Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 408 – Đứng lại!

Xôn xao….

Trên đầu và trên mặt David chảy đầy rượu vang đó.

Cái tưới này, đúng là đã làm cho David tinh táo lên nhiều.

– Không chỉ tỉnh táo trong nháy mắt còn bùng nổ luôn rồi. “Triệu Phong! Cậu dám đổ rượu vang lên đầu tôi!”

David suýt nữa thì điện luôn tại chỗ, anh ta gào lên với Triệu Phong. “Xem ra cậu vẫn chưa tỉnh táo hẳn, lại đổ cho cậu ít nữa”

Nói xong, Triệu Phong trực tiếp cầm ly rượu đổ ào ào lên đầu David.

David không thể ngờ rằng Triệu Phong sẽ làm lần hai, hơn nữa còn đổ lên cả đầu anh ta.

“A a a a a a! Tôi liều mạng với anh!”.

David cảm thấy muốn giết người, anh ta vung nắm đấm xông vào Triệu Phong.

Còn vẻ mặt của Triệu Phong thì vẫn lạnh nhạt. Tôm tép nhãi nhép như David, anh chỉ cần động một ngón tay là có thể làm David ngã xuống đất không dậy nổi.

Nhưng khi Triệu Phong chuẩn bị động thủ, lại đá một phát lên người David.

“Dám bất kính với anh Phong của tôi, tôi thấy cậu chán sống rồi có phải không. Trước khi động thủ với anh Phong của tôi thì phải qua cửa của tôi trước!”

Tất Dưỡng Địch hét to một tiếng rồi đạp một cước vào hông David, suýt nữa thì đá gãy hông David.

Đừng nhìn Tất Dưỡng Địch gầy gò, nhưng đối phí với David cũng gầy gò giống mình, ông ta còn chiếm thế thượng phong cơ.

Mà hành động này của Tất Dưỡng Địch làm cho David hết sức kinh ngạc.

Nửa đường lòi ra một Trình Giảo Kim, người đấy là ai a? Sao lại xen vào chuyện của anh ta?

“Ông là ai hả?!” David há miệng, ôm cái hông bị đau.

“Tôi là Tất Dưỡng Địch, ông chủ của Công ty mỹ phẩm Oxy!”

“Ông đúng là một cái Tết Dưỡng! Ông đây có thù với ông sao? Ông chen vào đây làm cái gì!”

“Cậu động vào anh Phong của tôi, chính là động vào tôi!”

“Con mẹ nó! Ông nói đi dù gì ông cũng là ông chủ của một công ty cỡ vừa, ông việc gì phải trút giận giúp một thằng ở tầng đáy xã hội?!” “Cậu thì biết cái mẹ gì! Anh Phong là người mà cậu không thể trêu vào!”

Lúc này, Tất Dưỡng Địch và David cãi nhau đến nỗi suýt nữa thì lao vào đánh nhau.

Hai người họ ầm ĩ như vậy, khu lân cận suýt nữa loạn thành một nồi lẩu.

Triệu Phong lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Lương Trí Nghĩa.

Rất nhanh, người phụ trách bảo vệ đã chạy tới.

David gọi bảo vệ, đợi nửa giờ cũng chẳng thấy đến. Nhưng đổi lại là Triệu Phong gọi bảo vệ, chỉ là chuyện mấy giây.

Năm bảo vệ cao to lực lưỡng nhanh chóng bao vây David.

“Sao bây giờ các anh mới tới, ông đây đã bị người ta đánh rồi đây này. Hiệu suất thật chậm, tôi sẽ bảo cấp trên của mấy người trừ tiền lương của mấy người!”

Daivid mảng năm tên bảo vệ một trận, anh ta tưởng rằng những bảo vệ này đến đây vì anh ta.

Kế tiếp, năm người bảo vệ không hé răng, xách David lên ném ra bữa tiệc.

Râm!

David giống như con cóc, tứ chi duỗi ra quỳ rạp trên mặt đất.

Giấc mơ tỷ phú – giac_mo_ty_phu – Truy cập : để đọc thêm nhiều chương mới nhất

Củ ném này suýt nữa nữa quẳng luôn cục sỏi thận trong thận anh ta ra.

“Ai đây đờ mờ, đau! Đau quá!” “Các người cứ chờ đấy!”

Sau khi David khập khà khập khiễng vào tiệc rượu bằng một cái cửa sau khác, anh ta đã không nhìn thấy bóng dáng Triệu Phong nữa.

Lúc này, Triệu Phong đã dẫn Lâm Nhược Nhược đi dạo ở nơi khác của bữa tiệc rồi.

Tiệc rượu vẫn náo nhiệt như cũ, đặc biệt là trong cuộc tụ họp của xã hội thượng lưu, nhân vật nổi tiếng trong các giới nói chuyện thật vui, tán gẫu đều là những dự án ít nhất cũng phải vài triệu tệ.

Còn Triệu Phong và Lâm Nhược Nhược lại lạ hoắc trong mắt những người nổi tiếng ở Vân Thành. Cho dù quần áo hai người mặc rất đẹp, nhưng những người tới tham gia tiệc rượu này ai nấy cũng đều đặt mua cho mình những bộ quần áo xa hoa.

Xã hội là một vòng tròn lớn, trong đó phân bố những vòng tròn nhỏ. Triệu Phong và Lâm Nhược Nhược không thường xuất hiện trong giới người nổi tiếng và giới nhà giàu, tất nhiên sẽ không làm quá nhiều người chú ý.

Lộc cộc! Lộc cộc! Lộc cộc!

Một cô gái ăn mặc thời thượng, bước chân sinh ra gió đi qua mặt Triệu Phong và Lâm Nhược Nhược.

Triệu Phong liếc mắt một cái là nhận ra, người đó là Tề Như Tuyết.

Nhưng từ trước đến nay Tề Như Tuyết ánh mắt nhìn cao, nhìn thẳng, không chú ý người qua đường.

“Nhược Nhược, nhìn thấy chưa. Cô gái đó, sau này em mà gặp cô ta thì phải cẩn thận, đặc biệt là trong công ty của em. Em đừng để cô ta nhìn thấy

em.”

Triệu Phong cố ý dặn dò Lâm Nhược Nhược, để cô chú ý hơn.

Còn Lâm Nhược Nhược, cô vẫn còn nhớ Tế Như Tuyết.

Cô nhớ ngày đó, Tề Như Tuyết dắt cho đi dạo, bắt cô xin lỗi con chó kia, còn yêu cầu cô cúi đầu lạy con chó. Dáng vẻ chua ngoa kia vẫn còn khắc trong đầu cô.

Không qua ba năm hay năm năm, chỉ sợ khó mà Xóa được cái bóng ma này.

“Được, em nhớ rồi. Hy vọng tối nay đừng để cô ta phát hiện ra chúng ta ở đây, nếu không sẽ phiền phức” Lâm Nhược Nhược nhíu mày, vẻ mặt hơi lo lång.

“Em yên tâm, chỉ cần có anh ở đây cô ta đừng hòng động vào một sợi tóc của em. Điều mà anh lo lắng đó là, sau này em ở công ty đấy sẽ gặp phải Tề Như Tuyết. Thực ra, chỉ cần một câu nói của em, anh sẽ lập tức sắp xếp em vào tập đoàn Phi Vũ, chứ không phải lo lắng cái nguy hiểm này.

Triệu Phong đợi một câu nói của Lâm Nhược Nhược. Chỉ cần Lâm Nhược Nhược nói ra, rồi anh đưa cô vào tập đoàn Phi Vũ. Đó không phải là việc nhỏ sao.

“Chắc Tề Như Tuyết sẽ không đến công ty em đâu. Em nhận chức hai tháng nay, cô ta chưa từng tới. Cơ bản là vì công ty này có ít tài nguyên, có địa vị khó xử, còn thiên kim tiểu thư nhà họ Tề như Tề Như Tuyết, không có nhiều khả năng sẽ đi đến công ty này”

Lâm Nhược Nhược biết Triệu Phong đã giúp cô rất nhiều, nhưng càng như vậy cô càng cảm thấy mình vô dụng.

Lần này Triệu Phong đã giúp cô thu phục Ninh Phỉ Phỉ, cô sẽ quý trọng cơ hội lần này. Làm nên thành tựu ở công ty đó rồi nhảy việc cũng chưa muộn.

“Nhược Nhược, thực ra sắp xếp cho em vào tập đoàn Phi Vũ không khó. Việc của em gái em cũng chỉ là chuyện một câu nói của anh mà thôi.” Triệu Phong thật sự không muốn để Lâm Nhược Nhược nghĩ rằng việc này rất khó.

“Em biết anh có một người bạn rất có thực lực, nhưng anh đi cầu xin người ta thì phải xuống nước cầu xin. Em không muốn để anh quá khó xử” Nói Xong, Lâm Nhược Nhược liền rúc vào ngực Triệu Phong.

Triệu Phong không nói gì nữa, anh đang nghĩ nếu như không có sự hạn chế của gia tộc, anh tình nguyện ngả bài với Lâm Nhược Nhược ngay bây giờ.

Nhược Nhược a, em có biết không. Cho dù em muốn nửa thiên hạ anh cũng có thể cho em!

Triệu Phong suy nghĩ trong lòng, lẳng lặng ôm Lâm Nhược Nhược trong lòng.

Lâm Nhược Nhược không hề biết, bạn trai cô phú khả địch quốc, nâng tay có thể che cả bầu trời.

Bỗng nhiên, một người phụ nữ mặc chiếc váy màu lam cầm ly rượu trong tay, đang chạy về phía này, hình như đang đuổi theo ai đó.

Rầm…

Người phụ nữ mặc váy lam chạy quá nhanh, lúc đi qua Triệu Phong và Lâm Nhược Nhược thì ly rượu trong tay bất ngờ trượt một cái, rượu đỏ bắn ra ngoài.

Nửa ly rượu lại trùng hợp hắt lên chiếc váy trắng của Lâm Nhược Nhược, trông cực kỳ chói mắt!

Khoảnh khắc rượu vang đỏ hắt lên chiếc váy trắng, Triệu Phong chợt tức giận.

Còn người phụ nữ váy lam lại chỉ nhìn chiếc váy của Lâm Nhược Nhược bị rượu đỏ hắt vào một cái, ánh mắt thản nhiên.

Chợt, người phụ nữ váy lam không hề lo lắng, cất bước đi tiếp, ngay cả việc đứng cũng không.

Đây là một loại coi thường.

Người phụ nữ váy lam không hề lễ phép, đến một câu xin lỗi cũng không nói.

Chiếc váy trắng của Lâm Nhược Nhược bị nhiễm hồng, Triệu Phong há có thể cho phép người phụ nữ váy lam hời hợt chuồn đi như thế được.

“Đứng lại!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *