tề Hóa Vân, ai nấy cũng yên lòng.

“Mọi người yên tâm đi, cậu chủ Hóa Vân nhất định sẽ đòi lại công đạo cho mọi người”

“Đúng vậy, cậu chủ Hóa Vân là người đứng đầu Vân Thành, có cậu ấy ở đây là chúng tôi yên tâm”

“Nếu cậu chủ Hóa Vân đã lên tiếng thì chúng ta cũng không truy cứu nữa”

“Đúng vậy đúng vậy, chúng ta không truy cứu” Haha?

Nghe tiếng bàn bạc của mấy kẻ nhà giàu này, Triệu Phong thấy thật buồn cười.

Các người không muốn truy cứu hay là không dám truy cứu hả?

“Ông chủ Ngưu, rót rượu cho ông chủ Triệu đi.” Tề Hóa Vân vừa nói, vừa chớp mắt với Ngưu Đại Hanh.

Tề Hóa Vân bắt đầu chỉnh đốn. Cậu ta ám chỉ, Ngưu Đại Hanh lúc rót rượu cho Triệu Phong, không được rót đầy, là để chế giễu Triệu Phong.

Rượu đầy tính người, trà đầy ức hiếp người. Đó là đạo lý ai ai cũng hiểu.

Nếu như lúc rót rượu mà rượu không đầy ly, nếu là vô tình thì là không hiểu quy củ. Còn nếu là cố ý làm thì đại biểu cho khinh bỉ và xem thường.

Ngưu Đại Hanh gật đầu một cái, lập tức cầm lên một chai Phi Thiên Mao Đài, đi đến bên cạnh Triệu Phong.

“Ông chủ Triệu Phong, đến đây, tôi rót rượu cho cậu.” Ngưu Đại Hanh khách khí với Triệu Phong, hoàn toàn không hề có vẻ nào là chế giễu.

Khi Tề Hóa Vân thấy một màn này, còn tưởng rằng Ngưu Đại Hanh khách sáo với Triệu Phong như thể là vì còn trò lừa bịp.

Nhưng mà, khi Ngưu Đại Hanh rót cho Triệu Phong lại là rót đầy cả một ly.

Đầy ly! Tề Hóa Vân càng nhìn càng thấy không đúng.

“Nếu như nói Ngưu Đại Hanh còn trò lừa bịp, thì đâu cần làm thật, chẳng lẽ Ngưu Đại Hanh không hiểu ý của mình?”

Tề Hóa Vân âm thầm suy nghĩ trong lòng.

Vì thế, Tề Hóa Vân lại chớp mắt với Ngưu Đại Hanh.

Nhưng Ngưu Đại Hanh vẫn cứ thờ ơ.

Càng nhìn càng bực bội, Tề Hóa Vân lặng lẽ gửi tin nhắn cho Ngưu Đại Hanh..

Nếu đã rót đầy rượu rồi thì cứ tưới thẳng vào đầu Triệu Phong đi, vậy thì cũng có thể hả giận một chút.

Sau khi Ngưu Đại Hanh nhận được tin nhắn lại chẳng hề để ý đến.

Nhìn thấy được cảnh này, cuối cùng Tề Hóa Vân cũng không kiềm chế được nữa.

Anh ta cảm thấy, hoặc là Ngưu Đại Hanh bị đần, không để ý mà hiểu ám chỉ của anh ta. Hoặc là cố ý, bị Triệu Phong lôi kéo.

Có điều anh ta cho rằng khả năng Triệu Phong mua chuộc Ngưu Đại Hanh không lớn. Dẫu sao thì nhà họ Tề cũng là gia đình đầy địa sản có rất nhiều tiền bạc, không có Tế thị thì tập đoàn sẽ không có nhiều địa sản như ngày hôm nay.

Còn Triệu Phong có thể cho Ngưu Đại Hanh cái gì? Triệu Phong gì đó nhiều nhất không phải chỉ là bù nhìn của tập đoàn Tống thị thôi sao.

Ngưu Đại Hanh sẽ vì Triệu Phong mà đi đắc tội chủ nhân của tập đoàn Tề thị sao?

Là người bình thường sẽ thấy chuyện này không có khả năng.

Nhưng Ngưu Đại Hanh có nỗi khổ trong lòng, ai biết được, mấy ngày nữa mà độc phát bỏ mình, cho nên cái gì cũng phải ổn định.

Bây giờ, Tề Hóa Vân nhìn về phía Ngưu Đại Hanh bằng ánh mắt âm lãnh, tỏ ý thúc giục mau đi chế giễu Triệu Phong.

Nhưng Ngưu Đại Hanh lại lần nữa giả bộ không nhìn thấy.

Lúc này đã đủ để cho Tề Hóa Vân bắt đầu nghi ngờ.

“Tên Ngưu Đại Hanh này, ám chỉ đủ thứ cũng không thèm để ý, không thể là khờ thật mà là thực sự không nghe lệnh mình, đây rõ ràng là ý muốn theo người ngoài, không biết đã lấy được bao nhiêu ích lợi từ tập đoàn Tống Thị rồi!”

Tề Hóa Vân âm thầm phân tích trong lòng. Tập đoàn Tống thị lại lần nữa bị đổ oan.

Tống Trí Viễn ngồi ở trong nhà, nồi từ trên trời rơi xuống.

Không có cách nào, Triệu Phong trong mắt Tề Hóa Vân là một kẻ vừa không có năng lực vừa không có gia thế. Tề Hóa Vân cho rằng chỉ có tập đoàn Tống thị đứng sau lưng Triệu Phong mới có thể có đủ điều kiện để cho Ngưu Đại Hanh phản bội.

Mặt mày Tề Hóa Vân âm trầm, anh ta sắp không nhịn được, cũng không muốn nhịn nữa. Trong lòng sắp đổ sập.

Ngụy trang mấy chục năm, hôm nay ba mươi tuổi, thậm chí đến cái tuổi này còn chưa lập gia đình, chỉ muốn giấu vài bí mật thật sâu trong lòng.

Nếu anh ta lấy vợ, bí mật liên quan đến anh ta sẽ có người thứ hai biết đến, như vậy sẽ có nguy cơ bị tiết lộ.

Gần đây cuối cùng mới có quyền chấp chưởng nhà họ Tề, đã rất gần với ngày đứng đầu thương giới, nhưng ngay giờ khắc quan trọng nhất lại liên tiếp xảy ra vấn đề.

Anh ta thực sự rất sợ, sợ mình không làm được.

Nhịn lâu như vậy, nếu như vẫn không thể làm được, đời này đều không thể vượt qua cửa ải này!

Nếu như không thể tiếp tục sống dưới lớp ngụy trang, thì sẽ hoàn toàn thành ma!

“Giới kinh doanh ở Vân Thành, phải do Tề Hóa Vân mình nằm trong tay, một tay che trời! Mà nhà họ Tề này cũng phải bước lên thành gia tộc hàng đầu trong nước! Chỉ có thể thành công! Không thể nào thất bại!”

Trong lòng Tề Hóa Vân âm thầm thề, nổi lên sát tâm.

“Triệu Phong, anh có muốn gặp một người không?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *